7
Mọi chuyện xảy quá đột ngột khiến Lương Mục c.h.ế.t .
Tôi chớp chớp mắt. Thầm nghĩ mớ kịch bản rốt cuộc cũng đến hồi kết ?
mà tiếc quá, chú cún con Lương Mục chơi vui phết đấy chứ.
"Chồng ơi?"
Tôi đưa tay chọc chọc , vờ như hiểu chuyện gì: "Đàn là ? Còn , gọi là trai? Chẳng là con một ?"
Lương Mục cuống quýt đổ mồ hôi hột: "Chỉ là... chơi với nên gọi một tiếng trai cho vui thôi. Anh ... dạo ở thành phố nên chuyện chúng kết hôn."
Tôi cố ý kéo dài giọng đáp: “À”
Lương Trác rõ ràng chấp nhận lời giải thích chắp vá . Anh định lên tiếng tiếp thì Lương Mục kéo mạnh sang một bên. Lương Mục sang , cố nở nụ gượng gạo: “Vợ ơi, hai em bọn chuyện với một lát. Em làm việc nhé. Buổi trưa nhớ ăn uống đàng hoàng, tối đến đón em!”
Tôi nhướng mày, gật đầu: "Được."
Khi rời , còn văng vẳng thấy tiếng Lương Trác thấp giọng chất vấn phía : "Rốt cuộc chuyện là ?"
Lương Mục sức giải thích điều gì đó, nhưng cách mỗi lúc một xa nên còn rõ nữa.
Cũng chẳng , màn hình bình luận sẽ tường thuật trực tiếp cho :
[Sói chất vấn, Sói em khai thật. Sói vô cùng tức giận, Sói em rối rít van xin.]
[Lương Trác trông tức điên lên thật . Lương Mục sợ đến mức cụp cả đuôi kìa...]
[Bởi vì Lương Trác thầm thương trộm nhớ nữ phụ nhà chúng mà! Nữ thần trong mộng kết hôn với kẻ khác đành, bây giờ còn trở thành vợ của chính em trai . Chuyện ai mà chịu đựng nổi!]
Đọc đến đây, tim chợt lỡ nhịp.
Lương Trác... thầm thương trộm nhớ ?
Tôi và quen cũng ngót ba, bốn năm. Lương Trác học giỏi nổi bật, ngoại hình sáng sủa, từ thời đại học là cái tên khiến cả trường chú ý.
Có một điều kỳ lạ: dù mắc chứng mù mặt, nhưng hầu như nào cũng nhận Lương Trác giữa đám đông.
Đôi khi nhận qua cách ăn mặc, khi thì qua cặp kính gương mặt. Thậm chí lúc chỉ cần một làn gió thoảng mang theo mùi nước hoa nhẹ, cũng lập tức xác định đó là Lương Trác.
Nếu là giả làm chồng , lẽ ngay từ giây phút đầu tiên, nhận .
Đang chìm trong suy nghĩ, màn hình bình luận bắt đầu bùng nổ tranh cãi:
[Lương Mục thông đồng với Quý Hàn lừa gạt nữ phụ vốn là sai ! Bị c.h.ử.i mắng là đáng đời thôi!]
[Bớt làm ở đây . Cứ cái kiểu Lương Trác si tình nữ phụ như thế, lỡ như cơ hội đóng giả làm chồng cô bày mắt, chẳng lẽ động lòng ?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/rot-cuoc-toi-co-bao-nhieu-ong-chong-day/chuong-4.html.]
[Quả nhiên... Lương Mục cũng vặn vẹo trai bằng câu hỏi đó...]
Hỏi Lương Trác... điều gì cơ?
Tôi ngẩn , vểnh tai cố gắng lén.
Lương Mục dường như cũng c.h.ử.i đến mức phát cáu, giọng eo éo vang lên: "Em em làm sai, nhưng em ... kết thúc chuyện ... Nói tóm , đừng mách lẻo với Vân Tranh. Cùng lắm thì... cùng lắm thì cũng tới đóng giả làm chồng cô một ngày, thế ?"
Lương Trác bỗng chốc câm nín.
Tôi sốt ruột cào cấu trong lòng. Rốt cuộc là chịu hả? Anh chốt nhanh một câu chứ!
Giây tiếp theo, một tiếng kêu đau đớn phát từ phía xa xa!
Tôi phắt đầu , đập ngay mắt là cảnh Lương Trác giáng một cú đ.ấ.m như trời giáng mặt Lương Mục. Xong xuôi, dứt khoát lưng bước , thèm ngoảnh đầu lấy một cái.
8
Tối hôm đó, xuất hiện ở nhà vẫn là Lương Mục. Tôi dán mắt vết bầm tím má , nhịn nổi, cố tình hỏi: "Anh thế ?"
"Không cẩn thận đụng trúng cánh cửa tủ thôi." Lương Mục đương nhiên dám khai thật, lấp l.i.ế.m đáp.
Tôi gật gù tỏ vẻ tin sái cổ. Ăn tối xong, lôi chai t.h.u.ố.c trị bầm tím vẫy tay gọi : "Tới đây."
Lương Mục tháo tạp dề bước tới, ngoan ngoãn xuống bên cạnh . Anh để mặc cho bôi thuốc, nhăn nhó mũi vì đau xót.
"Cú đụng cũng ác liệt phết đấy chứ." Tôi buông lời trêu chọc: "Phải dùng lực mạnh cỡ nào mới nông nỗi nhỉ?"
Lương Mục ỉu xìu rũ cụp đôi tai thú xuống, cũng chẳng thèm he hé nửa lời, trông cái bộ dạng đến là tội nghiệp.
Tôi thở dài một tiếng, nhích gần sát hơn thổi nhè nhẹ lên vết thương của : "Được , thổi thổi vài cái là hết đau ngay."
Tai Lương Mục khẽ rung lên. Đột nhiên vươn tay kéo tuột lồng ngực: "Vợ ơi..."
Tôi đưa tay nắn nắn chiếc tai thú của : "Sao ?"
Lương Mục im lặng một hồi lâu. Anh hạ thấp giọng, rủ rỉ: "Nếu như... nếu như làm chuyện gì với em, vợ thể cho một cơ hội để nhận sai chuộc tội ?"
Chắc đang hoảng loạn lắm hả?
Tôi nhẹ nhàng đẩy , mỉm thẳng mắt : "Anh hỏi kiểu , chắc chắn là gây họa tày trời . Khai mau, làm chuyện gì với em ?"
Lương Mục chằm chằm . Sâu thẳm trong đôi mắt đong đầy sự bất an và hoảng loạn. Đôi môi run rẩy mấy bận, nhưng cuối cùng vẫn lảng tránh ánh mắt , cúi gằm mặt xuống: "Không chuyện đó ..."
Tôi thở hắt một tiếng chẳng thành lời, dúi chai t.h.u.ố.c tay : "Không chuyện gì thì tự bôi t.h.u.ố.c . Em buồn ngủ , ngủ đây."
"À đúng ."
Bước nửa đường, chợt nhớ điều gì đó, ngoái đầu Lương Mục. Phớt lờ ánh sáng hy vọng mới nhen nhóm trong mắt , lạnh nhạt buông lời:
"Em chán xem đôi tai ch.ó của , tháo ."