Quân Hôn Ngọt Sủng 80: Nữ Phụ Cay Văn Được Sủng Đến Sinh Đầy Nhà - Chương 304

Cập nhật lúc: 2026-03-05 14:05:54
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Du đem quả khô giám đốc tặng chia một phần cho thím Quế Hoa.

“Chúng cần , các cô chú cứ giữ mà ăn, trong nhà mua hạt dưa .”

Những thứ quả khô đó đều là thím Quế Hoa thấy ở bách hóa đại lâu nhưng tiếc tiền dám mua, nhưng nàng một thứ thể nhận của khác.

“Thím , nhiều như cũng ăn hết, để lâu ẩm thì ăn .”

Thấy thím Quế Hoa nhận, Năm Hoa Lan từ tay Khương Du tiếp lấy đưa cho thím Quế Hoa: “Con bé cho thím, thím cũng đừng khách khí.”

Tục ngữ , bà con xa bằng láng giềng gần, bọn họ đến Cao Thôn về , thím Quế Hoa giúp đỡ bọn họ ít.

Năm Hoa Lan và thím Quế Hoa ở chung như chị em ruột, tự nhiên để ý chút đồ vật .

“Được , nhận lấy, ngày mai chợ huyện, mua chút hải sâm bào ngư Tiểu Ngư thích ăn về.”

Năm Hoa Lan đưa thím Quế Hoa và chồng nàng cửa.

“Ngày mai lắp TV xong, qua nhà xem TV nhé.”

“Được , bên ngoài lạnh, bà mau thôi.”

Nghe tiếng hai bọn họ chuyện, khóe môi Khương Du khẽ nhếch.

Từ khi đến Cao Thôn, tinh thần và diện mạo của Khương Thụ và Năm Hoa Lan đổi lớn.

Đặc biệt là Năm Hoa Lan, nàng Khương lão thái ức hiếp, tính cách nhút nhát rụt rè, nhưng hiện tại nàng hào phóng rộng rãi, sống đúng với bản .

Khương Du từ đáy lòng cảm thấy vui vẻ.

Cho nên nàng sẽ nỗ lực duy trì trạng thái , tuyệt đối để bất cứ ai đến quấy rầy cuộc sống của bọn họ.

Nghĩ đến Khương Tuyết, Khương Du híp mắt, trong đó hiện lên hàn quang.

Khương Tuyết nhất nên thành thật, nếu , nàng tuyệt đối sẽ còn là một công dân tuân thủ pháp luật nữa.

Thanh Thị.

Khương Tuyết tan ca, xách theo chút đồ ăn, vẻ mặt mệt mỏi trở về ký túc xá công nhân.

Nàng và Từ Tiểu Hoa ở cùng một ký túc xá, khi trở về Từ Tiểu Hoa đang ở mép giường thu dọn đồ đạc lau nước mắt.

Mất công việc , cha nàng nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t nàng .

Công việc của nàng , vẫn là nhờ chị dâu nhường , chị dâu nàng , vẫn là do trai nàng uy h.i.ế.p ly hôn, chị dâu mới đồng ý.

Cha nàng còn tặng ít lễ, nàng mới .

Cả nhà đều lấy việc nàng một công việc như làm vinh dự, nàng còn nàng mượn cơ hội gả cho một đàn ông tiền nữa chứ.

Thất nghiệp, nàng cũng dám về nhà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/quan-hon-ngot-sung-80-nu-phu-cay-van-duoc-sung-den-sinh-day-nha/chuong-304.html.]

Từ Tiểu Hoa chút hối hận, lúc đó nàng khoe khoang cái gì chứ, Khương Tuyết dù đáng thương nhu nhược đến mấy, nàng giúp Khương Tuyết đến mấy, cũng thể lấy công việc và tiền đồ của mà giúp chứ.

Ngồi xuống nghĩ , Khương Tuyết căn bản giúp nàng chuyện, cũng giúp nàng cầu xin.

Khương Tuyết là nhờ quan hệ mà , nếu là mặt giám đốc cầu xin, giám đốc khẳng định sẽ sa thải nàng .

Từ Tiểu Hoa trong lòng chút oán Khương Tuyết, luôn cảm thấy Khương Tuyết coi nàng là bạn.

Cho nên khi Khương Tuyết đẩy cửa bước , Từ Tiểu Hoa thấy nàng , liền xoay sang chỗ khác, vẻ phản ứng Khương Tuyết.

“Tiểu Hoa.”

Khương Tuyết đến bên cạnh Từ Tiểu Hoa, tay đặt lên vai nàng : “Ăn chút gì , mua bánh bao thịt heo hành tây mà cô thích ăn đấy.”

Trong lòng Từ Tiểu Hoa vẫn thoải mái.

Nàng mất là một công việc mà ai cũng hâm mộ, mấy cái bánh bao thịt heo hành tây thể đổi .

Từ Tiểu Hoa cúi đầu gì.

Khương Tuyết thuận thế xuống mặt nàng : “Tiểu Hoa, thật xin .”

“Cô hôm nay giúp , giúp cô chuyện, giúp, mà là… hai chúng cũng một giữ công việc chứ, nếu về ăn uống làm bây giờ? Chúng làm sinh hoạt?”

Khương Tuyết , giọng dần nghẹn ngào, dáng vẻ nàng rơi nước mắt, như hoa lê dính hạt mưa, yếu ớt đáng thương.

Từ Tiểu Hoa mềm lòng ít.

Nàng cầm khăn tay lau nước mắt cho Khương Tuyết, sốt ruột : “Cô đừng mà, cũng trách cô, chỉ là tức cái con em gái của cô thôi, rõ ràng là bọn họ sai, dựa cái gì mà đuổi việc .”

Từ Tiểu Hoa càng càng cảm thấy ủy khuất, cũng theo Khương Tuyết rơi nước mắt, nàng oa oa lớn: “Tôi nếu là công việc , ba nhất định sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t , năm nay mấy năm liên tục đều sống nổi nữa.”

Nàng thương tâm cực kỳ.

Khương Tuyết tuy đối với nàng lợi dụng, nhưng khi đến Thanh Thị, Từ Tiểu Hoa giúp nàng ít.

Nàng vỗ vỗ tay Từ Tiểu Hoa : “Đừng cho ba , mỗi tháng lãnh lương liền cho cô một nửa, cô lấy về nhà đưa cho bọn họ.”

Lời Khương Tuyết làm tiếng của Từ Tiểu Hoa đột nhiên im bặt, nàng đôi mắt rưng rưng, thể tin Khương Tuyết: “Thật, thật chăng?”

“Thật mà.” Khương Tuyết dùng sức gật đầu: “Tiểu Hoa, cô là bạn nhất của , cô khó khăn, khẳng định thể khoanh tay .”

“Tiểu Tuyết, cô đối với thật quá.”

Từ Tiểu Hoa cảm động ôm lấy Khương Tuyết: “Con em gái của cô quá đáng ghét, thấy nó, chúng nhất định hảo hảo thu thập nó cho hả giận.”

“Biết .” Khương Tuyết kiên nhẫn dỗ dành nàng : “Bánh bao đều sắp nguội , cô ăn , ngoài chuẩn nước nóng.”

Khương Tuyết đưa bánh bao cho Từ Tiểu Hoa, thấy Từ Tiểu Hoa vô tư ăn xong bánh bao, nàng xách theo ấm nước mở cửa ngoài.

Phòng nước cách đây một , Khương Tuyết trong lòng chất chứa chuyện, một đường thất thần tới, phát hiện phía hai theo.

Loading...