Quên Đi Quá Khứ - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-01-10 14:03:05
Lượt xem: 317

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi chúng đang chuyện thì Lệ Đình Thâm về phía .

 

Sắc mặt Tạ Tư Nguyên lập tức trở nên nghiêm túc: “Trần Niệm, chuyện của chúng để lát nữa . Bây giờ bàn chính sự với ông chủ lớn, cô đừng làm ảnh hưởng đến .”

 

Nói xong, đon đả tiến về phía Lệ Đình Thâm, khom đưa danh : “Tổng giám đốc Lệ, là Tạ Tư Nguyên của Y tế Tạ thị, về việc ngài tiếp tục sử dụng thiết y tế của công ty nữa, xin tranh thủ thêm một chút.”

 

“Trong năm năm qua, Y tế Tạ thị chúng luôn nhà cung cấp thiết y tế chính cho tập đoàn Lệ thị, nhưng ngài đột ngột ngừng hợp tác với Tạ thị, xin hỏi chúng làm chỗ nào?”

 

“Tổng giám đốc Lệ, những chỗ ngài cảm thấy chúng còn thiếu sót, chỉ cần ngài chỉ , chúng nhất định sẽ sửa đổi!”

 

Tạ Tư Nguyên khom lưng, nụ nịnh nọt về phía Lệ Đình Thâm.

 

Đôi mắt thâm trầm của Lệ Đình Thâm về phía : “Trần Niệm, em thấy thế nào? Tôi nên cho cơ hội ?”

 

Ánh mắt Tạ Tư Nguyên bỗng đanh : “Trần Niệm? Có liên quan gì đến cô ? Tổng giám đốc Lệ, lẽ ngài , Trần Niệm là vợ cũ của , hôm nay cô trộn đây bằng cách nào. Chắc chắn là cô cầu xin nên mới tìm cách để giả vờ tình cờ gặp . Cô chỉ là một bà nội trợ thôi, ngài đừng chấp nhặt với cô .”

 

Thậm chí Lệ Đình Thâm còn thèm Tạ Tư Nguyên lấy một cái, kiên trì hỏi: “Trần Niệm, em , theo em.”

 

Tạ Tư Nguyên thấy câu thì sững sờ.

 

Tôi thản nhiên đáp: “Vừa nãy tổng giám đốc Tạ bảo đừng làm ảnh hưởng đến việc chính sự của , nên đưa ý kiến gì .”

 

Tạ Tư Nguyên giận dữ: “Chuyện của đàn ông, đương nhiên cô đưa ý kiến . là xuất hèn kém, lên nổi mặt bàn.”

 

Tôi nhíu mày, còn kịp lên tiếng thì Lệ Đình Thâm lạnh lùng : "Trần Niệm đưa ý kiến, lẽ là trúng Y tế Tạ thị . Tổng giám đốc Tạ, thứ cho lực bất tòng tâm."

 

Ngay đó, ôm lấy vai , đưa rời .

 

Tạ Tư Nguyên ngây tại chỗ, vẫn còn hiểu rõ tình hình.

 

Lúc , tới vỗ vai Tạ Tư Nguyên: "Tổng giám đốc Tạ, từng đắc tội với phu nhân của tổng giám đốc Lệ ? Thế thì đụng tấm sắt , đây là phụ nữ duy nhất xuất hiện bên cạnh tổng giám đốc Lệ suốt bao nhiêu năm qua đấy!"

 

"Phu nhân tổng giám đốc Lệ? Sao thể chứ? Cô chỉ là một bảo mẫu của nhà họ Tạ thôi." Tạ Tư Nguyên lạnh lùng chế nhạo.

 

Cứ nghĩ cảnh tượng thấy ở chợ thức ăn ngày hôm đó, công việc của Trần Niệm cũng chỉ là lái xe mua rau, hầu hạ tiểu thiếu gia nhà họ Lệ mà thôi.

 

thật sự rằng mặc lên bộ lễ phục cao cấp là thể mạo danh bà Lệ tôn quý ?

 

"Haiz, lời thật khó khuyên kẻ c.h.ế.t." Người đó thở dài rời .

 

Trong buổi tiệc từ thiện , ngờ Lệ Đình Thâm lấy danh nghĩa của để đấu giá những vật phẩm trị giá hàng trăm triệu tệ phục vụ cho mục đích từ thiện.

 

Sau khi buổi tiệc kết thúc, lũ lượt vây quanh nịnh nọt .

 

"Lệ phu nhân, tuần chúng một buổi tiệc , thể mời cô nể mặt tham gia ?"

 

"Lệ phu nhân, chồng đang đấu thầu dự án của Lệ thị, mong cô giúp vài câu mặt tổng giám đốc Lệ nhé!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/quen-di-qua-khu/chuong-6.html.]

Tôi từng trải qua những dịp như thế , lo lắng sẽ làm mất mặt Lệ Đình Thâm nên uống thêm vài ly.

 

Cuối cùng, vẫn là Lệ Đình Thâm giải vây cho : "Xin , vợ giỏi uống rượu, uống ."

 

Cuối cùng, cả hai chúng đều ngà ngà say, cùng bước lên chiếc xe limousine dài.

 

Tôi vô tình ngoài cửa sổ, đúng lúc chạm ánh mắt giễu cợt của Tạ Tư Nguyên, khóe môi khẽ nhếch lên đầy vẻ châm chọc, cứ như thể nực lắm .

 

Tôi đóng cửa sổ , nghiêm túc lời cảm ơn với Lệ Đình Thâm: "Lệ , cảm ơn tối nay giải vây cho , bao gồm cả việc mặt Tạ Tư Nguyên."

 

Giọng Lệ Đình Thâm trầm xuống, lộ men say khi uống rượu: "Trần Niệm, chúng là vợ chồng, em cần khách sáo với ."

 

"Chẳng qua chúng chỉ là vợ chồng hờ mặt ngoài, giúp là vì tình nghĩa." Tôi cúi đầu.

 

Lệ Đình Thâm chậm rãi nhấc cánh tay lên, những ngón tay thon dài nâng cằm lên, nhẹ nhàng mơn trớn, lẩm bẩm: "Trần Niệm, nếu chỉ làm vợ chồng hờ với em thì ?"

 

Lệ Đình Thâm sở hữu một vẻ ngoài đủ để mê hoặc lòng , lúc , ánh mắt âm u và ươn ướt, cơ thể chậm rãi tiến sát về phía .

 

Hơi thở mang theo hương rượu phả lên cằm , giọng trầm thấp đầy mê hoặc, sự ham trong mắt hề che giấu.

 

Người thường rượu lời , thật sự lý. Lệ Đình Thâm vốn luôn thanh cao cấm dục, lúc chằm chằm môi .

 

Tôi nghiêng đầu, né tránh sự chạm của .

 

"Lệ , uống say ."

 

Lệ Đình Thâm khựng , vân vê những ngón tay hụt hẫng, trở vị trí cũ.

 

Anh bóp nhẹ sống mũi cao thẳng: "Xin . uống quá chén thật."

 

Sau đó, trong xe ai thêm lời nào nữa. Một bầu khí ngượng ngùng xen lẫn mập mờ chậm rãi lan tỏa, căng thẳng đến mức dám cử động.

 

May mà Lệ Vân Túc vẫn luôn ở nhà chờ .

 

Tôi xuống xe, cầm cuốn truyện tranh chạy về phía , nhân cơ hội dắt tay thằng bé về tầng hai.

 

Buổi tối, khi dỗ Lệ Vân Túc ngủ xong, mở điện thoại xem thông tin tuyển dụng.

 

Tạ Tư Nguyên đúng một điểm. Học vấn của thấp, thực nên bước thị trường lao động, chứ chỉ làm một bảo mẫu.

 

Trải qua cuộc hôn nhân , hiểu rằng phụ nữ vẫn nên sự nghiệp chống lưng. Nếu , đợi đến khi đàn ông còn cần bạn nữa, bạn chỉ thể tay trắng.

 

Sự bẽ bàng như , bao giờ trải qua thêm một nào nữa.

 

Hiện tại Lệ Vân Túc cần , còn thể ở nhà họ Lệ, nhưng lỡ như một ngày nào đó thằng bé cần nữa thì ?

 

Dù tình trạng sức khỏe và tâm lý hiện tại của vẫn thể thích nghi ngay với môi trường công sở, nhưng tìm hiểu thêm một chút thì suy cho cùng cũng sai, để tránh việc rơi thế động.

 

Chỉ là khi đang xem, Lệ Đình Thâm đột nhiên gửi cho một tin nhắn: [Trần Niệm, mang một tách cà phê lên đây.]

Loading...