Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Chương 78: XÓA RỒI CŨNG PHẢI LÀM CÔ TA GHÊ TỞM

Cập nhật lúc: 2026-02-08 12:58:45
Lượt xem: 13

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cô rã rời cả , mềm nhũn như một vũng bùn, tựa lòng Phó Tranh, gương mặt đỏ bừng, đôi môi hé mở thở gấp. Nhận thấy cô khẽ run rẩy, Phó Tranh rút tay .

"Cảm giác thế nào? Có cả đều thả lỏng ?"

Ôn Lương tựa lòng cử động, khẽ "ừm" một tiếng như tiếng mèo kêu. Phó Tranh vươn hai cánh tay bế bổng cô lên, để cô đùi . Nhận ý đồ của , Ôn Lương hốt hoảng vùng vẫy: "Không , ..."

Có phóng túng đến mấy thì đứa trẻ cũng sẽ chịu nổi mất.

Phó Tranh : "Được mà, mai làm." Anh "ăn chay" ròng rã hai tháng trời . Huống chi mấy ngày nay luôn giúp cô thư giãn, càng khó nhẫn nhịn hơn.

Ôn Lương tranh , đúng lúc , bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa. Ôn Lương thở phào nhẹ nhõm, đẩy đẩy : "Anh mau mở cửa ."

Phó Tranh nhắm mắt , khẽ c.h.ử.i thề một tiếng, thật đúng là tới đúng lúc chút nào, chắc là đưa bữa tối tới. Anh đành khoác áo choàng tắm, cửa nhận đồ ăn.

Bữa tối phong phú, Phó Tranh giúp bày lên thành bể suối nước nóng. Ôn Lương ngâm ăn tối, thể thong dong hơn thế. Ăn xong, Ôn Lương dậy khỏi bể, quấn khăn tắm: "Tôi về đây, cứ thong thả mà ăn."

Gân xanh trán Phó Tranh khẽ giật giật.

...

Sau khi Ôn Lương , cũng ăn qua loa vài miếng rời bể, dọn dẹp sạch sẽ xung quanh. Trở phòng khách, Phó Tranh cầm lấy điện thoại ghế sofa định mở , lúc mới phát hiện đây điện thoại của , mà là điện thoại của Ôn Lương bỏ quên.

Anh mật khẩu khóa màn hình của cô. Sau khi mở khóa, giao diện vẫn dừng ở vòng bạn bè (moments), giống như cô lướt và xem hết. Anh thuận tay vuốt xuống hai cái, ngón tay bỗng khựng .

Đó là một trạng thái Sở Tư Nghi đăng từ đêm : Cảm ơn sự đồng hành lúc rạng sáng.

Anh nhấn ảnh đính kèm, liếc mắt một cái là nhận một trong hai bàn tay trong hình chính là của . Thời gian đăng bài đúng đêm hôm đó, lúc giấu Ôn Lương để gặp Sở Tư Nghi.

Phó Tranh đột ngột chau mày, trong lòng thoáng qua một tia hoảng loạn. Ôn Lương thấy bài đăng ? Chắc là nhỉ? Chắc cô vẫn lướt tới đoạn ?

Phó Tranh lấy điện thoại của , mở vòng bạn bè tìm đến cùng thời gian đó, nhưng thấy bài đăng của Sở Tư Nghi. Anh dùng điện thoại của Ôn Lương nhấn ảnh đại diện của Sở Tư Nghi, xác nhận đúng là cô sai .

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Phó Tranh. Anh gửi tin nhắn WeChat cho Lộ Trường Không: "Trường Không, đêm Tư Nghi đăng vòng bạn bè ?"

Lộ Trường Không nhanh chóng hồi âm: "Không , hỏi cái làm gì?"

"Không gì." Phó Tranh hiểu .

Bài đăng chỉ dành riêng cho Ôn Lương thấy. Tại Tư Nghi đăng như ? Cô cố tình cho Ôn Lương xem ? Là đang khoe khoang mặt Ôn Lương? Chẳng luôn cảm thấy với Ôn Lương ? Phó Tranh thà rằng bản đang nghĩ nhiều quá thôi.

Suy tính , Phó Tranh gọi điện cho Sở Tư Nghi. Cuộc gọi nhanh chóng kết nối, từ đầu dây bên vang lên giọng vui vẻ của cô : "A Tranh."

"Là đây, em ăn tối ?"

"Em ăn xong. Anh đang ở đoàn phim ở khách sạn?"

"Ở khách sạn, hôm nay đoàn phim nghỉ sớm. Có chuyện gì ?"

"Tư Nghi, hỏi em một chuyện, em trả lời thật lòng cho ."

Tim Sở Tư Nghi hẫng một nhịp, giọng trở nên thận trọng hơn: "Anh hỏi ?"

"Đêm em đăng một trạng thái lên vòng bạn bè ?"

Đầu dây bên im lặng.

Phó Tranh trong lòng rõ mười mươi, sắc mặt thâm trầm: "Bài đăng đó chỉ Ôn Lương thấy ? Tại ?"

Im lặng một hồi lâu, tiếng thút thít của Sở Tư Nghi truyền đến: "A Tranh, A Tranh, là em làm, đừng ghét em ? Em thực sự... em thực sự chỉ là quá sợ mất thôi. Hôm đó với em rằng khả năng sẽ yêu Ôn Lương, sẽ ly hôn với cô mà gửi em nước ngoài, em thực sự sợ. Em sợ xa , em làm nên mới nhất thời hồ đồ đăng như . Em xin , tha thứ cho em ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-78-xoa-roi-cung-phai-lam-co-ta-ghe-tom.html.]

Dựa theo những gì cô , Ôn Lương tuyệt đối sẽ chủ động đưa bài đăng đó cho Phó Tranh xem, nên cô mới dám kiêng dè gì. Chỉ là ngờ cuối cùng vẫn Phó Tranh phát hiện.

Phó Tranh im lặng. Khoảnh khắc thấy bài đăng đó, hình tượng của Sở Tư Nghi trong lòng chút đổi. Qua điện thoại, Sở Tư Nghi vẫn đang giải thích lộn xộn, cầu xin sự tha thứ của .

"A Tranh, tha thứ cho em nhé? Em thể xin Ôn Lương ngay bây giờ. Chỉ cần đừng bỏ em, em thể sống thiếu ."

"Chỉ thôi. Xóa bài đăng đó ."

"Được , em xóa ngay đây. A Tranh, tha thứ cho em đúng ? Xin , em làm thất vọng. Sao em thể đối xử với Ôn Lương như thế chứ? Em làm tổn thương cô , chắc giờ cô ghét em c.h.ế.t mất."

"Chắc cô thấy , em đừng tự trách nữa, tránh xa cô một chút."

"Em ."

Sở Tư Nghi miệng thì đáp ứng, nhưng trong lòng cam tâm. Bài đăng mà Ôn Lương kịp thấy thì đúng là đáng tiếc thật.

Sau khi cúp máy, Phó Tranh dùng điện thoại của Ôn Lương làm mới vòng bạn bè, trạng thái biến mất. Anh khẽ thở phào. Như , chắc Ôn Lương sẽ đêm đó từng rời nhỉ.

lúc tiếng gõ cửa. Phó Tranh mở cửa, quả nhiên là Ôn Lương. Cô : "Hình như điện thoại để quên chỗ ."

"Không hình như ." Phó Tranh trả điện thoại cho cô.

"Cảm ơn." Ôn Lương định , bỗng sực nhớ điều gì: " , giúp một việc ?"

"Vào đây ."

Ôn Lương bước phòng. Phó Tranh đóng cửa : "Cứ thẳng , giữa chúng còn cần khách sáo ?"

"Tôi thể chụp một tấm ảnh của để đăng vòng bạn bè ?"

Tim Phó Tranh đập hụt một nhịp, vô thức l.i.ế.m khóe môi: "Chụp ảnh đăng vòng bạn bè?" Chẳng lẽ cô thấy bài đăng của Sở Tư Nghi ?

Ôn Lương giải thích: "Lúc xe, Hoàng Lập hỏi bạn trai theo đuổi . Tôi nhưng tin. Tôi sợ cứ đeo bám mãi nên khó mà lui. Yên tâm, chụp mặt ."

Trước đây trong công ty cũng một nam đồng nghiệp đeo bám Ôn Lương buông, cuối cùng chính Phó Tranh mặt điều chuyển đó chỗ khác. Nghe , Phó Tranh lập tức đồng ý ngay: "Được chứ, em chụp thế nào?"

"Tôi chụp một tấm trông mật một chút, như mới sức thuyết phục."

"Ừm."

"Thế , trong lòng , tay ôm lấy . Tôi cầm điện thoại tự sướng, chỉ lấy từ phần cằm của trở xuống thôi, ?"

"Được. Lên giường chụp ."

Hai giường tạo dáng, Ôn Lương chụp khá nhiều tấm, cuối cùng chọn một tấm ưng ý nhất. Trong ảnh, khuôn mặt cô ở chính giữa, bên cạnh là một đàn ông mặc áo choàng tắm, để lộ nửa lồng ngực, xương quai xanh và cổ, chỉ lấy đến cằm nên thấy mặt.

"Tấm . Hôm nay đăng , đợi hai ngày nữa về mới đăng." Nếu đăng ngay hôm nay, đồng nghiệp chắc chắn sẽ nghĩ ngay đến .

"Được."

"Tôi về đây." Ôn Lương cầm điện thoại, bước chân nhẹ nhàng rời .

Phó Tranh bóng lưng phần hớn hở của cô, ai oán nhíu mày. Trong lòng cái cô nhóc , thực sự chỉ là một cái phông nền, dùng xong là vứt bỏ thương tiếc.

Ôn Lương trở về phòng , xuống giường, mở vòng bạn bè của Sở Tư Nghi . Tìm bài đăng đêm thì thấy nữa. Bị xóa ?

Xóa cô cũng làm cô ghê tởm.

Tấm ảnh cô chụp cùng Phó Tranh hôm nay chuẩn cho Hoàng Lập, mà là cô chuẩn cho Sở Tư Nghi, đảm bảo sẽ làm Sở Tư Nghi tức đến phát nôn. Hơn nữa cô còn lý do chính đáng, dù Sở Tư Nghi làm làm mẩy với Phó Tranh thì cũng sẽ bắt cô xóa .

thể chờ đợi thêm để xem phản ứng của Sở Tư Nghi .

Loading...