Không gian trắng xóa của hệ thống trở , tĩnh lặng và tách biệt với sự xô bồ của thế giới .
Trì Tiểu Trì chiếc sô pha ảo mà 061 mới "nâng cấp" cho bằng điểm thưởng. Cậu vắt chân, lười biếng tựa đầu gối mềm, tay xoay xoay viên kẹo đường vỏ bạc.
"061, tổng kết điểm . Tôi xem 'giá trị' của gã họ Dương đáng bao nhiêu."
【 Chúc mừng ký chủ. Hoàn thành nhiệm vụ thế giới thứ nhất xuất sắc. Giá trị hối hận: 100/100. Điểm tích lũy nhận : 5000 điểm. Sau khi trừ 10 điểm nợ và lãi suất, còn 4985 điểm. 】
Trì Tiểu Trì nhếch môi: "Lãi suất cao thật đấy. Anh là hệ thống là chủ nợ cho vay nặng lãi ?"
061 im lặng một lát, đó một làn khói nhẹ tụ thành hình bóng cao lớn sô pha. Một bàn tay vô hình nhẹ nhàng đặt lên thái dương Trì Tiểu Trì, bắt đầu xoa bóp bằng lực đạo vô cùng thoải mái.
【 Đây là dịch vụ hậu mãi. Đừng phàn nàn nữa, nghỉ ngơi một chút , sóng não của trải qua d.a.o động mạnh khi truyền tống. 】
Trì Tiểu Trì nhắm mắt tận hưởng, sự căng thẳng màn diễn xuất đỉnh cao dần tan biến. Cậu bỗng nhiên hỏi: "Lục Nhất (061), bao giờ tự hỏi là ai ? Tại ở đây làm một cái máy ?"
Cánh tay của 061 khựng trong giây lát. Những dòng mã lệnh trong cốt lõi của chạy loạn xạ, một hình ảnh mờ ảo về một thiếu niên ánh hoàng hôn bỗng chốt hiện lên biến mất.
【 Tôi quá khứ. Nhiệm vụ của là hỗ trợ . 】 061 trả lời, giọng vẫn trầm ấm nhưng dường như một chút gì đó chắc chắn.
Trì Tiểu Trì hỏi thêm. Cậu , những sự thật cần thời gian để bóc tách. Cậu mở cửa hàng hệ thống, lướt qua hàng loạt đạo cụ kỳ quái.
"Dùng 1000 điểm mua thẻ 'Ký ức vĩnh cửu' cho nguyên chủ Trình Nguyên. Tôi ở thế giới đó, dù còn điều khiển, vẫn sẽ luôn tỉnh táo và bao giờ mềm lòng với loại rác rưởi nữa."
【 Đã xác nhận giao dịch. Cậu thực sự hào phóng với lạ. 】
"Không hào phóng." Trì Tiểu Trì mở mắt, ánh sắc lẹm. "Tôi chỉ là ghét việc kịch bản của kẻ khác phá hỏng khi hạ màn thôi. Tiếp tục , thế giới thứ hai là gì?"
________________________________________
【 Thế giới thứ hai: Cổ đại – Thanh kiếm gãy của Tiêu vương. 】
【 Thân phận: Lâm Sơ – Một vị tướng quân trẻ tuổi lừng lẫy, thống lĩnh mười vạn đại quân biên thùy. 】
【 Đối tượng tra nam: Thẩm Hoành – Tiêu vương đương triều. 】
Ký ức ùa về như một cuốn phim buồn. Lâm Sơ vì tình yêu dành cho Thẩm Hoành mà dốc hết sức bình sinh, chinh chiến sa trường để bảo vệ giang sơn cho . Trong một trận phục kích, để cứu Thẩm Hoành, Lâm Sơ trúng độc tên, đôi chân phế bỏ, võ công mất sạch.
khi Thẩm Hoành lên ngôi vị vương gia quyền lực, rước một "thanh lâu tài tử" vẻ ngoài yếu đuối, thanh cao tên là Tô Mạch về vương phủ. Hắn chê Lâm Sơ giờ đây chỉ là một phế nhân tàn tật, tính tình thô lỗ, còn hôi mùi t.h.u.ố.c đắng. Hắn nhốt Lâm Sơ một gian viện hẻo lánh, để mặc nô tài sỉ nhục, cuối cùng Lâm Sơ c.h.ế.t cóng trong một đêm tuyết rơi đại phong, trong khi Thẩm Hoành đang cùng Tô Mạch thưởng ngâm thơ.
Trì Tiểu Trì mở mắt.
Cái lạnh thấu xương lập tức bủa vây lấy . Cậu thấy đang một chiếc giường gỗ cứng ngắc, chăn màn mỏng dính và bốc mùi ẩm mốc. Đôi chân lớp chăn một chút cảm giác nào, giống như hai khúc gỗ mục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/rac-thai-phai-o-trong-thung-rac/chuong-3-tram-dung-chan-va-thanh-kiem-gay-cua-tieu-vuong.html.]
"061, đôi chân phế thật ?"
【 Độc tính ăn tủy, theo cốt truyện gốc là thể chữa khỏi. nếu dùng điểm đổi lấy 'Thuốc nối gân cốt' trong cửa hàng... 】
"Không cần." Trì Tiểu Trì ho một tiếng khan, cổ rát buốt. "Có đôi chân phế mới diễn . Tra nam thích kiểu 'mỹ nhân tàn héo' đúng ? Tôi sẽ cho thấy thế nào là vẻ của sự hủy diệt."
Rầm!
Cửa viện đá văng . Một tên tiểu thái giám hất hàm bước , tay cầm một bát cơm thừa canh cặn:
"Lâm tướng quân, , Lâm công tử. Tiêu vương gia tối nay ngài bận cùng Tô công t.ử xem hội hoa đăng, đến thăm ngài . Ngài cứ dùng bữa , đừng để c.h.ế.t đói kẻo vương gia đời là bạc đãi công thần."
Bát cơm ném xoảng xuống đất, hạt gạo văng tung tóe nền gạch lạnh lẽo.
Trì Tiểu Trì đống đồ ăn , bỗng nhiên bật . Nụ của giữa căn phòng u tối, lạnh lẽo trông rực rỡ đến mức khiến tên thái giám rùng .
"Ngươi tên gì?" Trì Tiểu Trì hỏi, giọng khàn khàn nhưng mang theo uy thế của một kẻ từng vạn quân.
"Ta... là Tiểu Đức Tử..."
"Tiểu Đức T.ử đúng ?" Trì Tiểu Trì tựa lưng thành giường, đôi mắt phượng híp , đuôi mắt đỏ hoe vì lạnh nhưng ánh sắc như dao: "Về với Thẩm Hoành, nếu tối nay vác mặt đến đây, thì ngày mai thứ nhận sẽ là t.h.i t.h.ể của Lâm Sơ treo cổng phủ. Để xem, cái danh 'nhân nghĩa vương gia' của chịu nổi mười vạn quân đang đóng ở biên thùy kéo về hỏi tội ."
Tiểu thái giám sợ hãi lùi , lắp bắp thành lời chạy biến.
【 Ký chủ, bắt đầu gắt quá đấy. 】 061 lên tiếng, nhưng trong giọng mang theo chút ý dung túng.
"Gắt ?" Trì Tiểu Trì thản nhiên lấy một viên kẹo đường trong tay , bỏ miệng. vị ngọt thanh lan tỏa. "Chỉ là lấy một chút công bằng cho nguyên chủ thôi. 061, chuẩn cho một bộ y phục màu trắng mỏng nhất thể. Tôi tối nay, Thẩm Hoành thấy sẽ cảm thấy 'tội ' đến mức khó thở."
【 Cậu định dùng khổ nhục kế? 】
"Không, định dùng 'nghệ thuật vắt kiệt trái tim'." Trì Tiểu Trì chống tay thành giường, đôi chân thể cử động của , nụ càng thêm sâu: "Hắn thích Tô Mạch vì vẻ thanh cao thoát tục đúng ? Vậy sẽ cho thấy, một vị tướng quân tàn phế khi thanh cao lên thì đến thần tiên cũng cúi đầu."
Đêm đó, tuyết bắt đầu rơi.
Giữa sân viện hoang tàn, Trì Tiểu Trì mặc một bộ trung y trắng muốt, chiếc xe lăn gỗ thô sơ, lặng lẽ những bông tuyết đậu mái tóc đen tuyền.
Khi Thẩm Hoành tức tốc chạy đến vì lo sợ binh biến, cảnh tượng đập mắt chính là: Vị tướng quân từng oai phong lẫm liệt của , giờ đây mong manh như một cánh hoa sắp tàn trong gió tuyết, ánh mắt xa xăm, lạnh lẽo, còn một chút tình si của ngày xưa.
【 Ting! Giá trị hối hận của Thẩm Hoành: 5... 10... 15! 】
Trì Tiểu Trì trong lòng thầm nhếch môi: Mới bắt đầu thôi, Thẩm Hoành. Đêm nay, sẽ khiến thế nào là 'hối hận' vì đ.á.n.h mất một kho báu.
________________________________________