Phía Sau Em Luôn Có Một Vì Sao - Chương 8

Cập nhật lúc: 2026-05-07 10:09:51
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi và Lục Gia Bạch dạo lối bộ của khu chung cư. Rõ ràng cùng con đường nhiều , nhưng bao giờ im lặng như hôm nay.

Lục Gia Bạch lên tiếng , giọng khàn: "Em đăng ký Thanh Hoa ?"

Danh sách tuyển thẳng của Thanh Hoa , và tên . Tôi chỉ "ừm" một tiếng, gì thêm. Lục Gia Bạch khựng .

"Tại ?"

Tôi thấy buồn : "Tại cái gì?"

Anh mím môi, dường như những lời tiếp theo khó khăn để .

"... Chẳng em từng , sẽ cùng Thanh Hoa ?"

Giọng vô cùng khô khốc. Như để chứng minh điều gì đó, nhanh: "Năm nào sinh nhật em cũng ước điều đó mà. Em cùng , cùng Thanh Hoa. Sẽ mãi mãi rời xa ."

Tôi ngẩn một lát. Sau đó, vén lọn tóc tai, khẽ mỉm .

"Ồ. Năm nay ước điều đó nữa."

Lục Gia Bạch định gì đó, nhưng lẽ nhớ tình cảnh trong buổi tiệc sinh nhật nên đành im lặng. Tôi và vòng quanh khu nhà một vòng. Phía chính là nhà .

Tôi thấy Thịnh Tự vẫn đang đợi ở cửa tòa nhà. Dáng cao ráo, hiên ngang như một nhành trúc, nhưng chẳng hiểu thấy chút cô đơn.

Tôi rảo bước nhanh hơn.

"Được . Lục Gia Bạch, chắc chúng cũng chẳng gặp nữa . Cứ thế nhé. Tạm biệt."

Nói xong vẫn thấy đủ. Cuối cùng, chạy bước nhỏ về phía Thịnh Tự, nhào thẳng lòng : "Anh ơi!"

Thịnh Tự ôm lấy , đôi mắt lạnh lùng bỗng ánh lên một chút ý giấu nổi.

Nhật Nguyệt

"Anh đây."

Chúng cùng lên lầu. Trong đêm hè xanh thẳm, hình như Lục Gia Bạch gì đó lưng . chạy quá nhanh nên chẳng thấy gì cả.

Sau kỳ nghỉ hè, và Thịnh Tự cùng lên đường sang Anh. Trước khi khởi hành, bố gọi thư phòng với vẻ mặt nghiêm trọng. Ông nửa ngày mà chẳng . Cuối cùng chỉ thở dài một tiếng.

"Con cũng lớn , đừng suốt ngày bám lấy trai con nữa. Nó... nó cũng cuộc sống riêng của nó."

Tôi gật đầu lia lịa bỏ ngoài tai lời ông dặn. 

Vừa ngoài hét lên: "Anh ơi, thấy cái iPad của em ? Em để trong phòng sạc pin để tải phim đấy!"

Ba ở phía chịu hết nổi, gằn giọng: "Đừng tùy tiện phòng trai con!"

Tôi coi như gió thoảng bên tai.

"Con thấy , đặc biệt là khi sang Anh , tuyệt đối giữ cách với trai con đấy!"

Tôi trả lời lấy lệ: "Vâng , con ."

Cô bạn cùng bàn đến tiễn . Thành tích thi đại học của cô , đỗ khoa Văn học của Đại học Nhân dân, chuẩn tinh thần nhập học là cắm rễ sự nghiệp lách về các "cặp đôi" của .

"Tớ sẽ sang Anh tìm chơi, lúc đó nhớ dẫn tớ tham quan mấy bối cảnh nổi tiếng trong truyện của tớ đấy nhé."

bùi ngùi vỗ vai . Ở sân bay, cô cứ líu lo mãi thôi. Khi Thịnh Tự làm thủ tục cho , cô nháy mắt tinh nghịch: "Hai thế nào ?"

Mặt đỏ bừng: "Thế nào là thế nào..."

mạnh miệng tuyên bố: "Thì là kiểu ' trai mưa' cùng huyết thống chứ còn gì nữa! Anh trai sinh là để yêu em gái mà! Với kinh nghiệm hàng nghìn bộ truyện của tớ, trai đối với chắc chắn là trong sáng , mà khi là từ lâu lắm đấy. Cậu cẩn thận nhé, 'nhà cổ bốc cháy' là đáng sợ nhất đấy."

Tôi vội che miệng cô .

"Đừng bậy! Hơn nữa tớ chỉ hơn tụi ba tuổi thôi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/phia-sau-em-luon-co-mot-vi-sao/chuong-8.html.]

"Ưm ưm ưm!! —— Có tiến triển gì thì nhất định ... nhắn tin cho tớ đấy..."

Tôi cứ thế bịt miệng cô , để cô phía cửa khởi hành.

Tôi cùng Thịnh Tự bước lên máy bay.

...

Cuộc sống ở Anh vô cùng mới mẻ.

Ngoại trừ những ngày mưa tầm tã liên miên và đồ ăn tệ hại thì thứ đều tuyệt. Khi tiết sẽ vùi trong thư viện, còn lúc rảnh rỗi tìm Thịnh Tự.

Anh sẽ nấu cơm cho ăn.

Khi thì là lẩu.

Lúc là đồ nướng.

Nếu nhiều thời gian, còn làm cả một bàn đại tiệc.

Ăn xong, ườn sofa, đợi Thịnh Tự rửa bát xong sẽ cùng xem phim.

Tôi thích xem phim của Hitchcock, thường thảo luận với Thịnh Tự về những ẩn dụ và tình tiết trong phim, đem những kiến thức giáo viên dạy lớp để khoe khoang.

Đêm xem phim Kỳ nghỉ ở Rome.

Tôi thức trắng ba đêm liên tiếp để thành luận văn, nhưng dám với Thịnh Tự vì sợ mắng.

Tôi ngáp ngắn ngáp dài, cuối cùng vẫn chống chọi nổi mà ngủ .

Khi mở mắt nữa. Ánh đèn từ tivi trong phòng khách tỏa le lói.

Thịnh Tự và cùng lún sâu chiếc ghế sofa, ở ngay sát cạnh, bất động chằm chằm .

Ánh mắt xuất hiện.

Gần như là tham luyến.

Khi bốn mắt chạm , gương mặt vốn luôn lạnh lùng và bình tĩnh của Thịnh Tự cư nhiên hiện lên một vẻ mà chỉ thể dùng từ "hoảng loạn" để miêu tả.

Anh theo bản năng lùi phía . đổ về phía .

Tóm lấy cổ áo . Và hôn lên đó.

Môi của Thịnh Tự mỏng, nhưng phần môi giữa đầy đặn, dễ hôn.

Hơi thở mang theo mùi bạc hà thanh khiết.

Lại chút hương cuối của cam đắng.

Trong màn sương mờ ảo của London, cảm giác lạnh lẽo và sảng khoái khiến chìm đắm lối thoát.

cuối cùng Thịnh Tự vẫn thở gấp đẩy .

Anh tự lừa dối , giả vờ như chỉ đang ngủ mơ mà thôi.

"Mau. Mau lên lầu ngủ ."

Tôi cầu thang xuống Thịnh Tự, hầu như dám .

Những cảm xúc nặng nề như sắp đè nát đến nơi.

Tôi khẽ lên tiếng.

"Thịnh Tự. Không mà. Em cũng thích ."

Loading...