"Mày tưởng tao đứa con như mày chắc, chẳng tôn trọng bề là gì cả." Triệu phụ cũng thái độ của Triệu Thanh Hoan chọc điên: "Lập tức chia tay với con nhỏ tiện nhân đó cho tao. Tao sắp xếp đối tượng xem mắt cho mày , gặp cho lệ , vài ngày nữa sẽ làm lễ đính hôn luôn!"
Gia đình họ Triệu bàn bạc kỹ . Phải nhanh chóng tìm cho Triệu Thanh Hoan một vợ môn đăng hộ đối để kết hôn, đó công bố ngoài rằng Khương Tuyết và Triệu Thanh Hoan chỉ là bạn bè bình thường, những lời Triệu Thanh Hỉ chỉ là lúc nóng giận nhất thời. Dù Triệu Thanh Hỉ chịu chút uất ức nhưng ít cũng cứu vãn danh dự cho Triệu gia. Triệu Thanh Hoan cũng thể thông qua hôn nhân liên kết để đưa thế lực Triệu gia lên một tầm cao mới.
"Nếu chọn xong thì con cũng chẳng cần xem làm gì, ý là ." Triệu Thanh Hoan mở cửa xe bước lên, hạ kính cửa sổ xuống : "Còn nữa, cái bộ dạng mắng c.h.ử.i một cô gái nhỏ là tiện nhân của ba trông xí lắm đấy."
Anh nhấn ga phóng mất hút, để Triệu phụ đó c.h.ử.i rủa ầm ĩ. Mắng xong vẫn hả giận, ông đùng đùng nổi sát khí thẳng về phía phòng bệnh của Khương Tuyết.
Nghe tiếng đập cửa thô bạo, Khương Tuyết khẽ nhíu mày, trong lòng dâng lên cảm giác bất an. Triệu Thanh Hoan ở đây, ai bảo vệ, ai cũng thể đến bắt nạt cô . Cô do dự một lát nhỏ giọng : "Mời ."
Tiếng "mời" lễ phép khiến Triệu phụ khựng , ngờ cái đứa "tiện nhân" trong miệng vẻ giáo d.ụ.c như . Ông đẩy cửa bước , thấy Khương Tuyết đang giường bệnh với vẻ mặt yếu ớt, đáng thương, bao nhiêu lời mắng nhiếc chuẩn sẵn bỗng chốc nghẹn ở cổ họng.
"Cô là Khương Tuyết?" Triệu phụ sa sầm mặt, giọng nghiêm nghị đầy vẻ áp chế.
Nhìn cách ăn mặc và khí chất của , Khương Tuyết ngay hạng thường, thêm tuổi tác đó... "Dạ, bác là...?"
Khương Tuyết đại khái đoán phận của ông , chỉ là ngờ Triệu Thanh Hoan khỏi thì cha tìm đến ngay, rốt cuộc là ý gì?
"Tôi là cha của Triệu Thanh Hoan."
Gương mặt tái nhợt của Khương Tuyết lộ rõ vẻ hối , cô cụp mắt xuống: "Cháu xin bác, đều tại cháu , làm ảnh hưởng đến danh dự của Thanh Hoan."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/quan-hon-ngot-sung-80-nu-phu-cay-van-duoc-sung-den-sinh-day-nha/chuong-405-trieu-phu-gap-khuong-tuyet.html.]
Thái độ nhận của cô vô cùng thành khẩn: "Cháu mới rõ với Thanh Hoan , cháu sẽ qua với nữa. Xin bác cứ yên tâm, cháu và trong sạch, từng làm chuyện gì quá giới hạn, chúng cháu chỉ là bạn bè đơn thuần thôi ạ."
"Bạn bè đơn thuần mà làm cả Kinh Thị náo loạn lên thế ? Có loại bạn bè nào thiết đến mức đó ?" Triệu phụ hừ lạnh, giọng điệu đầy vẻ khó chịu. Con trai ông giàu trai, bao nhiêu tiểu thư khuê các gả nhà họ Triệu còn . Cái con nhỏ nhà quê thể thích con trai ông cho ? Rõ ràng là đang giả vờ thanh cao.
"Cháu thể thề với trời, cháu và Thanh Hoan chỉ là bạn bè quan tâm lẫn thôi. Anh đối xử với cháu, bảo vệ cháu chẳng qua là vì thấy cháu gái dặm trường ở Kinh Thị dễ dàng gì nên nảy sinh lòng thương hại thôi ạ." Khương Tuyết rụt rè liếc Triệu phụ một cái.
Triệu phụ gần năm mươi nhưng bảo dưỡng , toát lên vẻ chín chắn, phong trần của một đàn ông thành đạt mà đám thanh niên bao giờ . Khương Tuyết kìm mà thêm vài cái.
"Bác ơi, xin bác hãy tin cháu." Cô nếu giờ vạch rõ ranh giới với Triệu Thanh Hoan thì Triệu phụ bóp c.h.ế.t cô cũng dễ như bóp c.h.ế.t một con kiến. Đôi mắt Khương Tuyết ngấn lệ, bộ dạng "hoa lê dính hạt mưa" vô cùng động lòng . Với hào quang nữ chính của một bộ truyện "cay văn", sức hút của cô đối với đàn ông là cực lớn.
Nhìn thấy dáng vẻ đó, những lời cay nghiệt của Triệu phụ bỗng chốc tan biến sạch. Vợ ông mất sớm, ông tuy bước nữa nhưng nhân tình thì thiếu, qua là ngay hạng phụ nữ nào là "cực phẩm". Cái vẻ mềm mại, yếu đuối của Khương Tuyết đúng là thứ vũ khí lợi hại khiến đàn ông dễ dàng sa ngã. Nếu cô là Triệu Thanh Hoan thích, lẽ ông cũng thấy xao xuyến . Còn chuyện cô còn trong trắng , ở tuổi ông chẳng mấy quan tâm. Phụ nữ trưởng thành đôi khi còn mang cảm giác thú vị hơn đám con gái mới lớn nhiều.
"Tôi cần cô và nó quan hệ gì, lập tức biến khỏi Kinh Thị cho , vĩnh viễn đừng đây nữa, nếu sẽ nương tay ."
Nước mắt Khương Tuyết lăn dài má, cô nghẹn ngào gật đầu: "Cháu bao giờ làm ảnh hưởng đến , tất cả là của cháu, cháu thấy c.ắ.n rứt và hối hận lắm. Phiền bác nhắn giúp cháu một lời xin đến , cháu sẽ bao giờ xuất hiện ở Kinh Thị để làm phiền cuộc sống của nữa ạ."
"Bác ơi, cháu thực sự xin bác."
Có ít gọi ông là bác, nhưng tiếng "bác" thốt từ miệng Khương Tuyết mang theo âm điệu trầm bổng, mà tê tái cả lòng. Chẳng trách Triệu Thanh Hoan mê mẩn cô đến thế, đúng là một "vưu vật".
"Tôi sẽ đưa cho cô một khoản tiền coi như bồi thường, cầm lấy về quê mà tìm đàn ông nào đó t.ử tế mà sống."