Phó Tổng Đừng Ngược Đãi, Phu Nhân Đã Ký Giấy Ly Hôn - Chương 106: ẢI MỸ NHÂN, MỒ CHÔN ANH HÙNG

Cập nhật lúc: 2026-02-13 13:33:19
Lượt xem: 16

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Tranh nhận đó là một chiếc Jaguar trong gara của . Anh cầm lấy áo khoác về phía đối diện.

Qua lớp kính chắn gió, thấy Ôn Lương đang tựa lưng ghế, hai tay khoanh ngực, dáng vẻ thong dong tự tại như đang xem kịch .

Phó Tranh vòng qua đầu xe, mở cửa ghế phụ bước : "Em đến lâu ? Sao gọi điện cho ?"

Ôn Lương khởi động xe: "Cũng lâu lắm, lúc nãy đang chủ động 'ngã lòng', còn tâm trí mà chú ý đến ?"

Lúc cô dừng xe định thì thấy Ngô Linh ngã nhào lòng , cô chỉ mải xem kịch, nhớ đến chuyện gọi điện thoại?

Phó Tranh vội vàng giải thích: "Anh chỉ đỡ cô một chút thôi."

Cả tối nay Ngô Linh giữ chừng mực , nhưng ngờ đến cuối cùng nhịn nổi. Vừa trong thang máy, qua hình ảnh phản chiếu vách ngăn, thấy những động tác kịp thực hiện của Ngô Linh. Phó Tranh tin cô thực sự trẹo chân. Xem đúng như Ôn Lương , Ngô Linh thích .

"Sao đưa bệnh viện? Đưa khám đưa về nhà, niềm vui bất ngờ đấy."

Phó Tranh liếc Ôn Lương, hạ cửa kính xe bên phía xuống để gió lùa : "Bây giờ cũng niềm vui bất ngờ đây."

"Hửm?"

"Về nhà em sẽ ."

...

Khi Ôn Lương đang tắm, Phó Tranh mặc áo choàng tắm bước , gương mặt đỏ bừng, giọng khàn đặc, thở dồn dập. Cuối cùng cô cũng "niềm vui bất ngờ" mà là gì.

Lúc lên xe, Phó Tranh nhận thấy cơ thể . Về đến nhà, chỉ thấy như lửa thiêu, từ sâu trong cơ thể trào dâng một luồng nhiệt khô nóng, đến cả cổ họng cũng khô khốc.

Anh hạ thuốc.

Phó Tranh ngờ Ngô Linh dám làm , trong lòng phẫn nộ chút vui mừng khó tả. Ôn Lương vẫn luôn kháng cự , đây chính là cơ hội tuyệt vời để xoa dịu quan hệ giữa hai .

Ôn Lương lùi sâu góc tường, mím môi đề nghị: "Hay là dội nước lạnh , cũng..."

"Bây giờ trời lạnh , dội nước lạnh nữa sẽ cảm lạnh đấy." Phó Tranh từng bước ép sát, ánh mắt rực lửa cô, cắt ngang lời đề nghị.

"Hay là bệnh viện một chuyến..."

"Đã muộn ."

"Anh đừng như ... ưm..."

Môi Ôn Lương chặn . Phó Tranh ôm chặt lấy cô, bàn tay lớn áp gáy cô để làm sâu thêm nụ hôn . Trong sự nhiệt tình vẫn mang theo nét dịu dàng. Bàn tay đang đặt bên eo cô men theo sống lưng trượt xuống, nắn bóp mạnh bạo lên vùng mềm mại nảy nở.

Sau đó, nắm lấy tay Ôn Lương, dẫn dắt cô chạm bên lớp áo choàng tắm. Hơi thở của đàn ông bao trùm lấy ngóc ngách trong thở và khoang miệng cô. Nụ hôn ướt át nóng bỏng.

Ôn Lương cảm thấy sắp nghẹt thở. Tay của cô bấu chặt áo choàng của Phó Tranh, nhưng chẳng hiểu vô tình giật đứt dây thắt lưng. Chiếc áo rơi xuống sàn, nhanh chóng nước làm ướt sũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/pho-tong-dung-nguoc-dai-phu-nhan-da-ky-giay-ly-hon/chuong-106-ai-my-nhan-mo-chon-anh-hung.html.]

Tiếng nước trong phòng tắm róc rách, hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của đàn ông và tiếng rên rỉ kiều mị của phụ nữ. Trong gian nhỏ hẹp tràn ngập bầu khí ám .

Ôn Lương chống hai tay lên tường, cơ thể đung đưa theo nhịp độ, ánh mắt mê ly, đôi má ửng hồng, bờ môi khẽ mở. Phó Tranh một tay ôm chặt eo thon, tay vòng phía cô, khàn giọng hỏi: "Chỗ hình như lớn hơn ?"

Lúc Ôn Lương vô cùng hối hận vì khi tắm chốt cửa. Ý nghĩ đó lóe lên, cô cuốn phăng vòng xoáy của tình triều.

Hồi lâu , tiếng nước trong phòng tắm mới dừng hẳn. Phó Tranh bế Ôn Lương đang quấn khăn tắm ngoài, đặt lên giường và bắt đầu một cuộc chinh phạt mới. Trên chiếc giường lớn, bóng dáng hai chồng chéo lên . Căn phòng tràn ngập những âm thanh tình tứ. Đến cả mặt trăng cũng thẹn thùng nấp làn mây.

Sáng sớm, Ôn Lương mở mắt thấy ngay lồng n.g.ự.c săn chắc của Phó Tranh, đó vài vết cào rõ rệt. Trên cổ cũng vài "dấu hickey" (vết hôn), vị trí cực kỳ khéo léo, khi mặc sơ mi sẽ thoắt ẩn thoắt hiện. Đây là thú vui ác sầu của cô, từ đến nay vẫn . Chỉ là cô cứ ngỡ sẽ bao giờ sa như thế nữa. khi ở gần , cô vẫn kìm lòng mà chìm đắm thêm nữa.

Ôn Lương khẽ cựa , đau nhức. Nghĩ chuyện đêm qua, cô khẽ mím môi. Anh chút gian lận, bao nhiêu "sắp xong " mà mãi dừng , đến lúc cuối ý thức của cô còn tỉnh táo.

Thực tế, từ khi công tác hồi tháng Bảy, họ hề mật. Đã xa cách quá lâu . Kỹ năng của , và cô cũng thực sự tận hưởng.

"Tỉnh ? Sáng sớm mà nghĩ gì mà mặt đỏ thế ?" Gương mặt tuấn tú của Phó Tranh ghé sát , trêu chọc.

Ôn Lương vội vàng phủ nhận: "Không nghĩ gì cả, còn ngủ dậy?" Theo thói quen khi, giờ đang chạy bộ bên ngoài mới đúng.

"Hôm nay nghỉ chạy một bữa." Một lát , Phó Tranh đột nhiên : "Cuối cùng cũng hiểu tại xưa như ."

"Nói gì cơ?" Ôn Lương thuận miệng hỏi.

"Anh hùng khó qua ải mỹ nhân (Dịu dàng hương, hùng trủng)."

Ôn Lương: "..."

Phó Tranh ôm lấy eo cô, ánh mắt dịu dàng: "Giờ dậy thêm lát nữa?"

"Nằm thêm lát nữa ," Ôn Lương , "Em vẫn buồn ngủ." Đêm qua họ dày vò quá muộn, ngủ chẳng bao lâu.

Hai ôm ngủ thêm một lát, đúng bảy giờ mới thức dậy. Sau bữa sáng, họ cùng đến công ty, trạng thái dường như như . Lúc chia tay ở cửa thang máy, Phó Tranh còn kéo tay Ôn Lương, hôn lên môi cô một cái. Cô vội vàng đẩy , sợ khác thấy.

Các nhân viên vốn đang nơm nớp lo sợ, hôm nay khi báo cáo công việc bỗng phát hiện Phó tổng "trở bình thường". Không còn là một Phó tổng thể phát nổ bất cứ lúc nào, mà là một vị sếp phong độ, ôn hòa. Đây quả là tin vui trời giáng.

Vài tinh mắt lập tức bắt thóp điểm bất thường cổ Phó Tranh.

Ôn Lương vệ sinh, vô tình thấy hai nữ đồng nghiệp trong phòng kín đang bàn tán: "Này, hôm nay bà thấy Phó tổng ?" "Thấy , thế?" "Bà phát hiện ?" "Phát hiện gì?" "Trời ạ, rõ ràng thế mà thấy? Trên cổ Phó tổng hai dấu hickey đấy, ngay chỗ cổ áo sơ mi, chỉ cần đầu là thấy ngay." "Thật á?" "Không tin thì bà tự mà xem. Ôi, tui ghen tị quá mất, ai 'xử' soái ca cực phẩm như Phó tổng nữa. Thực đây tui cũng từng thấy cổ dấu, vị trí y hệt, đoán chừng Phó tổng bạn giường cố định ." "Cũng lạ. Bà thử nghĩ theo hướng xem, nhỡ Phó tổng... thì ?" "Không! Không Phó tổng ! Ai cũng , nhưng Phó tổng thì chắc chắn ! Hơn nữa tui mũi càng cao thì cái đó càng to..." "Mũi Phó tổng đúng là cực phẩm thật."

Chuyện dấu hickey cổ Phó tổng nhanh chóng gây bão khắp công ty. Mọi đều cả, phần lớn đều đoán là Sở tiểu thư hoặc bạn giường cố định. Chỉ riêng trợ lý nhỏ của Ôn Lương là nghĩ khác, đoán đó là giữa Phó tổng và Ôn tổng giám. Bởi vì hôm nay khí giữa hai họ khác với hôm . Hôm đó là kiếm rút nỏ giương, còn hôm nay phảng phất một luồng điện ám , quấn quýt lấy .

"Mọi bàn tán gì đấy? Đến cả đời tư của Phó tổng cũng dám bàn tán , mau làm việc ?" Ngô Linh lên tiếng quở trách. Các nhân viên dám leo nữa, tập trung công việc.

Ngô Linh trở về chỗ , nhắm mắt , trong lòng tràn ngập sự ghen ghét đố kỵ. Cô hôm qua vô tình làm "váy cưới cho khác".

Ôn Lương! Nhớ cảnh tượng ở cửa thang máy lúc nãy, móng tay Ngô Linh suýt nữa thì bấm gãy. lúc , điện thoại nội bộ bàn vang lên. Cô liếc , là cuộc gọi từ văn phòng Tổng giám đốc.

bắt máy: "Alô, Phó tổng ạ."

Loading...