Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Chương 77: AI THÈM NHÌN ANH CHỨ
Cập nhật lúc: 2026-02-08 12:58:44
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong nhóm tin nhắn thông báo, giờ làm ngày mai sẽ tập trung tại cổng công ty, công ty bao xe khách đưa đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng ở ngoại ô, từ tối hôm một ngày. Ba bộ phận cộng cũng hơn bốn mươi , chia làm hai xe khách.
Ngày hôm , khi nhân viên các bộ phận làm, ai nấy đều mang theo quần áo, đồ dùng vệ sinh cá nhân... Vừa đến giờ tan tầm là lập tức khoác vai ngoài, lòng đầy háo hức hướng về khu nghỉ dưỡng.
Lúc Ôn Lương xuống lầu, xe khách một vài nhân viên sẵn. Cô xách túi lên xe về phía , tìm một dãy ghế đôi trống ở phía cuối và phía trong. Nhân viên lượt lên xe, chẳng mấy chốc cả xe gần như kín chỗ.
"Giám đốc Ôn, thể đây ?" Một giọng nam vang lên, Ôn Lương ngẩng đầu đó một cái khẽ gật đầu: "Ngồi ."
"Cảm ơn cô."
"Không gì."
Người bên cạnh Ôn Lương , là một nhân viên của bộ phận MF tên là Hoàng Lập. Hoàng Lập vốn là của MQ, mới điều sang MF. Hơn nữa, Hoàng Lập từng bày tỏ tình cảm với Ôn Lương, nhưng cô đáp nên mới thôi.
Bỗng nhiên, thấy kinh ngạc thốt lên: "Phó tổng, cũng ?"
Ôn Lương ngẩng đầu, chỉ thấy Phó Tranh tay xách túi hành lý bước lên xe, gật đầu chào . Hôm qua Phó Tranh lái xe đưa cô , nhưng Ôn Lương từ chối vì sợ đồng nghiệp trong công ty nghĩ ngợi lung tung.
"Sao thế? Phó tổng cũng thư giãn một chút ?" Một khác .
Không khí trong xe lập tức trở nên sôi nổi, tung kẻ hứng, trêu đùa vui vẻ. Trong xe còn sót vài chỗ, hoặc là ở phía trong, hoặc là ở phía . Phó Tranh cứ thế tiếp xuống cuối xe, tìm một chỗ xuống.
Hoàng Lập thu hồi tầm mắt, thở dài vu vơ: "Không ngờ Phó tổng cũng , cứ tưởng trong mắt Phó tổng chỉ công việc thôi chứ." Anh giống như đang với Ôn Lương, giống như đang lẩm bẩm một .
Ôn Lương tiếp lời, dựa cửa sổ nhắm mắt dưỡng thần. Một lát xe khởi hành, hướng về phía khu nghỉ dưỡng. Trong xe vô cùng náo nhiệt, nhân viên khó khăn lắm mới thả lỏng nên chuyện kiêng dè gì.
"Giám đốc Ôn, hiện tại cô bạn trai ?" Giọng của Hoàng Lập đột nhiên truyền đến, quá nổi bật giữa sự ồn ào. Anh chắc hẳn cũng cố ý hạ thấp tông giọng để tránh khác thấy trêu chọc.
Ôn Lương gật đầu: "Có ."
"Thật ? Hình như ai từng thấy cả. Giám đốc Ôn, thực sự thích cô. Hy vọng cô thể cho một cơ hội để theo đuổi."
"Theo đuổi ? Anh qua những lời đồn đại trong công ty ?" Ôn Lương tò mò hỏi. Lời đồn trong công ty rằng cô vì củng cố địa vị ở nhà họ Phó nên quyến rũ Phó Tranh, l..m t.ì.n.h nhân của .
"Mấy đó bừa thôi, cô loại như ."
"Cảm ơn tin tưởng , nhưng thực sự bạn trai , chỉ là bận rộn công việc thôi."
"Vậy... thôi."
"Ơ, Hoàng Lập đang gì với Giám đốc Ôn thế? Không là đang tỏ tình đấy chứ?" Một đồng nghiệp tính tình xởi lởi đột nhiên dời sự chú ý sang hai họ, trêu chọc hỏi.
"Có thế hả Hoàng Lập?" Các đồng nghiệp khác bắt đầu hùa theo.
"Giám đốc Ôn, cô thấy Hoàng Lập của chúng thế nào? Dáng cao trai, năng lực cũng giỏi, còn chung tình với mỗi cô thôi, một thì đến hai. Hay là cô cho một cơ hội ?"
Hoàng Lập đành dậy lên tiếng: "Không chuyện đó , đừng lung tung."
"Gì thế? Hoàng Lập thẹn thùng ?" "Có gì mà thẹn, đại nam nhi mà, cứ với tụi , tụi còn thể giúp theo đuổi Giám đốc Ôn mà?"
Trong xe là tiếng trêu chọc. Phó Tranh ở ghế , khẽ hắng giọng một tiếng nặng nhẹ. Trợ lý Dương lập tức dàn xếp: "Được , đùa thì tự đùa , đừng nhăng cuội mặt các cô gái." Mọi lúc mới thu liễm một chút.
Ôn Lương đang định tiếp tục nhắm mắt nghỉ ngơi thì điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn WeChat. Cô mở màn hình xem, là tin nhắn từ Phó Tranh: Phòng của là 0104.
Phòng của các đồng nghiệp đều sắp xếp sẵn, nữ hai một phòng, nam bốn một phòng. Còn Phó Tranh ở phòng đơn, là phòng Tổng thống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-77-ai-them-nhin-anh-chu.html.]
Ôn Lương nhắn : "Chắc cần ." Cô bạn cùng phòng, nếu buổi tối ở phòng ngủ, chắc chắn sẽ lời tiếng .
"Phòng bể suối nước nóng riêng biệt."
Ôn Lương: "..." Lần cô do dự thật . Lần công ty chi tiền teambuilding tắm suối nước nóng, chắc chắn thể sắp xếp cho mỗi một bể riêng. Các đồng nghiệp khác chỉ thể tắm bể chung, mà cô thích tắm cùng lạ. Cái điểm "bể suối nước nóng riêng biệt" quá sức hấp dẫn đối với cô.
Xe khách tiến khu nghỉ dưỡng, dừng tại một bãi đất trống. Các đồng nghiệp lượt xuống xe, theo thư ký Triệu đến quầy lễ tân nhận chìa khóa phòng. Thư ký Triệu gửi tin nhắn nhóm chung: Tối nay khi về phòng định chỗ ở thì hoạt động tự do. Trưa mai tập trung tại tầng 2 nhà hàng ăn đồ nướng. Kèm theo đó là một tấm bản đồ của khu nghỉ dưỡng.
Nữ nhân viên ở cùng phòng với Ôn Lương tên là Trương Hâm, thuộc bộ phận MF. Hai về phòng , thu dọn đồ đạc xong xuôi. Trương Hâm nhận tin nhắn, liền với Ôn Lương: "Giám đốc Ôn, hẹn mấy đồng nghiệp nữ cùng ăn cơm, cô cùng chúng ?"
Ôn Lương đáp: "Các cô cứ . Bây giờ thấy đói, lát nữa mới ."
"Vậy chúng đây."
Trương Hâm , Ôn Lương cũng rời phòng, đến cửa phòng 0104 gõ cửa. Phó Tranh mở cửa từ bên trong, thấy là Ôn Lương liền : "Vào ."
Ôn Lương bước phòng 0104, quan sát cách bài trí. là phòng Tổng thống, từ phong cách trang hoàng đến trang thiết đều thuộc hàng đẳng cấp nhất. Thực sự hơn phòng của cô quá nhiều. Phía ngoài phòng chính là một bể suối nước nóng riêng tư.
"Tối nay em ở đây ?"
"Không . Tối về phòng ngủ, mai mới qua chỗ tắm suối nước nóng."
"Hay là tối nay cũng tắm một chút cho đỡ mệt."
Ôn Lương bắt đầu lung lay.
"Em cứ tắm , gọi mang bữa tối tới. Lúc đó thể ăn tắm."
Ôn Lương càng lung lay dữ dội hơn.
"Anh đợi đấy, lấy đồ ngủ."
Ôn Lương phi như bay về phòng , lấy đồ ngủ, tắm sơ qua phòng 0104 để ngâm suối nước nóng. Thật là thoải mái! Cô thở phào một nhẹ nhõm. Làn nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể, mệt mỏi dường như tan biến hết.
Ôn Lương tựa thành bể nhắm mắt dưỡng thần, bỗng thấy tiếng bước chân gần. Cô mở một mắt , thấy Phó Tranh mặc áo choàng tắm tới, vội hỏi: "Sao đây?"
"Anh tắm suối nước nóng mà, em hỏi lạ thật đấy."
Ôn Lương khựng . Hỏng bét, cô quên mất Phó Tranh cơ chứ?
Đang mải suy nghĩ thì Phó Tranh cởi áo choàng tắm, bước xuống bể. Dáng của dù bao nhiêu chăng nữa Ôn Lương vẫn thu hút. Vai rộng eo hẹp, cơ bắp trông cực kỳ săn chắc, bụng tám múi, đầy vẻ nam tính. chuẩn là "mặc quần áo thì gầy, cởi đồ thì đầy thịt".
Phó Tranh chẳng đến mặt cô từ lúc nào, năm ngón tay huơ huơ mắt cô: "Sao thế, thích đến ? Trước đây chẳng ngày nào cũng ?"
Mặt Ôn Lương đỏ lên, cô mặt : "Ai thèm chứ, lúc nãy đang mải suy nghĩ chút chuyện thôi."
"Ồ..." Phó Tranh kéo dài giọng đầy ẩn ý, xuống bên cạnh Ôn Lương: "Vai mệt ? Có bóp vai cho ?"
"Cũng ." Ôn Lương ngửa cổ lên. Mấy ngày nay vai gáy cô cứng và nhức mỏi, đúng là nên xoa bóp một chút.
"Em lưng ."
Tay Phó Tranh đặt lên đôi vai mảnh khảnh của Ôn Lương, từ từ xoa bóp. Phối hợp với làn nước ấm, Ôn Lương chỉ cảm thấy vùng vai gáy nhanh chóng thả lỏng, thoải mái đến mức khẽ thở dốc. Thấy Ôn Lương đang đắm chìm trong sự tận hưởng, khóe môi Phó Tranh khẽ nhếch lên, bàn tay lớn bắt đầu từ từ trượt xuống .
Đến khi Ôn Lương nhận thì còn kịp nữa .