"Chào... chào chị dâu. Chào Giáo quan ạ."
Cậu chiến sĩ nhỏ căng thẳng đến mức chẳng nên lời.
"Mẹ... em , món ... món bổ lắm ạ."
Mặt Hạ Hào đen ngay lập tức.
"Ai cho mang thứ đây? Ra ngoài!"
"Giáo quan, em..."
"Ra ngoài!"
Cậu chiến sĩ quát đến mức vành mắt đỏ hoe, ôm quả sầu riêng định đầu bỏ chạy.
"Đợi ." Tôi gọi , "Cảm ơn nhé, cứ để đây , vất vả cho ."
Tôi đưa miếng táo cho Hạ Hào tự đón lấy quả sầu riêng .
Cậu tân binh với ánh mắt đầy ơn, đặt quả sầu riêng xuống chạy biến.
Tôi đặt sầu riêng xuống sàn, thấy Hạ Hào đang bằng vẻ mặt tán thành.
"Em thừa ăn thứ mà."
"Em chứ." Tôi mỉm , " em ăn."
Tôi thích ăn sầu riêng nhất, nhưng thì cứ ngửi thấy mùi đó là đau đầu.
Hồi khi còn ở bên , mỗi ăn, đều lén ban công ăn cho xong đ.á.n.h răng thật kỹ mới dám phòng.
Hạ Hào , sững .
Có lẽ ngờ trả lời như .
Tôi cầm lấy con d.a.o gọt hoa quả, thành thục bổ quả sầu riêng .
Mùi hương ngọt ngào ngay lập tức lan tỏa khắp phòng bệnh.
Đôi lông mày của Hạ Hào nhíu chặt thành hình chữ "xuyên".
gì thêm, chỉ lẳng lặng mở cửa sổ rộng một chút.
Tôi tách một múi to nhất, đưa đến mặt .
"Nếm thử ?"
"Không ăn." Anh mặt chỗ khác, trông chẳng khác gì một đứa trẻ đang hờn dỗi.
"Một miếng thôi, ngon lắm đấy."
Tôi dỗ dành y như cách dỗ dành Tuế Tuế .
Anh vẫn ngó lơ .
Tôi dứt khoát nhét thẳng một miếng cơm sầu nhỏ miệng .
Cả cứng đờ .
Đôi mắt trợn tròn như mắt cá gỗ.
Cái vẻ mặt nhổ mà dám, trông cứ như sắp pháp trường của làm ngặt nghẽo.
"Hứa Gia Ngôn!"
Anh nghiến răng gọi tên .
Gương mặt đỏ bừng lên, chẳng là vì tức vì thẹn nữa.
Tôi một hồi lâu mới dừng .
Tôi , bỗng cảm thấy những ngày tháng thế thật bao.
Cứ như thể chúng từng xa cách.
Những năm tháng cãi vã, chiến tranh lạnh và tổn thương đó, dường như đều tan chảy trong ấm của căn phòng bệnh nhỏ bé .
Chỉ còn dáng vẻ quen thuộc và ăn ý nhất của hai chúng .
Nửa tháng Hạ Hào viện là thời gian thấy an lòng nhất trong suốt ba năm qua.
Chúng như trở thuở mới kết hôn.
Tôi chăm sóc , còn thì dựa dẫm .
Chúng trò chuyện với nhiều.
Kể về quá trình trưởng thành của Tuế Tuế, về cuộc sống ba năm nay và cả những dự định tương lai.
Thế nhưng cả hai đều ngầm hiểu mà ai nhắc đến hai chữ "phục hôn".
Có những chuyện cần quá rõ ràng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ong-chong-mat-sat/chuong-12.html.]
Hành động luôn sức nặng hơn lời .
Chân của Hạ Hào hồi phục .
Bác sĩ thể xuất viện về nhà tĩnh dưỡng.
Ngày xuất viện, nhóm Chu Tề lái xe đơn vị đến đón chúng .
Chiếc xe dừng chân tòa nhà khu chung cư của .
Hạ Hào chống nạng, kiên quyết đòi tiễn con lên lầu.
"Chân tiện, đừng lên nữa." Tôi .
"Không ."
Anh vẫn khăng khăng giữ ý định đó.
Tôi đành dìu , chậm rãi bước lên cầu thang.
Tầng ba, một độ cao lớn, mà chúng lâu.
Đến cửa nhà, lấy chìa khóa mở cửa.
"Vào nhà một lát ."
Tôi mời.
"Thôi," Anh lắc đầu, "Anh về đơn vị báo cáo hết phép."
"Vậy ..."
"Anh đây."
Anh sâu mắt , đó , chống nạng từng bước xuống.
Bóng lưng của trông chút cô độc.
Lòng bỗng nhiên cảm thấy trống trải vô cùng.
"Ba ơi!"
Tuế Tuế bất ngờ chạy vụt từ lưng , ôm chầm lấy chân Hạ Hào từ phía .
"Ba ơi, ba đừng mà."
Giọng của con bé nghẹn ngào tiếng .
Cơ thể Hạ Hào cứng đờ.
Anh đầu Tuế Tuế, .
Trong ánh mắt tràn ngập sự đấu tranh và lưu luyến.
Tôi bước tới xổm xuống, kéo Tuế Tuế sang một bên.
"Tuế Tuế ngoan, ba làm, chúng làm lỡ việc của ba."
" mà... con ba ở cùng với con cơ."
Tuế Tuế ngẩng đầu , Hạ Hào.
"Mẹ ơi, chúng với ba vẫn là một nhà, đúng ?"
Lời ngây ngô của trẻ thơ.
Lại giống như một chiếc chìa khóa, mở cánh cửa mà cả hai chúng đều dám chạm tới.
Tôi Hạ Hào.
Anh cũng đang .
Ánh mắt nóng bỏng như làm tan chảy.
"Hứa Gia Ngôn."
Anh gọi tên bằng giọng trầm thấp.
"Em sẵn lòng... cho thêm một cơ hội nữa ?"
"Em sẵn lòng làm nhà của một nữa ?"
Anh dùng từ "phục hôn".
Anh dùng từ " nhà".
Từ ngữ còn nặng ký hơn bất kỳ lời hứa hẹn nào.
Tôi , thấy sự căng thẳng và mong chờ trong đôi mắt .
Nhìn thấy một sợi tóc bạc lấm tấm bên thái dương từ lúc nào .
Nhìn thấy dáng vẻ ngốc nghếch của khi vì một câu của mà ngã từ tường chướng ngại vật xuống.
Nhìn thấy bức thư cho đứa con chào đời năm đó.