11
Tôi thong thả thưởng thức vẻ mặt tái nhợt trắng bệch của một lúc lâu mới mở miệng: "Sao gì , đàn ?"
Lương Trác im lặng một hồi lâu, cuối cùng cũng khó nhọc thốt lên bằng chất giọng khàn đặc: "Xin em."
Thực chẳng hề ba chữ xin . bản cũng rõ rốt cuộc đang mong mỏi điều gì.
Phòng khách chìm tĩnh lặng như tờ. Một lúc lâu , Lương Trác mới chịu dậy. Anh cúi gằm mặt, dám thẳng mắt : "Hai ngày qua... là do , xin em. Sau sẽ cố gắng hạn chế xuất hiện mặt em."
Nhìn khuôn mặt xám xịt của , chợt nhận một điều. Đây là đầu tiên, một khuôn mặt phản chiếu rõ ràng sắc nét trong đôi mắt .
Ngay khoảnh khắc , so với cái gọi là tỷ lệ tương thích phù hợp, càng tin tưởng đôi mắt của chính , tin tưởng trái tim hơn.
"Đàn cảm thấy kỳ lạ ? Một mắc chứng mù mặt như em, làm thể phát hiện là chồng em?"
Tôi ngửa đầu tựa lưng ghế sofa, cất giọng đều đều: "Trước Lương Mục cũng từng đóng giả làm chồng em đúng ? lúc đó, quả thực em nhận . Còn với , em nhận ngay."
"Em nhận , Lương Trác ."
Dẫu cho đổi phong cách ăn mặc, tháo bỏ cặp kính cận quen thuộc, cố gắng bắt chước điệu bộ của Quý Hàn đến nhường nào chăng nữa. vẫn nhận .
Nghe , Lương Trác chấn động mạnh. Anh ngước mắt , ánh mắt đầy sự thể tin nổi, nhưng ẩn chứa một tia hy vọng run rẩy: “Vân Tranh...”
“Muốn lý do tại ?”
Tôi khẽ ngoắc ngón tay với : “Lại đây, em sẽ cho .”
Lương Trác chút do dự bước tới. Anh quỳ xuống một chân, ngước mắt từ lên. Trong ánh , thấy rõ sự khao khát mãnh liệt.
Ban đầu chỉ định trêu đùa một vố. Thế nhưng ngay khoảnh khắc bốn mắt chạm , chợt phát hiện , hình như bản tìm câu trả lời .
Thế là rướn sát gần. Chóp mũi kề chóp mũi. Nhịp thở đan xen hệt như một nụ hôn kịp chạm môi.
"Bởi vì..."
“Rầm!” Cánh cửa chính ai đó đạp mạnh, bật tung .
Một bóng đầy bụi bặm lao xộc nhà, lập tức tung một cú đá mạnh vai Lương Trác:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/rot-cuoc-toi-co-bao-nhieu-ong-chong-day/chuong-6.html.]
“Cái thằng ch.ó c.h.ế.t tu hú chiếm tổ ! Mau cút ngay khỏi nhà tao!”
12
Lương Trác cú đá đẩy lảo đảo một chút, nhưng dù cũng là Thú nhân nên ngay lập tức lấy thăng bằng. Đôi tai lập tức dựng và ánh mắt cũng trở nên sắc lạnh, đối phương với vẻ mặt đầy thù địch...
Tuy nhiên, chỉ trong giây lát, vẻ hung tợn bỗng chốc biến thành sự ngỡ ngàng, áy náy và cam tâm.
Tôi quan sát biểu cảm , trong lòng mơ hồ đoán phần nào câu chuyện. Ánh mắt chuyển hướng sang gã đàn ông xông .
Anh mặc bộ âu phục đắt tiền, nhưng sắc mặt cực kỳ khó coi. Ánh mắt Lương Trác đầy căm hận, như thể chỉ hận thể xông tới ăn tươi nuốt sống ngay lập tức.
"Thằng khốn , một thằng đủ , mà cả hai em mày thi tới lừa gạt vợ tao thế?"
Anh trừng mắt Lương Trác chằm chằm. Cặp răng nanh độc địa đặc trưng của loài rắn dần dần lộ rõ: "Một thằng hàng nhái mạo danh, một thằng dối trá lừa lọc! Sao mày vẫn còn dám trơ trẽn cắm rễ trong nhà tao? Bám riết lấy vợ tao?"
Vừa đảo mắt sang , cố gắng đè nén cơn thịnh nộ, chìa tay gọi: "Vân Vân, đây."
Tôi chằm chằm một hồi lâu. Khẽ nghiêng đầu hỏi: "Anh là ai thế?"
Gã đàn ông sững sờ một lúc, nhưng nhanh lấy bình tĩnh. Anh cúi đầu, nhận với : “Xin Vân Vân, là do ngu ngốc theo lời xúi giục của thằng ch.ó Lương Mục, để nó đến đóng giả làm ... Tất cả đều là của , vợ ơi. Em phạt thế nào cũng xin chịu.”
Tôi làm vẻ như hiểu vấn đề: “Ra là Quý Hàn . Anh bộ đồ khác nên em nhận .”
Nét mặt Quý Hàn thoáng cứng , nhưng vẫn cố gượng nở nụ : “Xin em, là của . Anh nên chiếc áo khoác mà em tự tay chọn cho .”
Tự tay chọn ? Chắc là vớ đại ngoài chợ cũng nên.
Tôi , khẽ thở phào nhẹ nhõm một : "Anh thể về đúng là quá ."
Nghe thấy lời , rốt cuộc Quý Hàn cũng nặn một nụ tươi tắn. Anh vung tay gạt phắt Lương Trác sang một bên, tiến gần chỗ , vươn tay định ôm lòng: "Mấy ngày nay để em chịu tủi Vân Vân, tất cả đều là của . Em phạt thế nào cũng ..."
"Vậy ? Thế thì nhất định lời giữ lời đấy nhé."
Tôi khéo léo né tránh cái ôm của . Xoay kéo ngăn kéo gầm bàn , lấy mấy tờ giấy trắng mực đen. Tờ cùng in hằn mấy chữ to tướng: THỎA THUẬN LY HÔN. Vô cùng rõ ràng và chói mắt.
"Hình phạt của em vô cùng đơn giản. Chúng ly hôn ."
Nghe xong câu , nụ mặt Quý Hàn tắt ngúm ngay lập tức.