Khương Du nghĩ đến đây mà thấy đau đầu. Cặp nam nữ chính cứ như kẹo mạch nha , dù cô cũng dứt . Hiện giờ Triệu Thanh Hoan tới tiếp quản vị trí của Cố Bắc Thành, nếu nhằm cô, Khương Du thật sự chắc thể chống đỡ nổi.
Trong vài phút ngắn ngủi, Khương Du nghĩ vô biện pháp ứng phó. Nào là chuyển địa bàn, nào là tránh thật xa... cuối cùng tất cả đều cô phủ định.
Nhà cô ở đây. Thân nhân bạn bè của cô ở đây. Ước mơ của cô ở đây. Sự nghiệp của cô ở đây. Và đàn ông cô yêu nhất cũng ở đây. Vì cô thể . Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn, cô tin Triệu Thanh Hoan dám làm gì quá đáng với một vợ liệt sĩ như cô.
“Chú Trần, và Bắc Thành chút hiềm khích cũ. Bắc Thành là cấp của chú, tới đây lẽ cũng sẽ nhằm chú, chú cũng nên cẩn thận một chút.” Khương Du nhắc nhở Trần Đại Niên.
Trần Đại Niên gật đầu: “Chú nhớ . Cháu cũng đừng quá lo lắng, chỉ cần chú còn nghỉ hưu thì vẫn thể che chở cho cháu. Nơi là địa bàn của chú và Tiểu Cố, giỏi đến mấy cũng thể một tay che trời, huống hồ, lòng dễ mua chuộc như .”
Trần Đại Niên một câu đầy ẩn ý. Cố Bắc Thành ở đây uy tín, những đề bạt lên đều là của . Triệu Thanh Hoan khuấy đục vũng nước dễ dàng gì.
Khương Du nặng trĩu tâm tư trở về nhà, giao bé An An cho Ninh Nam tìm Tần Thư Nguyệt ở xưởng. Chẳng bao lâu nữa trời sẽ lạnh, nên xưởng nội y chuẩn các mẫu quần áo giữ ấm để kịp thời đưa thị trường khi thời tiết chuyển mùa.
Tần Thư Nguyệt tiếp xúc với ngành may mặc lâu như học cách dùng máy may. Khi Khương Du tới, cô đang dạy các nữ công nhân mới cách làm việc. Thấy Khương Du đến, cô giao công việc cho tổ trưởng dậy về phía Khương Du.
“Tiểu Ngư, tới thăm tớ đấy ?” Tần Thư Nguyệt thiết khoác tay Khương Du, híp cả mắt.
“Tớ chuyện với , ngoài một lát.”
Đến một chỗ mát mẻ, Khương Du dừng . Tần Thư Nguyệt quan sát thần sắc của cô, thấy Khương Du vẻ mặt nghiêm túc, nụ mặt cô dần tắt ngấm, lo lắng hỏi: “Tiểu Ngư, chuyện gì xảy ?”
“Triệu Thanh Hoan sắp điều tới đây tiếp quản chức vụ của Bắc Thành.”
“Cái gì!” Tần Thư Nguyệt kêu lên kinh hãi: “Sao là Triệu Thanh Hoan?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/quan-hon-ngot-sung-80-nu-phu-cay-van-duoc-sung-den-sinh-day-nha/chuong-653-quyet-dinh-o-lai.html.]
Vị trí , nếu đổi thành bất kỳ ai khác họ cũng sẽ vui vẻ chấp nhận, nhưng riêng Triệu Thanh Hoan thì... Hắn quá khó đối phó. Tần Thư Nguyệt thấy đầu óc cuồng, cô xoa xoa thái dương : “Hay là chúng xử lý giữa đường !”
“G.i.ế.c là phạm pháp đấy.” Khương Du nhắc nhở: “Huống hồ hai đứa cũng chẳng làm gì .”
Tần Thư Nguyệt bực bội vò đầu bứt tai: “Hắn tới đây chắc chắn sẽ gây khó dễ cho chúng .”
Khương Du cũng chắc chắn là .
“Vậy làm ? Nếu chơi , công việc của chúng ...” Tần Thư Nguyệt bỏ lửng câu , vẻ mặt đầy lo âu Khương Du.
“Thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, chúng cứ cẩn thận một chút là . Bao nhiêu con mắt , cũng dám làm gì quá đáng mặt nổi , chỉ cần ngày thường chúng đừng để lộ sơ hở là .” Khương Du đưa tay xoa đầu Tần Thư Nguyệt: “Cậu đừng lo lắng quá, tớ chỉ để đề phòng thôi.”
“Cái đất Kinh Thị bao nhiêu , cứ phái Triệu Thanh Hoan tới đây chứ.” Tần Thư Nguyệt bĩu môi, sắc mặt vui chút nào.
“Đừng nghĩ nhiều nữa. Đi thôi, tối nay tớ làm món ngon cho ăn. Chẳng ăn thịt kho tàu ? Tớ về làm cho , ăn xong cùng tớ đến bệnh viện huyện một chuyến.”
Năm Hoa Lan cả ngày nay cứ lo lắng cho thím Quế Hoa mãi. Khương Du đến xem tình hình thế nào, tiện thể mang chút đồ ăn ngon cho họ. Nghe đến đồ ăn, Tần Thư Nguyệt lập tức quẳng hết tâm sự sang một bên, cô xoa xoa cái bụng nhỏ : “Ăn xong bữa tớ sẽ giảm cân.”
Ở đây ăn uống quá, miệng Tần Thư Nguyệt bao giờ ngừng nghỉ, hậu quả là cô béo lên ít. Mấy ngày nay cô đang thực hiện chế độ giảm cân, mỗi ngày chỉ ăn trứng gà, dưa chuột hoặc cà chua, vất vả lắm mới giảm một cân, đói đến mức mắt xanh lè . món thịt kho tàu mềm mại, nước sốt đậm đà rưới lên cơm trắng thơm phức thì đến thần tiên cũng khó cưỡng , Tần Thư Nguyệt quyết định ăn nốt bữa mới giảm tiếp.
Có đồ ăn, Tần Thư Nguyệt nhanh chóng quên hết phiền não. Khương Du làm vài món cả nhà thích, nấu thêm ít cháo thịt nạc cho thím Quế Hoa, xào thêm hai món rau mang . Năm Hoa Lan thì về nhà thím thu dọn hai bộ quần áo sạch để thím . Mùa hè trời nóng, hai ngày đồ là bốc mùi ngay.
Đến bệnh viện thì trời tối.
“Thím Quế Hoa, thím thấy thế nào ạ?” Tần Thư Nguyệt quan tâm hỏi: “Trông thím gầy , thím chịu ăn cơm ?”
“Có ăn chứ, ăn nhiều là đằng khác.” Thím Quế Hoa trạng thái khá hơn hôm qua nhiều, chỉ là thím và chú Cao Dân mắt ai cũng đỏ hoe, đầy tia m.á.u như mắt thỏ .