Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Chương 98: ĐÃ VỠ VỤN RỒI

Cập nhật lúc: 2026-02-13 13:33:11
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi tan làm, Ôn Lương vốn định bắt taxi đến câu lạc bộ, nhưng ngờ Phó Tranh đến đón cô.

Lên xe , hiếm khi thấy Phó Tranh mở lời giải thích: "Tiệc chiều kết thúc sớm nên đến luôn."

Ôn Lương hiểu ý, cô đưa mắt cảnh đường phố lùi dần qua khung cửa sổ. Đến khi định thần , xe dừng hẳn. Cô quanh thì thấy đây vẫn là câu lạc bộ.

Đang định cất tiếng hỏi thì Phó Tranh mở cửa xuống xe.

"Làm gì thế?" Ôn Lương xuống xe hỏi.

Phó Tranh nắm lấy tay cô, về phía cửa hàng trang sức cao cấp bên cạnh: "Mua đồ."

Mua đồ? Mua đồ gì cơ? Ôn Lương tò mò nhưng hỏi nhiều.

Hai bước cửa, quản lý cửa hàng hớn hở đón: "Phó , Ôn tiểu thư, mời phòng VIP . Hai vị xem mẫu trang sức nào, sẽ bảo nhân viên mang tới ạ."

Quản lý cũng ngạc nhiên. Hôm qua báo chí còn đưa tin Phó Tranh xuất hiện tại tiệc sinh nhật của Sở Tư Nghi, hôm nay nắm tay một phụ nữ khác dạo phố. Đời sống tình cảm của giới nhà giàu đúng là thật khó hiểu. Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng quản lý dám để lộ mặt chút nào, thái độ vô cùng cung kính.

Phó Tranh xuống sofa trong phòng VIP: "Mang mấy mẫu nhẫn đôi mới nhất đây xem."

"Vâng, Phó , Ôn tiểu thư, hai vị chờ một chút." Quản lý vội vàng bảo nhân viên rót nước, đích lấy nhẫn.

Nhẫn đôi? Anh bạn nào sắp kết hôn ?

Ôn Lương sofa nhấp một ngụm nước ấm, lướt WeChat trả lời tin nhắn công việc của trợ lý. Quản lý mang mấy bộ nhẫn đôi mẫu mới , đặt bàn bắt đầu giới thiệu: "Phó mời xem. Đây đều là những mẫu mới nhất của thương hiệu chúng năm nay, các cặp vợ chồng trẻ ưa chuộng. Đặc biệt là mẫu , thiết kế độc đáo, thanh lịch mà kém phần sang trọng, tháng chúng bán nhiều."

Vừa , quản lý lấy chiếc nhẫn nữ , đeo ngón áp út của để làm mẫu mặt Phó Tranh: "Phó thấy thế nào ạ?"

"Em thấy ?" Phó Tranh sang hỏi Ôn Lương.

Quản lý vội nhích về phía Ôn Lương. Cô rời mắt khỏi điện thoại, thoáng qua chiếc nhẫn tay quản lý gật đầu: "Đẹp đấy, mua tặng khác hợp."

"..."

Thấy thái độ hời hợt của cô, Phó Tranh lấy chiếc điện thoại từ tay cô tắt : "Không mua tặng khác."

Ôn Lương khó hiểu , lấy điện thoại: "Vậy thì để làm gì?"

Phó Tranh mím môi, nắm lấy tay Ôn Lương, mười ngón tay đan . Anh ngón áp út của hai : "Em thấy chúng đang thiếu thứ gì ?"

Ôn Lương sững mất hai giây mới phản ứng , Phó Tranh mua nhẫn đôi cho chính họ. Cô những cặp nhẫn nạm kim cương khay, nhưng trong lòng chẳng hề cảm thấy chút bất ngờ vui sướng nào, cũng hứng thú lựa chọn.

Nếu ngày kỷ niệm ngày cưới, Phó Tranh tặng cô nhẫn đôi, dù là mẫu đơn giản nhất nữa cô cũng sẽ vô cùng hạnh phúc. Thế nhưng, ngày hôm đó món quà là một chiếc vòng tay. Và nó vỡ vụn .

Giờ đây, tấm gương lòng thêm một vết nứt. Ký ức của đêm đó trở thành một cái gai trong tim cô, đ.â.m da thịt, thỉnh thoảng nhói đau. Sự hòa thuận hiện tại giữa họ chỉ là gắng gượng duy trì. Giống như một đầu t.h.u.ố.c lá cháy hết, chỉ cần chạm nhẹ là tan thành tro bụi, thổi bay trong gió.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-98-da-vo-vun-roi.html.]

Quản lý trong lòng kinh hãi nhưng cũng thấy đây là chuyện trong dự tính. Ôn Lương nhà họ Phó nhận nuôi mười năm, quan hệ với bề thiết, là do trưởng bối vun . Còn Sở Tư Nghi, một nữ minh tinh, lẽ Phó Tranh cũng chỉ chơi bời qua đường thôi.

Nhìn Ôn Lương đang thẫn thờ, Phó Tranh chọn một chiếc nhẫn nữ từ trong khay, nâng bàn tay trái của cô lên, đeo ngón áp út. Anh quan sát một chút hỏi: "Thích ?"

Ôn Lương bừng tỉnh, ngước lên chạm ánh mắt của . Đèn chùm trong phòng VIP sáng rực rỡ, phản chiếu trong mắt Phó Tranh, trông vẻ đặc biệt dịu dàng.

Ôn Lương tránh tầm mắt, bàn tay trái của . Dưới ánh đèn, viên kim cương lớn rực rỡ lấp lánh đến mức khiến chói mắt. Quản lý lập tức nhiệt tình giới thiệu: "Phó thật tinh tường. Thiết kế và kỹ thuật chế tác của mẫu thuộc tầm bậc thầy, là độc nhất vô nhị. Ngón tay của Ôn tiểu thư là nhất mà từng thấy, da trắng, ngón tay thon dài, đeo mẫu là sang trọng nhất."

Ôn Lương tay , khẽ lắc đầu: "Khoa trương quá, hợp để đeo hằng ngày."

Phó Tranh bảo: "Có thể chọn hai cặp. Một cặp để sưu tầm, một cặp để đeo thường ngày."

Quản lý thì sáng mắt lên, vội vàng phụ họa: "Ôn tiểu thư, Phó đối xử với cô thật đấy. Chiếc nhẫn cô đeo , tôn lên đôi tay trắng trẻo thon thả, đây cũng là tấm lòng của Phó dành cho cô. Chiếc nhẫn nam kèm cũng , khiêm tốn mà vẫn đẳng cấp. Nếu cô thấy mẫu khoa trương quá, thì mẫu nhẫn của chúng cũng là mẫu mới, cực kỳ hợp để đeo hằng ngày."

Quản lý cầm lên một chiếc nhẫn nhã nhặn hơn, hết sức tiến cử. Phó Tranh tháo viên kim cương lớn khỏi tay cô, đeo chiếc nhẫn giản dị : "Thấy ?"

Nói là giản dị, nhưng so với những mẫu khác thì viên kim cương của nó cũng nặng tới một carat. Ôn Lương lướt qua những chiếc nhẫn khác trong khay : "Cái ."

"Vâng, để đo cỡ tay cho hai vị ạ." Quản lý hớn hở. Ông thầm liếc Phó Tranh, tiếc nuối viên kim cương lớn ban nãy bán .

Ngay đó, Phó Tranh lên tiếng: "Lấy cả hai cặp ."

"Vâng, ạ!" Quản lý đến khép miệng, thái độ cung kính như thể thờ Bồ Tát: "Phó , Ôn tiểu thư, nhẫn cần khắc chữ ạ?"

"Không cần ." Ôn Lương . Vạn nhất cô và Phó Tranh ly hôn, bán nhẫn cũng một món tiền lớn đấy chứ.

"Vâng, Phó , Ôn tiểu thư, chúng sẽ sớm gia công theo yêu cầu, khi nào xong sẽ liên hệ với hai vị ạ."

Phó Tranh nhàn nhạt đáp một tiếng, sang Ôn Lương: "Em còn gì nữa ? Đi chọn một chút nhé?"

Quản lý lập tức tiếp lời: "Ôn tiểu thư, cửa hàng chúng mới về mấy mẫu dây chuyền mới, để mang cô xem nhé?"

Ôn Lương lắc đầu: "Thôi cần , chúng thôi."

Phó Tranh nắm tay Ôn Lương dậy rời . Quản lý tiễn họ tận cửa: "Hai vị thong thả ạ."

Hai trở trong xe. Xe bắt đầu lăn bánh.

"Sao đột nhiên nghĩ đến chuyện mua nhẫn đôi?" Ôn Lương liếc bên cạnh.

"Không gì, chỉ là đột nhiên nhớ chúng kết hôn ba năm mà ngay cả nhẫn cũng ." Anh nắm lấy tay cô, đan lồng những ngón tay . Trong ánh đèn mờ ảo, cô sâu sắc: "A Lương, ba năm qua làm tròn trách nhiệm của một chồng, mà em thì vẫn luôn bao dung cho . Quãng thời gian sắp tới, sẽ bù đắp thật cho em, bù đắp tất cả những gì chúng thiếu sót đây."

Mặc dù hôm đó Ôn Lương dịu giọng sẽ xem biểu hiện của , nhưng Phó Tranh vẫn cảm nhận rằng, những ngày Ôn Lương tuy cư xử như bình thường, nhưng thực tế giữa hai vẫn một bức màn ngăn cách vô hình.

Vết nứt hiện hữu, khó để trở như ban đầu. Cô cũng còn thể tâm ý tin tưởng như nữa.

Ôn Lương mỉm với , đầu ngoài cửa xe.

Loading...