Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Chương 83: CẬU ĐỪNG PHÁT RA TIẾNG

Cập nhật lúc: 2026-02-08 12:58:50
Lượt xem: 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Chu Vũ Ôn Lương bằng ánh mắt nuông chiều: "Hồi nhỏ cô là hàng xóm của , mít ướt lắm."

"Thanh mai trúc mã ? Vậy thì đúng là duyên phận, nếu tin vui thì nhớ thông báo cho đấy nhé." Đạo diễn Trần .

"Đạo diễn Trần đừng trêu tụi em nữa, em với A Lương chỉ là bạn bè thôi." Chu Vũ . Anh chừng mực, hiện tại Ôn Lương bạn trai.

"Hiểu mà, hiểu mà. Giới trẻ bây giờ đều thế cả, cứ thích tự xưng là bạn bè." Vị phó đạo diễn phụ họa theo.

Phó Tranh khẽ nhướng mi, Chu Vũ và Ôn Lương bằng ánh mắt lạnh nhạt, đôi lông mày nhíu . Anh rõ ràng nhắc nhở cô rằng cô và Chu Vũ hợp ! Vậy mà cô chẳng để lọt tai chữ nào, cô thích Chu Vũ đến thế ?

"A Tranh." "A Tranh?" "Ừm, em gì cơ?" Phó Tranh hồn Sở Tư Nghi.

Đáy mắt Sở Tư Nghi tối sầm , cô ghé sát tai Phó Tranh nhỏ: "Anh thấy A Lương và Chu Vũ đôi ? Nếu khi hai ly hôn, A Lương ở bên Chu Vũ thì cũng là một nơi nương tựa ."

Phó Tranh lập tức lắc đầu: "Không . Họ hợp ."

"Sao họ hợp?"

"Anh tìm hiểu qua công việc và tính cách của họ ."

Thấy Phó Tranh và Sở Tư Nghi mật thì thầm với , lòng Ôn Lương khẽ nhói đau, cô cụp mắt xuống.

Nhân viên phục vụ bắt đầu lên món liên tục, chẳng mấy chốc thức ăn bày đầy bàn. Mọi đều khách sáo, bắt đầu cầm đũa. Chu Vũ gắp cho Ôn Lương một miếng bánh sầu riêng : "Nếm thử cái ."

"Cảm ơn ." Ôn Lương c.ắ.n một miếng, lớp vỏ giòn tan hòa quyện với hương thơm đặc trưng của sầu riêng: "Ngon lắm."

Ăn xong miếng bánh, Ôn Lương mới bắt đầu gắp các món khác. Chu Vũ chăm sóc Ôn Lương chu đáo, thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô. Phó Tranh sự tương tác của hai , ánh mắt ngày càng thâm trầm.

"A Tranh, gắp giúp em món ? Em với tới." Một tia âm u lóe lên trong mắt Sở Tư Nghi. Đây thứ hai cô thấy Phó Tranh mất tập trung .

"Ừm." Phó Tranh dùng đũa chung gắp thức ăn cho Sở Tư Nghi: "Nếu đủ thì bảo ." Anh chia bớt sự chú ý cho Sở Tư Nghi, thấy thức ăn trong đĩa của cô hết là gắp thêm.

Ôn Lương dáng vẻ săn sóc của , tự giễu một tiếng.

Ăn một nửa, Ôn Lương dậy : "Tôi vệ sinh một lát."

Nhà vệ sinh nam nữ thông , bên ngoài là bồn rửa tay dùng chung theo kiểu tách biệt khô - ướt. Cô từ trong buồng vệ sinh bước , rửa tay soi gương dặm lớp trang điểm đơn giản.

Phó Tranh từ bên ngoài bước , thấy Ôn Lương đang trang điểm thì phía cô, hai tay vươn chống lên bồn rửa tay. Ôn Lương cứ thế nhốt chặt trong gian nhỏ hẹp giữa lồng n.g.ự.c .

Ôn Lương giật , trong gương: "Anh làm gì thế?"

"Anh chuyện với em."

Bây giờ Ôn Lương chẳng chút nào, cô cất hộp phấn túi, : "Tôi đây... ưm..."

Phó Tranh cúi đầu chặn lấy đôi môi cô, bàn tay lớn vòng qua eo, ép cô tựa bồn rửa tay, môi lưỡi quấn quýt. Không chuyện gì đang xảy , rõ ràng đến để thăm ban Sở Tư Nghi, nhưng tầm mắt vô thức cô thu hút. Thấy cô và Chu Vũ thiết, lòng như hàng ngàn con kiến bò lổ ngổm. Có lẽ vì nhắc cô rằng hai hợp mà cô coi như gió thoảng bên tai, lòng phụ bạc nên cảm thấy khó chịu cũng là lẽ thường.

Hai tay Ôn Lương chống lên lồng n.g.ự.c , đẩy : "Ưm... đừng, về ."

Phó Tranh nhíu mày, vòng tay siết chặt hơn, một tay ấn gáy cô, đầu lưỡi tiến tung hoành. Đôi môi Ôn Lương đỏ mọng sưng tấy, sắp thở nổi nữa Phó Tranh mới chịu buông cô .

Ôn Lương tức giận lườm một cái, soi gương kiểm tra môi , rõ ràng là khác hẳn lúc nãy. Phó Tranh mỉm , ôm lấy Ôn Lương từ phía , cằm tựa lên tóc cô, cô trong gương lấy ngón tay chạm nhẹ môi cô: "Thế cũng ."

"Anh buông , về."

"Về? Về để tình tứ với Chu Vũ chứ gì? Ôn Lương, nhắc em , hai hợp..."

Ôn Lương nhíu mày, tình tứ cái gì cơ chứ? "Đừng và Chu Vũ, với Sở Tư Nghi chẳng cũng thế ?"

"Không giống ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-83-cau-dung-phat-ra-tieng.html.]

Ôn Lương lạnh: "Có gì mà giống, chẳng cũng tới thăm ban Sở Tư Nghi đó ?"

"Anh em ở đây." Người làm kể với rằng cô thăm ban Chu Vũ. Anh vốn định qua để đưa cô về, cuộc gọi của Sở Tư Nghi chẳng qua là trùng hợp thôi.

Phó Tranh bóp cằm cô, ép cô nửa mặt một nữa hôn lên môi cô. Bàn tay còn của di chuyển theo đường cong cơ thể cô, trêu đùa. Cơ thể Ôn Lương mềm nhũn, tự chủ mà tựa lồng n.g.ự.c . Đầu ngón tay chạm một sự ẩm ướt.

Phó Tranh buông môi Ôn Lương , ôm cô sâu trong nhà vệ sinh, tìm một buồng bước : "Để giúp em giải quyết một chút."

"Không ... cần ..." Mặt Ôn Lương đỏ bừng. Chuyện ... chuyện thật quá hoang đường. Ban ngày ban mặt, thể ở nơi thế ...

Phó Tranh sự lo lắng của cô, thản nhiên : "Cậu đừng phát tiếng."

Phó Tranh ép cô lên cánh cửa, thở nóng rực phả cổ cô, ngón tay tiến trong.

" mà... nhưng mà trong phòng bao vẫn còn đang đợi... đợi chúng ..."

"Thì cứ để họ đợi."

Ôn Lương im lặng, nhắm mắt , c.ắ.n môi kìm nén tiếng rên rỉ. Không là do đang m.a.n.g t.h.a.i do dạo kỹ thuật của Phó Tranh ngày càng mà cô thấy nhu cầu của ngày một lớn hơn. Điều khiến lòng cô bắt đầu hoảng loạn. Trước đây cô như !

"Đang nghĩ gì thế?" Thấy Ôn Lương vẻ mất tập trung, Phó Tranh vui, động tác tay đột nhiên mạnh hơn.

"Anh... nhẹ thôi!"

Vừa dứt lời, khoảnh khắc đó nhanh chóng ập đến. "Ưm..." Cô kìm mà rên khẽ, cả run lên bần bật.

"Xong , ngoài thôi." Cuối cùng Phó Tranh cũng tha cho cô.

Ôn Lương tựa cánh cửa nhúc nhích, đôi chân cô bủn rủn, vịn cửa mới vững để bước ngoài. Phó Tranh đang rửa tay, rửa nghiêm túc, rửa liếc Ôn Lương mấy cái. Mặt Ôn Lương đỏ lên một cách tự chủ.

Cô nhanh chóng rời khỏi nhà vệ sinh, phòng bao xuống. Chu Vũ thắc mắc: "Sao cô lâu thế?"

"Cơ thể khó chịu một chút." Ôn Lương buộc lòng dối.

"Khó chịu ? Có cần bệnh viện khám ?"

"Không cần , chuyện nhỏ thôi."

Sở Tư Nghi nhắm mắt , nhớ cảnh tượng lúc nãy khi thấy Phó Tranh mãi về, cô tìm và thấy một màn trong nhà vệ sinh, hận thể lột da cái con hồ ly tinh Ôn Lương ! Có điều cô nhẫn nhịn. Sở Tư Nghi nắm c.h.ặ.t t.a.y thành nắm đấm, móng tay ghim sâu da thịt để dấu hình trăng khuyết, cô như hỏi: "A Lương, môi của cô thế?"

"Bị muỗi đốt."

Vị phó đạo diễn xen : "Đợi thời tiết lạnh thêm chút nữa là hết muỗi ngay thôi."

"Vâng."

lúc , Phó Tranh từ ngoài , xuống vị trí của : "Xin , gặp quen nên qua chào hỏi vài câu, mất chút thời gian."

"Bình thường mà, gặp mặt thì vài câu chứ." Đạo diễn Trần .

Ôn Lương nhếch môi, xem, cái cớ của cao cấp hơn lý do "khó chịu" của cô nhiều. Bỗng nhiên, Ôn Lương cứng đờ, cô kín đáo liếc xuống bàn. Giày da của Phó Tranh đang cọ bắp chân cô. Ôn Lương vô tình đổi tư thế. Giây tiếp theo, mũi giày da lành lạnh lấn tới.

Trên bàn, vẫn đang gắp thức ăn cho Sở Tư Nghi: "Anh nhớ em thích món , ăn nhiều một chút."

Sở Tư Nghi mỉm : "Nhiều quá em ăn hết, ăn giúp em ."

"Ừm."

Ôn Lương lườm một cái. Anh ở bàn những thu liễm mà còn từ từ đưa chân lên cao hơn. Tại đây cô nhận Phó Tranh xa đến mức cơ chứ.

Trong sự dày vò, bữa trưa cuối cùng cũng kết thúc. Bốn đoàn phim. Sở Tư Nghi kéo tay áo Phó Tranh, đầy vẻ quyến luyến. Phó Tranh mở cửa xe tiễn Sở Tư Nghi lên xe.

Sở Tư Nghi bên cửa xe, liếc Ôn Lương phía hỏi: "A Tranh, sắp đến sinh nhật em , em ngày đó tổ chức thật hoành tráng một chút..."

Loading...