Phó Tranh ném điện thoại sang bên, nhẹ nhàng vỗ lưng Phó Phàm Phàm:
“Phàm Phàm, đừng nữa, ngoan…”
Cô bé Phàm Phàm nhào lòng , vẫn còn sụt sịt nức nở.
Phó Tranh chẳng dỗ dành , chỉ thể tiếp tục nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé, rút hai tờ khăn giấy lau nước mắt cho cô, chờ cô dần dần bình tĩnh .
Phàm Phàm lau nước mắt, trong cổ họng vẫn nghẹn ngào dứt.
“Phàm Phàm ngoan, con thích chơi với ai thì cứ chơi với đó, cần lời bà nội.”
Phàm Phàm tựa đầu vai Phó Tranh, đôi mắt đỏ hoe, lông mi còn vương nước mắt, giọng vẫn còn nghẹn ngào:
“Chú ơi, bà nội thích thím?”
Phó Tranh khẽ nhíu mày. Anh cũng từng suy nghĩ về điều .
Từ khi Ôn Lương bước chân nhà họ Phó, Phó Thanh Nguyệt từng cho cô sắc mặt .
Ban đầu, bà chỉ coi Ôn Lương như khí.
Sau đó, khi ông nội tuyên bố hôn sự giữa và Ôn Lương, bà kịch liệt phản đối, thậm chí còn về nước tìm ông cãi vã. Riêng tư, chắc chắn cũng từng gặp riêng Ôn Lương.
Sau khi cả hai “chặn họng” chẳng còn lý do gì phản đối, bà sang tìm , bắt hủy hôn.
Phó Tranh chỉ một câu: làm trái ý ông nội, nhất định sẽ ly hôn với Ôn Lương — lúc đó bà mới miễn cưỡng im lặng.
Từ đầu đến cuối, lý do bà đưa là: Ôn Lương xuất thấp kém, xứng với .
Tất nhiên, chuyện định với Phàm Phàm.
Phàm Phàm ngẩng đầu Phó Tranh, vẻ mặt vẫn hoang mang.
Anh dịu dàng cô bé đổi đề tài:
“Phàm Phàm, con ở Giang Thành học ? Sau chú sẽ chăm sóc con.”
“Con…” – Phàm Phàm mím môi, cúi đầu.
Phó Tranh :
“Vậy thì thôi chuyện nữa, đừng để ý đến lời bà nội. Bây giờ con ở đây với chú, thì hãy lời chú. Con thì , chơi với ai thì chơi.”
Anh hiểu sự lưỡng lự của cô bé.
Dù bà nội là chăm sóc cô từ nhỏ, nhưng dù cũng là ruột thịt, tình cảm khó mà cắt đứt – cũng như đối với ông bà nội .
“Vâng…” – Phàm Phàm đáp khẽ.
“Rồi,” – Phó Tranh cầm con hổ bông nhét lòng cô bé – “Giờ ngủ nhé. Ngày mai con còn chơi với thím ?”
Phàm Phàm im lặng lắc đầu.
“Tại ? Vì lời bà nội ?”
Phàm Phàm cúi đầu nghịch ngón tay, thì thầm:
“Con bà giận.”
Cô bé như sợ Phó Tranh giận, vội ôm cổ :
“Con chỉ một bà nội là thôi. Bà đối xử với con , con bà buồn.”
Nghe đến đó, tim Phó Tranh như ai bóp chặt, mỉm với cô bé:
“Phàm Phàm , con chỉ một , chú và thím cũng là của con. Cả cụ bà cũng là của con nữa. Thích gì thì cứ làm cái đó, cần ép bản để chiều lòng khác.”
“Với , bà nội chỉ dọa con thôi, sẽ thật sự giận con . Nếu bà thật sự giận, con cứ méc cụ bà, để cụ dạy bà nội!”
“Thật ạ? Cụ bà sẽ mắng bà nội giống như của Hứa Sách mắng ạ?”
“Ừ, cụ bà sẽ mắng bà nội!”
Chỉ tưởng tượng cảnh bà nội cụ bà mắng như trẻ con, Phàm Phàm nhịn mà bật .
“Vui chứ?”
“Vâng!” – Phàm Phàm dụi đầu vai như một chú mèo con – “Chú thật đấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-219-ca-doi-nay-ngoai-on-luong-toi-chang-can-ai-khac.html.]
lúc đó, điện thoại đổ chuông – là cuộc gọi của Phó Thanh Nguyệt.
Phó Tranh lập tức tắt máy, bế Phàm Phàm lên lầu.
Chờ cô bé ngủ say, nhẹ nhàng đóng cửa, xuống phòng khách, gọi cho bà.
Điện thoại kết nối.
Phó Thanh Nguyệt bình tĩnh , giọng chút mệt mỏi:
“Phàm Phàm ngủ ?”
“Ừ.”
“Tranh , cô cũng vì cho cháu thôi, cháu cứ cố chấp như ?”
“Cả đời , ngoài Ôn Lương , cháu chẳng cần ai khác. cô cần thêm gì nữa. Cháu gọi là để bàn chuyện của Phàm Phàm.”
Giọng Phó Thanh Nguyệt trở nên gay gắt:
“Ta rõ cháu nghĩ gì! Ôn Lương thể sinh con, cháu định để Phàm Phàm ở , để cô làm nuôi đúng ? Ta đồng ý!”
Sắc mặt Phó Tranh lạnh hẳn, giọng trầm xuống:
“Cô chuyện đó từ ?”
“Cô …” – Phó Thanh Nguyệt suýt lỡ lời, cố nén – “Hôm đó cháu cô sẩy thai, cho điều tra bệnh viện. Chính vì cô thể sinh nở nên mới phản đối chuyện cháu với cô ! Cháu thật sự sống cả đời mà con ruột ?!”
“ ! Cả đời , ngoài Ôn Lương, cháu chẳng cần ai khác!” – Phó Tranh kiên quyết từng chữ.
“Cô , đợi khi Phàm Phàm hết kỳ nghỉ, cháu sẽ để con bé tự lựa chọn. Nếu con bé về, cháu sẽ đưa về. Nếu ở , thì phiền cô khỏi lo nữa.”
“Cháu…” – Phó Thanh Nguyệt tức đến nghẹn lời – “Cháu nghĩ xem, cô sẩy t.h.a.i một mà thể con nữa? Ai trong bụng cô từng c.h.ế.t bao nhiêu đứa ! Loại đàn bà trắc nết như …”
“Cô!” – Phó Tranh gằn giọng cắt lời – “Cháu gọi cô một tiếng là tôn trọng bậc trưởng bối, nghĩa là cháu để cô sỉ nhục A Lương! Phàm Phàm ở với cháu, cần sống cạnh một kỳ thị nghèo hèn, phân biệt đúng sai như cô — thế mới là cho con bé!”
“Phó Tranh, cháu…”
Không đợi bà hết, Phó Tranh lạnh mặt cúp máy.
Phó Thanh Nguyệt gọi tới, bắt máy.
Cuộc gọi tới liên tục, Phó Tranh bực bội tắt tiếng điện thoại, đặt úp xuống bàn.
Hai ngày , Phàm Phàm liên lạc với Ôn Lương nữa.
Ôn Lương thì thảnh thơi, dạo khắp Giang Thành chụp ảnh, về nhà lọc ảnh, đăng lên mạng xã hội.
Phần lớn bình luận đều khen ngợi, vài thực sự chú ý đến cảnh vật trong ảnh.
Cô tiện tay lướt thoát , thì thấy Chu Phàm nhắn tin:
“Tiểu Lương Lương, xem cái nè, tớ đề nghị nên tham gia.”
Là một đường link.
Ôn Lương mở , là trang Weibo chính thức của cuộc thi ảnh “Sơn Hà – Quốc Tế”, dấu tick xanh.
Bài đăng giới thiệu về cuộc thi: thời gian nhận bài, thể loại, quy tắc, giải thưởng, thành phần ban giám khảo…
Chu Phàm thêm:
“Cuộc thi giá trị, cần đoạt giải , cứ tham gia là .”
Ôn Lương đáp:
“Được, để xem kỹ .”
Dù nhưng trong lòng cô quyết định sẽ tham gia.
Dù cũng rảnh, dự thi chụp ảnh cũng là một lựa chọn tồi.
Tối thứ Sáu, Phó Tranh gọi điện cho cô.
Cô bắt máy thì thấy giọng non nớt của Phàm Phàm vang lên:
“Thím ơi, mai đừng quên đến đón con nha~~!”
Ôn Lương dịu dàng:
“Yên tâm , thím nhớ mà!”