Rốt cuộc tôi có bao nhiêu ông chồng đây? - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-23 13:02:42
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

5

Tính sổ với á?

Tôi Lương Mục đang ve vẩy cái đuôi, khẩy trong bụng: Kẻ nào tính sổ với kẻ nào còn .

"Sao vẫn còn đeo tai và đuôi thế ?"

Tôi véo tai Lương Mục một cái, hờ hững : "Đôi tai ch.ó nhỏ mãi vẫn quen mắt."

Lương Mục chậc lưỡi: "Là sói."

Tôi suýt chút nữa phun ngụm cà phê đang ngậm trong miệng ngoài.

Được , sói thì sói.

Tôi hắng giọng: "Tháo ."

Biểu cảm của Lương Mục thoáng biến đổi. Chẳng rõ là bất mãn tủi : "Hôm qua em còn bảo thích cơ mà? Mới qua một đêm chán ?"

"Bởi vì rắn thì làm gì đôi tai đầy lông lá như ."

Tôi hướng ánh mắt về phía , khẽ mỉm : "Trừ phi lúc nào cũng giữ đôi tai thú , để em cho quen mắt, cho thuận mắt. Nhìn đến mức một ngày thấy là thấy bứt rứt trong lòng."

"Chồng ơi, làm ?"

Lương Mục lộ vẻ trầm ngâm: "Có lẽ... thể thử xem ."

Tôi chỉ điểm tới đó thôi. Bỏ đũa xuống, đủng đỉnh bước lên lầu: "Vậy cứ thử nhé, em làm đây."

Lương Mục vội vàng : "Để hâm nóng xe."

"Đợi chút ."

Đứng cầu thang, móc ngón tay ngoắc : "Tới đây giúp em một việc ."

Trong phòng đồ, gương lớn cài cúc áo sơ mi: "Hôm nay em một cuộc họp khá quan trọng, xem giúp em mặc chiếc áo nào thì hơn."

Chiếc áo đang mặc là mẫu thiết kế mới nhất của mùa . Phần eo dây buộc, tôn lên vòng eo thon gọn.

Lương Mục chằm chằm chớp mắt. Ánh mắt trượt dài từ khuôn mặt xuống tận vòng eo, nóng rực và sâu thẳm: "Chiếc ."

"Vậy ."

Tôi mỉm nhàn nhạt, khẽ lắc hông về phía : "Thế chồng giúp em buộc dây ."

Yết hầu Lương Mục lăn lộn. Anh cố gắng lấy bình tĩnh mới bước tới. Bàn tay to lớn thô ráp nhận lấy dải ruy băng mềm mại từ tay , từ từ siết chặt eo.

"Chồng ơi." Tôi nhẹ giọng gọi.

Lương Mục ngước mắt lên. Sâu trong đáy mắt là ngọn lửa d.ụ.c vọng gần như thể kìm nén: "Sao ?"

Ánh mắt dán chặt một điểm trong gương, giọng nhẹ như gió thoảng: "Hôm nay chiếc quần đúng size nhỉ?"

"Chẳng lỏng lẻo chút nào nữa ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/rot-cuoc-toi-co-bao-nhieu-ong-chong-day/chuong-3.html.]

6

Lương Mục vứt phăng dải ruy băng, chạy trối c.h.ế.t.

Tôi chợt cảm thấy chút tiếc nuối. Còn tưởng sẽ tận mắt chiêm ngưỡng kích thước thật sự của Thú nhân họ ch.ó cơ chứ.

Cũng chẳng liệu "một khúc bằng cả hai khúc" nữa.

Đợi xong quần áo bước xuống nhà, Lương Mục đợi sẵn ở ngoài sân.

Nhìn vành tai vẫn còn ửng đỏ, thầm trong bụng. So với cái gã âm hiểm Quý Hàn , vẫn thích cái kiểu đơn thuần hơn.

Chiếc xe chẳng mấy chốc tới cổng Viện nghiên cứu. Đợi xe dừng hẳn, rướn hôn một cái lên má Lương Mục: "Cảm ơn chồng đưa em làm."

Lỗ tai Lương Mục đỏ lựng, nhưng cơ thể cực kỳ thành thật vòng tay ôm lấy eo : "Tối đến đón em."

Tôi gật đầu. Trong lòng thì đang nhẩm tính xem khi nào Quý Hàn mới mò về tới nơi. Tôi nhất định cho hai tên đối đầu một phen mới .

Vì mãi mải mê suy nghĩ, để ý chân, vô tình vấp hòn đá sỏi. May mà phía đỡ lấy, nếu thì vồ ếch một cú đau điếng .

"Cảm..."

Vừa ngẩng đầu nọ, ngạc nhiên mừng rỡ: "Đàn ? Lâu quá gặp!"

Người đến là một trong ít những quen mà thể nhận - Lương Trác - đàn thời đại học của .

là Thú nhân, nhưng xét về mảng trí tuệ xuất chúng hơn hẳn sức mạnh thể chất. Thế nên gia nhập quân đội mà ở làm việc tại Viện nghiên cứu.

Lần cuối gặp là hai năm . hiện tại , cảm giác chẳng đổi chút nào. Vẫn kiểu tóc cũ, chiếc kính cũ, phong cách ăn mặc quen thuộc. Thậm chí n.g.ự.c vẫn còn cài chiếc ghim cài áo hình Sói Tuyết - món quà nghiệp từng tặng .

"Lâu quá gặp, Vân Tranh."

Lương Trác , đôi mắt vốn dĩ luôn lạnh nhạt nay như băng tuyết đầu xuân tan chảy, vô cùng ấm áp dịu dàng: "Sau chúng sẽ gặp thường xuyên . Anh xin điều chuyển công tác về Viện nghiên cứu ở thành phố ."

Tôi vô cùng ngạc nhiên. Phải rằng năm xưa Lương Trác Viện nghiên cứu danh giá nhất thủ đô nhận làm. Cớ tự giáng chức, xin chuyển về cái thành phố tuyến B ?

Dường như thấu sự nghi hoặc của , đôi môi Lương Trác khẽ mấp máy, định lên tiếng giải thích...

"Vợ ơi!" Có tiếng gọi vang lên từ phía .

Tôi đầu , cố gắng nheo mắt cho rõ. Hóa là Lương Mục đang chạy tới.

"Vợ ơi, em quên mang cốc nước , pha sẵn cho em ..."

Lời còn dứt, Lương Mục thấy Lương Trác mặt liền sững sờ: "Anh trai? Sao ở đây?"

Hoá Lương Trác và Lương Mục là em ruột.

là trùng hợp thật.

Trái ngược với sự kinh ngạc của Lương Mục, sắc mặt Lương Trác mấy vui vẻ. Ánh mắt quét qua giữa và Lương Mục một vòng, trầm giọng chất vấn:

"Em gọi ai là vợ thế?"

"Sao hề chuyện em kết hôn ?"

Loading...