Nắp quan tài ngọc một nữa khép , đẩy Tương Trọng Kính trở về với bóng tối quen thuộc, nhưng , nó còn là sự cô lập tuyệt đối nữa. Ánh sáng từ hàng trăm ngọn đèn lồng thắp sáng xung quanh, xuyên qua những kẽ hở nhỏ nắp quan tài, tạo thành những vệt sáng yếu ớt mờ ảo. Chúng nhảy múa vách quan tài, như những linh hồn nhỏ bé đang cố gắng xua nỗi sợ hãi cố hữu của Tương Trọng Kính.
"Hắn yêu ánh sáng như , mà các ngươi nhốt trong quan tài ngọc tối tăm ánh mặt trời suốt sáu mươi năm." Giọng Tống Hữu Thu, vị Thần y nhất Tam giới, vang lên trầm buồn bên ngoài. Hắn chỉ những chiếc đèn lồng thắp sáng chu đáo, mỗi chiếc đều chạm khắc tinh xảo, tỏa thứ ánh sáng ấm áp. "Đây là những cốc đèn khắp tam giới tìm về, dù c.h.ế.t cũng mang theo chúng trong quan tài."
Đám đại lão đó, những ngọn đèn lung linh và chiếc quan tài im lìm, lòng quặn thắt. Tấn Sở Linh, từng là sư thiết nhất, gục đầu xuống, hai vai run rẩy. Hắn nhớ như in Tương Trọng Kính thuở thiếu thời, một thiếu niên tươi sáng, luôn mang theo một chiếc đèn lồng nhỏ để soi đường cho những chuyến đêm, vì sợ bóng tối. Nỗi sợ đó bao giờ biến mất, chỉ là học cách che giấu nó vỏ bọc của một kiếm tôn kiêu ngạo. Và giờ đây, chịu đựng nỗi sợ đó, nhân lên gấp bội, trong sáu mươi năm giam cầm.
Túc Tàm Thanh, kẻ ngụy quân t.ử đẩy Tương Trọng Kính bước đường cùng, siết chặt tay, móng tay cắm sâu da thịt. Ánh mắt tràn ngập sự hối hận và căm ghét chính . Hắn tin những lời thêu dệt, lựa chọn quyền lợi vì tình nghĩa, tự tay chôn vùi duy nhất mà thực sự kính trọng.
Bên trong quan tài, Tương Trọng Kính vẫn im. Hắn thể rõ những gương mặt bên ngoài, nhưng linh giác nhạy bén vẫn cho phép cảm nhận bầu khí nặng nề của sự hối hận và đau đớn.
"Họ... trông vẻ đau khổ lắm," Cố Tòng Nhứ khẽ trong thức hải, giọng mang chút tò mò. "Ngươi... họ gì ?"
Tương Trọng Kính khẩy. "Nghe gì? Nghe lời xin muộn màng? Hay lời biện minh cho sự phản bội của họ? Sáu mươi năm đủ để một con rồng con như ngươi trưởng thành, cũng đủ để một trái tim hóa đá. Ta cần." Giọng đều đều, chút gợn sóng, nhưng sâu thẳm bên trong là một nỗi đau âm ỉ thể chữa lành.
"Sáu mươi năm ánh mặt trời, tu vi tiêu tan, trí nhớ hỗn loạn..." Tương Trọng Kính lẩm bẩm, một tay khẽ chạm vết sẹo dài cổ tay trái, nơi long cốt của Cố Tòng Nhứ phong ấn. "Thật may mắn, vẫn còn ngươi bầu bạn."
Cố Tòng Nhứ im lặng. Nó cảm nhận nỗi cô đơn và sự lạnh lẽo trong giọng của Tương Trọng Kính. Trong suốt sáu mươi năm đó, chính nó, con rồng bé nhỏ chỉ mới nở hơn nghìn năm, trở thành nguồn an ủi duy nhất cho kiếm tôn lừng lẫy một thời. Nó thường cuộn tròn quanh nguyên của Tương Trọng Kính trong thức hải, lảm nhảm những chuyện đầu cuối, kể những câu chuyện tiếu lâm dở tệ, và trêu ghẹo .
"Ngươi... nhớ gì ?" Cố Tòng Nhứ hỏi, giọng nhẹ nhàng hơn một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/phong-an-chi-duyen/chuong-2-anh-sang-tu-den-long-va-noi-hoi-han-muon-mang.html.]
Tương Trọng Kính lắc đầu. "Chẳng nhớ gì nhiều. Chỉ nhớ mang máng một cuộc chiến, nhớ một lời nguyền, và nhớ... ngươi." Hắn bật . "Ngươi là thứ duy nhất thể quên, Cố Canh Ba."
"Là Cố Tòng Nhứ!" Con rồng con gắt gỏng, nhưng tiếng gắt gỏng đó còn mang theo sự giận dữ như , mà pha chút ấm áp.
"Được , , Cố Tòng Nhứ." Tương Trọng Kính nhượng bộ, buông lời trêu ghẹo. "Dù thì, cũng nhờ ngươi mà cớ để chuyện, thì chắc hóa thành khúc gỗ ." Hắn chợt nhớ một nào đó, khi dụ ác long họ của , và đó dùng cái tên "Cố Canh Ba" để trêu chọc nó ngừng. "Chậc, , rồng con, ngươi thấy quá đáng lắm ?"
"Xấu xa!" Cố Tòng Nhứ trả lời ngay tắp lự, nhưng trong lòng nó cảm thấy một chút vui vẻ khi Tương Trọng Kính trêu ghẹo. Nó quá quen với sự hiện diện của con trong thức hải của .
Bên ngoài quan tài, Tống Hữu Thu khẽ thở dài. "Hắn tự đóng . Chúng ... nên làm gì đây?"
Mãn Thu Hiệp, vị Thần y lập dị, chỉ quan tâm đến nhan sắc của Tương Trọng Kính, bỗng cau mày. "Để như mãi ? Nhan sắc của đang hủy hoại vì bóng tối và sự tuyệt vọng. Ta chấp nhận ." Hắn là một yêu cái đến mức cực đoan, và Tương Trọng Kính chính là kiệt tác nghệ thuật mà ngưỡng mộ nhất.
Tấn Sở Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. "Chúng sẽ đợi. Đợi đến khi chịu mở lòng. Chúng nợ một lời giải thích, một lời xin , và cả một cuộc đời."
Túc Tàm Thanh những ngọn đèn lồng lung linh, lòng ngổn ngang trăm mối. Hắn , lời xin thôi là đủ. Để chuộc lầm, và những kẻ khác làm nhiều hơn thế.
Trong khi đó, bên trong quan tài, Tương Trọng Kính vẫn tiếp tục trò chuyện với Cố Tòng Nhứ. "Ngươi xem, nếu thực sự đạo lữ, mà ngươi cứ quấn lấy như , ghen nhỉ?" Hắn tưởng tượng cảnh một con rồng nhỏ cuộn tròn quanh cổ tay , và một "đạo lữ" nào đó đang trừng mắt nó.
Cố Tòng Nhứ hiểu hết ý tứ sâu xa trong lời của Tương Trọng Kính, nhưng nó vẫn cảm thấy một chút bực bội khi đến "đạo lữ". "Ai thèm ghen với ngươi! Ngươi... ngươi chỉ cái mồm thôi!"
Tương Trọng Kính bật ha hả. "Ngươi đúng. Ta chỉ cái mồm thôi. cái mồm cứu ngươi đấy, rồng con." Hắn khẽ vươn tay, chạm vách quan tài lạnh lẽo. Dù đang trong bóng tối, vẫn cảm thấy một tia hy vọng mong manh. Hắn , sớm muộn gì thì cũng sẽ thoát khỏi đây, và khi đó, sẽ còn là kiếm tôn ngạo nghễ năm xưa, mà sẽ là một Tương Trọng Kính mới. Một Tương Trọng Kính trải qua sinh tử, nếm trải sự phản bội, và học cách tồn tại trong cô độc.