Cánh cửa chính nhà họ Cố từ từ mở . Cô bước qua sân và thẳng nhà chính.
Nghe thấy tiếng chuyện trong phòng khách, Cố Chu dừng bước.
Đó là giọng của Cố Uyển.
- Con giao khuy măng sét cho Phùng. Anh đang ăn trưa. Con về ngay đó.
Bà Cố vuốt tóc con gái và dịu dàng.
- Ăn muộn ? Haizz, họ luôn quên ăn khi bận rộn. Bố con cũng . Nếu cứ tiếp tục như thế thì dày của ông làm chịu nổi?
Cố Uyển mỉm .
- bố nhắc nhở. Còn CEO Phùng thì ai nhắc nhở cả.
Môi Cố Chu cong lên thành một nụ chế giễu. Cô chậm rãi bước sảnh và bình tĩnh .
- Phùng Gia đang đợi con ăn trưa, đó là lý do tại muộn như .
Ngay khi cô xong, hai trong phòng khách lập tức đầu cô.
Cố Chu giày và .
- Mẹ đừng lo. Anh ăn ba bữa một ngày. Anh kỷ luật và cách giữ gìn sức khỏe hơn cả già.
Bà Cố vẻ lạ.
- Chu Chu về .
- Vâng, con ăn với Phùng Gia. Con cũng gặp Cố Uyển, nhưng chị nhanh quá. Con nhờ xe về cùng chị .
Bà Cố liếc Cố Uyển. Tại con bé nhắc đến việc gặp Cố Chu?
Cố Chu ngang qua họ và thẳng lên tầng hai. Vừa , cô .
- Mẹ ơi, con lên tầng hai nghỉ ngơi đây.
Cô thực sự mệt.
Mặc dù cơ thể cô trống rỗng hơn nửa tháng, nhưng Phùng Gia nên bù đắp theo cách . Quá sức !
Bà Cố mỉm và .
- Được , sẽ bảo gọi con xuống ăn tối.
Ngay khi bước phòng, Cố Chu mệt đến nỗi ngã vật xuống giường.
Không chỉ mệt mỏi về thể chất, mà còn mệt mỏi về tinh thần. Điều là bởi vì trong suốt nửa tháng cô xa nhà, cô hề gọi điện cho cô một nào.
Trước khi Cố Uyển trở về, cô luôn gọi điện cho cô mỗi khi cô ở nhà, bất kể cô sống ở căn hộ riêng ở nhà của Phùng Gia.
Kể từ khi Cố Uyển trở về, cô dường như quên mất rằng còn một con gái khác. Tất cả sự chú ý của bà đều dồn Cố Uyển.
Cô thực sự mệt mỏi. Cô cởi quần áo và cho giỏ giặt. Sau khi đồ ngủ, cô chuẩn ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/phung-thieu-gia-phu-nhan-cua-anh-da-khien-ca-the-gioi-kinh-ngac/chuong-7-loi-giai-thich-cua-co-uyen.html.]
Lúc , đột nhiên tiếng gõ cửa.
- Chu Chu, là chị đây.
Cố Chu lên tiếng.
- Mời .
Cố Uyển đẩy cửa bước .
- Chu Chu, chị nghĩ đến chuyện . Hôm nay chị trả khuy măng sét cho giám đốc Phùng. Em hiểu lầm và giận chị ?
Cố Chu gượng.
- Sao em giận chứ?
- Tốt , em giận là . Thực , chị và giám đốc Phùng đều hiểu rõ chuyện , nên chúng cần giải thích gì thêm. Chị ngờ em ở đó, nên đường về, chị cứ nghĩ em hiểu lầm chị .
Cố Chu cô . Cô thực sự ngờ Cố Uyển đến để giải thích. Cô và .
- Không hiểu lầm gì cả. Anh là em rể tương lai của chị. Sao em thể hiểu lầm hai ?
Cố Uyển nở một nụ dịu dàng.
- Tốt , em hiểu lầm là . Chị mới về lâu. Trước khi em kết hôn, chúng vẫn còn thời gian để ở bên . Chị hy vọng chúng thể sống hạnh phúc cùng .
Cố Chu đáp bằng một tiếng "Ừm" thờ ơ.
- Vậy em cứ nghỉ ngơi . Chị về phòng đây. Nhớ xuống ăn tối nhé.
Cố Chu xuống. Cô cảm thấy những gì Cố Uyển , hoặc là vì cô thực sự lương tâm trong sáng, hoặc là vì cô sợ cô sẽ đề phòng , nên mới vội vàng đến giải thích.
Dù là trường hợp nào, Cố Uyển cũng còn là như khi cô mới trở về nữa.
Cô tỉnh dậy khi giúp việc gọi cô xuống ăn tối và bước khỏi giường trong trạng thái mơ màng. Lúc , điện thoại của cô reo lên. Đó là thông báo từ WeChat.
Tin nhắn do Phùng Gia gửi đến. [Cuối tuần công tác nên thể đến dự tiệc sinh nhật em . Xin hãy chúc mừng sinh nhật em giúp và gửi lời xin của đến bà . Anh sẽ nhờ trợ lý mang quà đến.]
Cố Chu gõ: [Được .]
Phùng Gia khỏi cau mày khi thấy câu trả lời của cô. Cô vẻ lạnh nhạt. Anh nghĩ đến việc cô tức giận bỏ khỏi văn phòng và xoa trán. Cô bé nghịch ngợm luôn gây rắc rối.
Tối đến, ông Cố về nhà ăn tối. Khi thấy Cố Chu, ông hỏi một cách ấm áp.
- Chu Chu, hôm nay con đến văn phòng?
Cố Chu bĩu môi.
- Bố là chủ tịch, bố vẫn lo chuyện chấm công của nhân viên?
Ông Cố mỉm .
- Bố đang tìm con, nhưng tìm thấy.
- Ồ. Có chuyện gì ạ? - Cố Chu hỏi.
Tại bàn ăn của gia đình Cố, Cố Chu và ông Cố bắt đầu chuyện về công việc. Bà Cố và Cố Uyển im lặng lắng ở bên cạnh và chen .