Rốt cuộc tôi có bao nhiêu ông chồng đây? - Chương 10
Cập nhật lúc: 2026-04-23 13:02:49
Lượt xem: 8
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
19
[Mặc dù đ.á.n.h mất hai thanh kiếm của loài rắn, nhưng nữ phụ rinh về hai thanh kiếm mới tinh tươm nha!]
[Tôi xin nhắc nữa. Làm ơn cho đóng thế hai tập thôi cũng mà.]
[Nghe đồn loài sói thể kết ấn đấy... Há há há...]
Nhìn xông , triệt để hình: "Anh góp vui cái gì nữa đây?"
Mặt Lương Trác đỏ bừng bừng. Chẳng rõ là đang tức giận đang ngượng ngùng: "Anh hề góp vui! Anh cực kỳ nghiêm túc đấy!"
Lương Mục tức giận đến mức kiềm chế : "Anh! Chẳng từng trở thành bụng vĩ đại ? Chẳng hứa sẽ tôn trọng sự lựa chọn của Vân Tranh ? Vậy mà bây giờ đang làm cái trò quái gì thế?"
Lương Trác chịu nhường bước: "Điều kiện tiên quyết để tôn trọng sự lựa chọn của cô là Vân Tranh ảnh hưởng bởi các yếu tố bên ngoài! Em cứ như miếng cao dán chó, dính lấy cô rời thì làm cô tác động ?"
Thấy hai em cãi chí chóe, lời qua tiếng dứt, đầu óc như nổ tung. Không chịu nổi nữa, hét lên: "Được , ! Cả hai đều là chó! Thế là hài lòng ?"
Hai em bọn họ liếc một cái.
Lương Mục giành : "Nếu đều là ch.ó cả, thì em thiên vị chỉ vì cái tỷ lệ tương thích vớ vẩn đấy!"
Lương Trác cũng chịu nhượng bộ: " dù nữa, cũng là quen em . Anh đến nó đến , làm vợ cả, nó làm vợ bé!"
Nghe thử xem, cái là ngôn từ mà thế kỷ 21 nên dùng cơ chứ.
Tôi buông một tiếng thở dài thườn thượt: "Đã làm ch.ó thì quan trọng nhất là lời. Hai tự vắt tay lên trán mà xem, lời ?"
"Một , thì bày mưu tính kế đóng giả làm chồng để lừa gạt ."
"Một , thì cấu kết bao che cho đồng phạm, còn tước đoạt quyền sự thật về tỷ lệ tương thích của ."
Tôi vỗ vỗ lên vai hai bọn họ, chân thành khuyên nhủ: "Làm ch.ó mà làm đến cái nước , hai thực sự là quá thất bại ."
Dứt lời, nhân lúc hai em đang hoang mang chột , co cẳng bỏ chạy lấy .
Đùa ? Vừa mới ngoi lên khỏi nấm mồ hôn nhân, rảnh rỗi để lao đó nữa.
Một tuần , bản án dành cho Quý Hàn tuyên. Anh phạt tù hai năm, và chiến trường phục vụ quân ngũ ba năm. Bố cũng xử lý vì tội bao che dung túng, thuyên chuyển công tác đến một vùng xa xôi hẻo lánh. Có vẻ như trong vài năm tới, sẽ chẳng đụng mặt cái gia đình nhà rắn chui gầm giường nữa.
Trước khi đưa , Quý Hàn ngỏ ý gặp một cuối, nhưng từ chối thẳng thừng. Mãi đến khi chính thức tù, mới căn nhà từng là tổ ấm của chúng , để dọn dẹp những món đồ còn sót .
Lúc gom quần áo, tình cờ phát hiện một hộp quà nhỏ cỡ bằng lòng bàn tay giấu sâu trong góc tủ. Hộp quà gói gém vô cùng tinh xảo. Trên lớp giấy bọc màu hồng phấn nắn nót vài dòng chữ: "Chúc mừng kỷ niệm một năm ngày cưới".
Đây là món quà kỷ niệm một năm ngày cưới mà Quý Hàn dày công chuẩn , nhưng kịp trao tận tay cho .
20
Tôi do dự một hồi, nhưng cuối cùng vẫn quyết định mở nó .
Bên trong chẳng là món trang sức đắt tiền nào cả. Mà là một chiếc vảy màu đen nhánh.
Là vảy lưng của loài rắn.
Tôi ngắm chiếc vảy đen to cỡ móng tay , bỗng dưng nhớ thời gian còn học cấp ba. Hồi đó trong trường cũng một nam sinh là Thú nhân loài rắn.
Cậu cao gầy, tóc buộc nửa đầu, luôn đeo cặp kính gọng đen. Bình thuờng trầm mặc và ít .
Con thì sợ hãi . Còn Thú nhân thì hắt hủi . Thế nên, lúc nào cũng chỉ lủi thủi một .
Có một giờ tan học, vô tình bắt gặp cảnh một đám Thú nhân chặn đường bắt nạt. Thấy tội nghiệp, lén lút báo cảnh sát. Tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi, đám Thú nhân hoảng sợ bỏ chạy toán loạn. Bỏ bệt con hẻm nhỏ. Phía lưng là một cái đuôi rắn màu đen trầy xước rỉ m.á.u chi chít.
Nhận đang tiến gần, uể oải và lạnh lùng quát tránh xa .
Tôi bỏ ngoài tai lời cảnh cáo đó, chỉ cất tiếng hỏi đến bệnh viện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/rot-cuoc-toi-co-bao-nhieu-ong-chong-day/chuong-10.html.]
Cậu trân trân một lúc lâu, cất giọng hỏi: "Cậu sợ ? Tôi là loài rắn đấy."
Tôi giơ chiếc vảy đen nhánh nhặt mặt đất lên cho xem, giọng điềm tĩnh: "Có gì mà sợ. Vảy của lắm đấy."
Thời gian trôi qua, vật đổi dời. Chiếc vảy đen nhánh ngày nào giờ một nữa gọn trong lòng bàn tay .
Người vẫn thường đồn đại rằng loài rắn là sinh vật vô cùng m.á.u lạnh và u ám. với , chẳng khác gì một kẻ vụng về, ngốc nghếch. Dù báu vật con mồi, chỉ một cách duy nhất: chiếm đoạt, đến mức khiến nghẹt thở. Cứ quấn chặt lấy siết chặt đến khi còn gì để siết.
thứ tình yêu , quá nặng nề, quá đau đớn.
Yêu quá mãnh liệt, chỉ khiến bóp nghẹt đến tan nát mà thôi.
chỉ yêu theo cái cách duy nhất .
Tôi trầm mặc hồi lâu. Đứng dậy tìm chiếc nhẫn cưới ngày nào, đặt trong hộp, cùng với chiếc vảy đen , giấu nó một góc sâu thẳm nhất trong tủ quần áo.
Có lẽ trong trái tim của mỗi con , đều tồn tại một chiếc hộp bí mật. Không cách nào để xóa bỏ , nhưng cũng chẳng thể nào mở thêm một nào nữa.
21
Sáng hôm , mặt trời tỏa ánh sáng chói chang rực rỡ. Tôi gọi công ty dọn nhà đến để chuyển nốt những món đồ cuối cùng.
Khi đang khệ nệ kéo thùng đồ cuối cùng xuống cầu thang, tình cờ gặp hai em Lương Trác và Lương Mục ngay sảnh. Nói thật, thấy họ cũng chẳng bất ngờ lắm. cũng chẳng cảm giác vui sướng gì. Tôi chỉ khẽ nhướng mày: "Hai xin làm ở công ty dọn nhà ? Hay là mới thành lập công ty dọn nhà Cựu Chiến Binh thế?"
Lương Mục im lặng, kéo thùng đồ của . Lương Trác thì nhẹ nhàng đỡ lấy chiếc túi xách vai , đôi mắt chăm chú: "Chỉ phục vụ duy nhất một em thôi."
Tôi cái điệu bộ phối hợp ăn ý và thuần thục của hai họ, bất giác nhíu mày. Vừa định mở miệng chất vấn thì hai họ bỗng dưng dừng bước. Không hẹn mà cùng giơ tay kéo trễ cổ áo xuống.
Hai chiếc vòng cổ màu đen giống hệt chễm chệ vắt ngang qua cổ họ.
Tôi ngớ . Lần thì thực sự hoang mang đấy: "Ý gì đây?"
"Sau hôm em , bọn suy nghĩ nhiều."
Lương Trác lên tiếng : "Em đúng. Dù cho làm ch.ó thì bọn cũng làm quá tệ hại. Hy vọng cái thể giúp em nguôi giận. Cũng hy vọng em thể..."
Dù cũng là ăn học, da mặt mỏng. Mới đến đây thì vành tai đỏ lựng lên .
Ngược Lương Mục lăn lộn trong quân ngũ lâu năm, da mặt dày như thớt. Anh chen ngang ngay lập tức: "Cũng hy vọng em thể quản giáo và rèn giũa bọn nhiều hơn. Dù thì từ nay về bọn đều sẽ theo lời em răm rắp. Em bảo gì nấy."
Tôi ngẫm nghĩ một chút, thong thả đáp: " mà em sẽ tái giá nhé. Chí ít thì trong vài năm tới là ."
Lương Mục mừng rỡ mặt: "Thế thì quá! Vứt cái tỷ lệ tương thích tiệt tiệt . Anh thể làm vợ cả ?"
"Câm mồm."
Lương Trác thụi một cú rõ đau đầu em trai. Anh sang với ánh mắt dịu dàng: "Em làm thế nào cũng . Anh tôn trọng quyết định của em."
Lương Mục cũng gật đầu hùa theo: " đúng đúng."
Tôi đăm đăm hai họ một lúc, bật khúc khích. Chắp tay lưng, thong dong tản bộ : "Thế cũng . Tiện thể hỏi một câu, hai cái vòng cổ của mấy chức năng phóng điện đấy?"
"Phóng điện á? Em chơi bạo ?"
"Có thể lắp thêm , đơn giản lắm, gì phức tạp ."
"Thế thì lắp thêm cả cái kẹp nhỏ như đợt nữa . Em thấy cái đó cũng kích thích phết đấy..."
Đã từng một vĩ nhân phát biểu một câu như thế .
Trong lòng phụ nữ thể bóng dáng đàn ông nào, nhưng bên cạnh thì nhất nên vài túc trực.
Bên cạnh thì sẽ cảm thấy cô đơn. Trong lòng ai thì mới thể tự do tự tại.
Tôi thấy câu chí lý vô cùng.
(Toàn văn )