PHU NHÂN NHƯỜNG CHỖ CHO BẠCH NGUYỆT QUANG, PHÓ TỔNG QUỲ GỐI DỖ DÀNH - Chương 114: Đừng đi dạo với ma men

Cập nhật lúc: 2026-03-20 05:20:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Lúc kết hôn là do tự nguyện, Phong Tễ Hàn cũng kề d.a.o cổ ép buộc , thể đòi bồi thường ?" Tạ Dư An lên tiếng một cách

khách quan, "Hơn nữa, chuyện ly hôn cũng là do chủ động đề nghị."

Cô tin rằng nếu cô đồng ý ly hôn, cho dù trong lòng Phong Tễ Hàn khác, cũng tuyệt đối sẽ ép buộc cô tòa, cùng lắm thì cuộc hôn nhân của họ sẽ càng trở nên hữu danh vô thực hơn mà thôi.

"Cô đấy..." Lão Quỷ dường như bất lực, "Đối xử với bản một chút , ai đáng để cô tự dằn vặt như ."

Tạ Dư An : "Anh đang dằn vặt bản ở chỗ nào ? Tôi đang sống mà!"

"Tốt tự trong lòng cô rõ là ." Lão Quỷ hạ cửa kính xe xuống, giọng

cũng theo đó mà tan trong gió.

Quả thực uống nhiều, bình thường những lời tuyệt đối sẽ bao giờ .

Năm đó khi Tạ Dư An và Phong Tễ Hàn kết hôn, hề bày tỏ thái độ phản đối rõ ràng, chỉ là suốt ba năm trời hề liên lạc.

Tạ Dư An thêm gì nữa. Biểu cảm khuôn mặt cô ánh đèn neon ban đêm hắt trong xe cắt vụn , thể chắp vá thành một luồng cảm xúc trọn vẹn.

Đến điền trang Long Loan, Tạ Dư An định lái xe thẳng đến lầu nhà Lão Quỷ, nhưng đề nghị: "Chúng xuống

xe bộ một lát , lâu lắm dạo cùng ."

Tạ Dư An đùa: "Uống chút rượu là chẳng giống chút nào, bỗng dưng dịu dàng thế làm thấy quen."

Lão Quỷ đẩy cửa bước xuống xe, khẩy một tiếng: "Trân trọng , sự dịu dàng của ông đây là phiên bản giới hạn đấy, quá hạn là chờ !"

Tạ Dư An chịu nổi xoa xoa cánh tay nổi da gà, "Anh mau mau trở bình thường giúp cái!"

Điền trang Long Loan một hồ nước nội khu, hai thong thả dạo dọc theo bờ hồ.

Lão Quỷ cất lời: "Cô còn nhớ hồi cô mới đại học , mới học một tuần đạp xe ngã trật khớp cổ chân. Tôi ngày nào cũng đưa đón cô học, bạn cùng lớp của cô còn tưởng là bạn trai cô, hại suốt mấy năm đại học chẳng lấy một mảnh tình vắt vai!"

Hồi Tạ Dư An mới đại học, Lão Quỷ đang học nghiên cứu sinh tại trường cô. Lúc đó hai thiết , nhóm nhỏ năm của bọn họ cũng thành lập thời gian đó.

"Lúc trường thì nghiệp đại học , tìm bạn gái trách ?" Tạ Dư An liếc xéo , "Anh cả

ngày chỉ cắm mặt máy tính, tìm bạn gái mới là chuyện lạ đấy!"

Lão Quỷ mỉm phản bác, đột nhiên sang : "Tạ Dư An, cõng cô nhé!"

Tạ Dư An như một kẻ điên, "Anh đang mượn rượu làm càn đấy ? Tôi cảnh cáo đừng chạm , ngộ nhỡ lỡ làm ngã..."

Cô chợt khựng , suýt chút nữa thì tự c.ắ.n lưỡi .

Cô vẫn chuẩn sẵn sàng để chuyện m.a.n.g t.h.a.i cho bọn họ , ban nãy suýt chút nữa thì lỡ miệng.

May mà Lão Quỷ cũng đủ nhạy bén. Anh kéo cánh tay cô, kiên quyết :

"Làm mà làm cô ngã ! Cái đợt cô thương ở cổ chân, cõng cô ròng rã suốt một tuần liền đấy nhé!"

Anh bày cái dáng vẻ nếu hôm nay cõng Tạ Dư An thì quyết bỏ qua.

Tạ Dư An đúc kết thêm một bài học nhân sinh: Tuyệt đối dạo cùng ma men!

lay chuyển một Lão Quỷ đang thần trí tỉnh táo, đành thỏa hiệp: "Vậy cẩn thận một chút, làm ngã là c.h.ế.t chắc!"

"Yên tâm!" Lão Quỷ xong liền nhẹ nhàng cõng bổng cô lên, bắt đầu lao như bay quanh bờ hồ.

"Thi Lạc!" Tạ Dư An sợ hãi hét lên tên thật của Lão Quỷ. Cánh tay đang ôm cổ theo bản năng siết chặt , cô thở hổn hển quát: "Tên khốn ! Mau dừng cho !"

"Đã bảo là ngã ! Cứ bỏ bụng !" Lão Quỷ ngoài miệng thì , nhưng vẫn chủ động giảm tốc độ, cuối cùng chuyển thành thong dong cõng Tạ Dư An dạo dọc bờ hồ.

Khu biệt thự vốn ít , giờ bờ hồ càng tĩnh lặng khác thường, thế nên tiếng cãi vã đùa giỡn của hai càng rõ ràng.

Một chiếc Rolls-Royce màu đen dừng cách phía họ xa.

Hạ Thù Nhiễm định tiến tới đỡ Phong Tễ Hàn xuống xe, nhưng đối phương né tránh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/phu-nhan-nhuong-cho-cho-bach-nguyet-quang-pho-tong-quy-goi-do-danh/chuong-114-dung-di-dao-voi-ma-men.html.]

"Không , tự ." Phong Tễ Hàn day day ấn đường, sải đôi chân dài bước khỏi xe.

*

Phong Tễ Hàn khi nhận cuộc gọi nhầm của Tạ Dư An, trong cơn tức giận ký luôn bản thỏa thuận ly hôn và giao cho luật sư của xử lý.

Ký xong thấy hối hận. nghĩ nghĩ , dù sớm muộn gì cũng làm, chi bằng c.ắ.n răng kết thúc sớm cho .

Hiếm khi chủ động rủ Ninh Thần Hạo uống rượu. Ninh Thần Hạo thấy bộ dạng thất hồn lạc phách của , ngoài sự chấn động thì quên trêu chọc: Phong tổng làm việc quyết đoán tàn nhẫn mặt đời, rốt cuộc cũng chỉ là một kẻ đáng thương thất bại tình trường ở lưng mà thôi.

Kẻ đáng thương Phong Tễ Hàn bảo cút cho khuất mắt, thế là Ninh Thần Hạo... cút thật. Anh một cô em ngây thơ nóng bỏng câu mất, khi còn quên làm " " một , gọi Hạ Thù Nhiễm đến đón Phong Tễ Hàn.

Những mảnh ký ức vụn vỡ chắp vá trong đầu, Phong Tễ Hàn nghiến răng. Anh thừa Ninh Thần Hạo tuyệt đối là cố ý!

Cái công ty game rách nát của cũng đừng hòng kinh doanh tiếp nữa, mau mau cút về nhà mà thừa kế gia sản !

Tài xế lái xe thuê rời . Hạ Thù Nhiễm thấy sắc mặt Phong Tễ Hàn khó coi, ngẩn hồi lâu, bèn thăm dò hỏi: "Anh thấy khó chịu ở ? Trong nhà canh giải rượu ? Để em về nấu cho uống nhé."

Phong Tễ Hàn lắc đầu, "Tôi tự về là , cảm ơn em đưa về."

Vẻ mặt Hạ Thù Nhiễm vô cùng hụt hẫng. Cô ngước lên Phong Tễ Hàn bằng ánh

mắt đáng thương tột cùng: "Tễ Hàn, đừng xa cách với em như ? Em chỉ còn mỗi thiết nhất, cho dù ..."

Phong Tễ Hàn thấy những lời cô phía , ngoảnh đầu về phía bờ hồ.

Sao thấy giọng của Tạ Dư An nhỉ? Lẽ nào là ảo giác?

"Sao thế ?" Hạ Thù Nhiễm phớt lờ một cách phũ phàng, trong lòng tức tối cam tâm, nhưng đành nuốt ngược những lời trong. Cô theo ánh mắt của Phong Tễ Hàn, giọng điệu chắc chắn cất lên: "Cô gái đang

cõng , giống Dư An quá nhỉ!"

"Em cũng thấy giống ?" Ánh mắt Phong Tễ Hàn khóa chặt bóng lưng đó, bàn tay bất giác siết chặt thành nắm đấm.

Lúc , đàn ông đang cõng cô câu gì, cô gái giống hệt Tạ Dư An đó đến mức run rẩy cả . Góc nghiêng khuôn mặt lúc cô sang giúp Phong Tễ Hàn khẳng định chắc nịch: Đó chính là Tạ Dư An!

Trong chớp mắt, Phong Tễ Hàn cảm thấy tỉnh rượu quá nửa.

"Người đàn ông là ai ? Bạn của Dư An ? Có thể thiết đến mức , chắc chắn quan hệ ." Hạ Thù Nhiễm dùng

giọng điệu đầy ngưỡng mộ , "Bạn của Dư An nhiều thật đấy, chỉ Cận Yến Xuyên, mà còn cả nữa. Chẳng giống em, ngoài thì chẳng còn ai thiết cả."

Thế nhưng Hạ Thù Nhiễm gì, Phong Tễ Hàn một chữ cũng lọt tai. Đôi mắt ghim chặt Tạ Dư An và đàn ông đang cõng cô.

Sao Tạ Dư An thể vui vẻ đến ? Là vì hôm nay nhận bản thỏa thuận ly hôn chính thức ?

Ly hôn với khiến cô vui vẻ đến thế cơ !

"Chúng qua đó chào hỏi một tiếng ?" Hạ Thù Nhiễm thấy Phong Tễ

Hàn chôn chân tại chỗ mãi nhúc nhích, bèn lên tiếng hỏi.

Nắm đ.ấ.m của Phong Tễ Hàn từ từ nới lỏng , mệt mỏi day day ấn đường.

Cảm xúc của lúc đang vô cùng bất . Huống hồ gặp thì thể gì? Chất vấn Tạ Dư An tại mật với đàn ông khác như ?

Bây giờ lấy tư cách gì để làm việc đó. "Thôi bỏ ."

Anh xoay định rời , nhưng cánh tay Hạ Thù Nhiễm giữ .

"Dư An thấy chúng ."

...

Tạ Dư An cảm nhận sâu sắc rằng đôi khi cuộc sống ngập tràn những tình tiết cẩu huyết. Cô và Lão Quỷ sống trong cùng một khu biệt thự suốt ba năm trời mà từng chạm mặt, mà chỉ tiện đường đưa Lão Quỷ về một , đụng ngay Phong Tễ Hàn và Hạ Thù Nhiễm.

Cái xác suất đúng là đỉnh của chóp.

Lão Quỷ cũng thấy hai cách đó xa. Trong mắt xẹt qua một tia khó chịu, nhưng ngay đó bày nụ nửa miệng : "Ây dô, chẳng là chồng cũ của cô ? Có qua đó chào hỏi một tiếng ?"

Loading...