Quay lại “thời trẻ trâu” của chồng tôi - Chương 11
Cập nhật lúc: 2026-04-27 09:13:43
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Gương mặt thiếu niên mắt dần rõ nét trở . Trần Toái mười tám tuổi cũng một cách bất lực.
Anh lí nhí : "Xin em."
"Cái gì?"
Giọng khàn đặc, cúi đầu đầy mặc cảm: "Xin , mang rắc rối cho em thôi."
Rõ ràng mới là cái rắc rối mà gánh vác suốt hai kiếp .
"Không , ai bảo là bạn trai của em chứ."
Tôi vò rối mái tóc . Xung quanh nhiều . Lần thèm hổ nữa, chủ động tựa sát , dùng cái đầu đinh cứng cọ cọ lòng bàn tay .
"Ngôn Nhiễm, em quá."
Tôi bật . Tên tóc vàng thật đơn thuần.
Tôi thuận miệng hỏi: "Thuốc nổ lấy ở thế?"
Trần Toái im lặng một giây, một cách vô : "Giả đấy, bên trong là đất sét thôi."
Ừm, cũng hẳn là đơn thuần lắm.
Nếu thật sự là đất sét, nãy chẳng vội vã tiêu hủy như .
Vợ chồng nhà họ Trần tuyên án tù. Có lẽ họ bóc lịch nửa đời trong đó. Bố hài lòng khi thấy huy động nhiều nguồn lực như chỉ để tính kế một đôi vợ chồng tầm thường.
Tôi bảo Trần Toái sẽ trở thành rể quý của ông. Ông tin.
Đến khi liệt kê bản quy hoạch dự án của công ty trong vài năm tới cũng như những cuộc khủng hoảng sẽ gặp một tệp trình chiếu dài mười trang, thế giới quan của ông chấn động mạnh.
Dù ông vẫn nửa tin nửa ngờ: "Bố chấp nhận một thằng nhóc tóc vàng làm con rể ? Thật hợp lý chút nào!"
...
Điểm thi đại học công bố, Trần Toái đỗ một trường loại hai.
Thế là . Lớp tổ chức một bữa tiệc tri ân thầy cô, lớp trưởng mời cùng tham gia.
Bữa tiệc gì thú vị. Lúc kết thúc, gặp Chu Tiểu Nga đang mặt mày rạng rỡ.
"Ngôn Nhiễm, Trần Toái, đỗ đại học ở Bắc Kinh . Sau khi nghiệp cũng sẽ ở đó luôn. Đây chắc là cuối chúng gặp ."
Cô bàn tay đang nắm chặt của và Trần Toái, chợt mỉm thản nhiên.
"Anh cũng giỏi thật đấy, chơi đùa lâu như mà vẫn khiến Ngôn Nhiễm hứng thú với ."
Trần Toái chẳng thèm nhướng mắt, dắt rời .
Cơn gió ẩm ướt nóng hầm cập mang theo lời hậm hực của cô lọt tai.
"Trần Toái, nên ở cái thành phố rách nát cả đời để mà mục nát ."
Chu Tiểu Nga là một kẻ kỳ lạ. Lòng tự tôn và lợi ích của cô đặt lên tất cả . Cô thể thầm thương trộm nhớ Trần Toái, đồng thời cao ngạo coi thường . Cô cũng thể ngọt nhạt hỏi han dì ruột của , nhưng vô tình tiết lộ gia cảnh của , ngầm xúi giục hai kẻ ngu ngốc bắt cóc .
Cô đang đắc ý về một tương lai tươi sáng rực rỡ. Tôi mong đợi khi nhập học, khi các bạn cùng phòng đều hành vi theo dõi rình mò hiểm độc của cô , cô sẽ đón nhận cuộc sống đại học như thế nào đây.
Trần Toái dẫn đến một cửa hàng đồ hiệu cũ. Trong túi giấy đưa qua, bộ lễ phục màu vàng đính kim cương gấp ngay ngắn. Tôi ngạc nhiên.
"Anh chuộc nó về ?"
Trần Toái gật đầu, nhẹ nhàng chạm những viên kim cương váy.
"Em mặc nó ."
Ánh sáng lấp lánh từ những viên đá cũng bằng đôi mắt đen lánh của . Cái đêm trốn khỏi nhà bố nuôi, dùng nó để đổi lấy ba vạn tệ. Giờ đây vật về với chủ cũ. Chẳng vất vả thế nào mới kiếm ngần tiền.
Tôi cũng thưởng cho .
Thế là ghé sát tai nhỏ giọng đề nghị:
"Tối nay em mặc cho xem nhé?"
Tôi mỉm chạm vành tai nóng hổi của , ẩn ý : "Anh còn thể liếm..."
Anh đỏ mặt tía tai ấn lòng. "Không trêu nữa."
Anh đe dọa đầy hung tợn: "Còn dám bậy, sẽ... xử em luôn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/quay-lai-thoi-tre-trau-cua-chong-toi/chuong-11.html.]
Tôi im lặng.
"Anh yêu , hứa với em đừng dùng mấy từ 'thời thượng' đó nữa ?"
Cái thời đại "trẻ trâu" , làm ơn hãy trôi qua nhanh nhanh .
Trần Toái học một năm.
Anh thi đỗ một trường đại học còn hơn cả kiếp với thành tích thứ ba trường. Bảng vàng vinh danh treo trang trọng bảng tin sáng loáng. Đám học sinh vây quanh bàn tán xôn xao.
"Anh Trần Toái giỏi thật đấy, kỳ thi năm ngoái còn bét cơ mà!"
" thế, thầy giáo bọn tớ cũng nhắc đến , bảo là năm học như liều mạng luôn!"
Vương Thần Long nhân dịp nghỉ lễ dẫn đàn em về trường chơi bóng rổ, gạt đám đông thì thấy tên Trần Toái bảng vinh danh.
Nhật Nguyệt
"Cái đệt!"
Anh chịu nổi việc khác khen Trần Toái .
"Trần Toái , tao lạ gì, đây nó quỳ xuống gọi tao là ông nội thành thói quen ."
Mấy gương mặt mới lạ lẫm .
"Oa, Trần Toái còn làm cháu cho , thế chắc đỗ thủ khoa Thanh Hoa, Bắc Đại mất!"
Vương Thần Long cứng họng, những ánh mắt tò mò xung quanh, nghiến răng bỏ . Chưa bao giờ cảm thấy mất mặt đến thế. phía vẫn văng vẳng tiếng bàn tán:
"Nghe nó bốc phét làm gì? Người là Trần Toái học bá, đỗ trường đại học top đầu cả nước, còn nó chỉ là thằng du côn, còn bày đặt oai mặt bọn ."
" là so với chỉ nước c.h.ế.t quách cho xong. Cho dù Trần Toái đây thì giờ cũng làm cuộc đời , như loại , thấp kém hết chỗ !"
Vị "học bá" Trần Toái ca tụng là cải tà quy chính , lúc đang tự nhét một cái thùng carton khổng lồ. Bên còn thắt một chiếc nơ bướm màu hồng.
Khi kéo dải lụa , bưng một chiếc bánh kem, đôi mắt sáng lấp lánh ngước .
"Bất ngờ ?"
Thật là sến súa. Tôi chọn cách vùi dập ý tưởng sáng tạo của trẻ trâu . Tôi đưa hai tay nâng cằm lên.
"Nói , thưởng gì nào?"
Trước đây hứa, thi đại học xong sẽ thực hiện phần thưởng. Tôi dùng lực, khiến môi ép đến mức chu lên. Vậy mà vẫn bướng bỉnh :
"Cái ngày chuyển trường , lời em còn tính ?"
"Lời gì? Em quên ."
Giọng Trần Toái trở nên nôn nóng. "Em từng bảo... ... đêm đầu tiên của ..."
Sau khi xong câu đầy hổ thẹn đó, nhắm nghiền mắt . nụ hôn mong đợi rơi xuống. Anh hoang mang mở mắt . Thấy đang tinh quái, nhận ngay trêu chọc.
Anh vẻ hùng hổ, nhưng động tác dịu dàng bế trong chiếc thùng khổng lồ.
"Dù ... dù hôm nay cũng cho em thấy!" Mặt đỏ như trái cà chua, căng thẳng đến mức lắp bắp. Vậy mà vẫn quên nhe răng trợn mắt đe dọa: "Rốt cuộc lông cánh mọc đủ !"
Tôi ngẩn một lát mới nhớ đó là câu từng mỉa mai .
Chao ôi.
"Thù dai đến thế cơ ?"
Anh như một con kỳ lân đang bốc hỏa, mất kiên nhẫn cúi đầu hôn xuống. đến lúc sắp lâm trận thật sự thì nhát.
"Anh ... vệ sinh!"
Chiếc b.a.o c.a.o s.u siêu mỏng 001 rơi từ túi quần, đỏ mặt đá một phát gầm giường.
Hai mươi phút , Trần Toái từ phòng vệ sinh bước . Tôi nửa nửa tựa giường, liếc xuống phía .
Thật sự là buồn . Thanh niên mà, hỏa khí lớn thật đấy.
Anh với tư thế kỳ quặc gần, cúi đầu định hôn tiếp. Tôi khẽ đẩy , thở dốc:
"Làm gì , em bảo thưởng ."
Anh chút hậm hực, nhưng vẫn chăm chú mắt đầy nghiêm túc:
"Bản bây giờ vẫn tư cách."