Phủ bụi vào biển - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-04-25 15:10:35
Lượt xem: 329

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh đột ngột cắt ngang lời : "Đủ ! Đừng nữa! Chẳng cô chỉ thôi ?"

 

Anh khẩy một tiếng: "Được, , cô đừng hối hận."

 

Chúng cuối cùng cũng thể cùng về nhà, thể hối hận chứ?

 

Đẩy cửa nhà , gọi lớn: "Bố , chúng con về !"

 

"Về đó hả?"

 

Tiếng chị gái vang lên , tất cả đều về phía .

 

Căn phòng đột nhiên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng máy hút mùi kêu ù ù.

 

"Mau... Mau !"

 

Em trai là đầu tiên hồn, giọng khô khốc.

 

"Ăn… Ăn cơm !"

 

Tôi liếc Hứa Tri Niên, hiệu cho theo bàn.

 

em trai giành mất chỗ của Hứa Tri Niên, đẩy em trai :

 

"Này! Chỗ để cho rể chứ..."

 

Lời thốt , gian càng trở nên tĩnh mịch hơn.

 

Chiếc muôi trong tay "loảng xoảng" một tiếng rơi bát canh.

 

Em trai sực tỉnh, vội bật dậy sang chỗ khác.

 

"À... ! đúng đúng! Để rể ! Anh rể !"

 

Nói đoạn, nó cầm chai rượu rót ly mặt Hứa Tri Niên:

 

Linlin

"Nào rể! Làm một chén! Lâu gặp!"

 

Tôi lo lắng Hứa Tri Niên, chỉ thấy mày nhíu chặt .

 

Tôi vội vàng đưa tay ngăn :

 

"Anh uống rượu !"

 

Em trai khựng , tay lơ lửng giữa trung:

 

"Vậy... uống Coca! Anh rể uống Coca!"

 

Nó lúng túng lấy Coca.

 

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đống đồ ăn bàn.

 

Cá hấp, tôm luộc, canh bí đao...

 

Toàn là món thanh đạm.

 

Tôi chút trách móc:

 

"Mẹ, món nhạt nhẽo thế ? Mẹ mà, Hứa Tri Niên thích ăn cay..."

 

Lời còn dứt, bất chợt che mặt, tiếng nghẹn ngào rò rỉ từ kẽ tay.

 

"Sao bà ngoại thế ạ!"

 

Đứa cháu trai nhỏ đang ăn ngoan ngoãn , khuôn mặt non nớt đỏ bừng vì tức giận.

 

"Dì xa! Dì làm bà ngoại ! Dì lắm!"

 

Tôi vội giải thích:

 

"Không ! Dì , chỉ là dì bảo dượng đến nhà chơi, thì nên làm vài món khách thích..."

 

"Làm gì dượng nào!"

 

Giọng đứa cháu chói tai xé tan khí.

 

"Bà ngoại bảo dì bệnh ! Nên mới nghĩ lung tung! Làm gì dượng! Dượng sớm ..."

 

Chát!

 

Chị gái thẳng tay tát m.ô.n.g thằng bé, mặt cắt còn giọt máu:

 

"Câm miệng! Ăn bậy bạ gì đó! Mẹ dạy con thế nào hả!"

 

Thằng bé oà lớn, uất ức phẫn nộ gào lên:

 

"Con bậy! Là bà ngoại bảo thế! Dượng sớm ... hu hu hu hu..."

 

Chị gái bịt chặt miệng thằng bé, vội vàng bế nó trong phòng.

 

Tiếng lóc, tiếng quát tháo, tiếng can ngăn, tiếng thở dài... tất cả âm thanh hỗn tạp đổ dồn tai , điên cuồng gào thét.

 

Tôi thẫn thờ đầu, về phía Hứa Tri Niên đang cạnh bên.

 

Hình bóng bắt đầu vặn vẹo, biến dạng.

 

Vo ve...

 

Vo ve...

 

Tiếng ù tai ngày một lớn dần.

 

Anh mỉm , nhưng trong nụ , nước mắt trào từ khóe mi.

 

Một giọt, hai giọt.

 

"Anh bảo , đừng đưa về nhà mà."

 

Giọng xuyên qua tiếng ù tai chói nhức, vang lên rõ mồn một.

 

Uỳnh--

 

Sợi dây lý trí trong đầu , đứt .

 

Tôi loạng choạng chạy về phòng.

 

Lưng tựa cánh cửa, trượt xuống sàn.

 

Lấy điện thoại .

 

Tay run tới mức suýt nữa thì cầm nổi máy.

 

Mở khóa, nhấn WeChat.

 

Mở khung chat ghim lên đầu.

 

Ngón tay run rẩy, điên cuồng kéo xuống.

 

Màn hình cuộn chóng mặt.

 

Nhật ký trò chuyện tựa như dòng thác thời gian chảy ngược.

 

Một năm ... ba năm ... năm năm ... tám năm ...

 

Mười năm .

 

Ngón tay khựng , thời gian đỉnh màn hình dừng ở ngày 25 tháng 8 năm 2015.

 

"Đừng xem..."

 

Giọng của Hứa Tri Niên đột ngột vang lên trong phòng:

 

"Tiểu Thủy, lời , đừng xem..."

 

Anh vươn tay che màn hình điện thoại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/phu-bui-vao-bien/chuong-4.html.]

 

Nước mắt xuyên qua kẽ tay , rơi từng giọt lớn lên màn hình.

 

Tôi run rẩy lướt tới những tin nhắn cuối cùng của ngày hôm đó.

 

Ngày 25 tháng 9 năm 2015, 00:32

 

"Tiểu Thủy, chuyến bay gặp chút sự cố, họ cho phép gọi điện"

 

"Gọi nên gửi tin nhắn"

 

"Đừng lo, chỉ xóc chút thôi, chuyến bay thể sẽ trễ"

 

Ngày 25 tháng 9 năm 2015, 01:16

 

"Đám cưới lẽ hủy "

 

"Xin em, Tiểu Thủy"

 

Ngày 25 tháng 9 năm 2015, 01:19

 

"Hứa với , nếu về , em cũng sống thật "

 

"Còn nữa"

 

"3′′

 

Tôi nhấn đoạn ghi âm.

 

Tiếng gầm rú, tiếng thét, tiếng , và một câu : "Anh yêu em".

 

Tôi nhấn phát từng , từng một.

 

Lắng câu cuối cùng để thế gian .

 

"Anh yêu em"

 

"Anh yêu em"

 

"Anh yêu em"

 

"Anh yêu em"

 

"Anh yêu em"

 

"Anh yêu em"

 

"Anh yêu em"

 

"Anh yêu em"

 

...

 

Mỗi khi nhớ về ngày rời xa, đều thấy hối hận.

 

Tại nổi giận với chứ?

 

Chỉ vì lịch chụp ảnh cưới dời thôi mà.

 

Ảnh cưới núi tuyết mà chúng lên kế hoạch từ lâu, đột ngột điều công tác.

 

Hết đến khác, vì công việc mà lỡ hẹn, khiến đặt hết từ vé máy bay, khách sạn, nhiếp ảnh gia đến địa điểm.

 

Tôi giận dỗi thèm đếm xỉa đến .

 

Trước khi , hôn .

 

Tôi tránh .

 

Anh thở dài bên mép giường:

 

"Ngoan nào, sẽ về sớm, tuyệt đối làm trễ việc chụp ảnh ."

 

Tôi trốn trong chăn, giận dỗi mắng :

 

"Lần nào cũng thế, nhưng bao giờ làm ."

 

Anh kéo khỏi chăn, hôn tới tấp dỗ dành:

 

"Sẽ , nhất định sẽ . Anh sẽ về sớm, về đến nơi là chụp ngay, chụp đến khi nào em hài lòng mới thôi."

 

Tôi hừ một tiếng, thèm đáp.

 

Anh nhẹ nhàng khép cửa, rời .

 

Vậy mà vẫn còn giữ cục tức trong lòng.

 

Anh gọi video, tắt máy .

 

Anh gửi tin nhắn, trả lời.

 

Tôi cài đặt chế độ làm phiền, trong lòng cứ ấm ức, nhất quyết để ý đến .

 

Thấy giận, liền rút ngắn lịch trình công việc để thành sớm.

 

Để kịp về dỗ dành , bắt chuyến bay sớm nhất.

 

Cất cánh lúc rạng sáng.

 

Ngày hôm đó, điện thoại của vẫn đang để chế độ làm phiền.

 

Khi tỉnh dậy, màn hình điện thoại tràn ngập những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn.

 

Nhìn thấy lời nhắn của , lòng bỗng chùng xuống.

 

Tôi điên cuồng gọi cho .

 

"Thuê bao quý khách gọi hiện liên lạc ..."

 

"Thuê bao quý khách gọi hiện liên lạc ..."

 

"Thuê bao quý khách gọi hiện liên lạc ..."

 

Một .

 

Hai .

 

Mười .

 

Tôi gọi cho hãng hàng .

 

"Tổng đài hiện đang bận, vui lòng gọi ."

 

"Tổng đài hiện đang bận, vui lòng gọi ."

 

"Tổng đài hiện đang bận, vui lòng gọi ."

 

Máy bận.

 

Luôn luôn bận.

 

Tôi hoảng loạn đến mức vã cả mồ hôi lạnh, đôi tay run rẩy còn lời.

 

Điện thoại đột nhiên reo lên.

 

Là một lạ.

 

Tôi vội vàng bắt máy.

 

Cổ họng nghẹn đắng, cố gắng nặn một chữ:

 

"... Alo?"

 

 

 

Loading...