Anh đầu , đôi mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ vì mệt mỏi.
"Lúc đó... đang thực hiện một nhiệm vụ vùng. Rất nguy hiểm."
"Thân phận của suýt nữa thì lộ. Người liên lạc của sát hại ngay mặt ."
"Bọn chúng gia đình."
Nói đến đây, giọng bắt đầu run rẩy.
Đây là diễn tập, cũng chẳng là phim ảnh.
Đó là những chuyện thực sự xảy với , những chuyện mà bao giờ dám tưởng tượng đến.
"Anh thể để em gặp nguy hiểm . Cách duy nhất chính là để em rời xa , cắt đứt mối liên hệ với ."
"Vì thế, mới với em rằng còn yêu em nữa."
"Mỗi lời lúc đó đều như một nhát d.a.o đ.â.m tim tiên."
"Gia Ngôn, quãng thời gian đó ngày nào cũng mất ngủ. Cứ nhắm mắt là thấy dáng vẻ em đang ."
"Sau khi nhiệm vụ kết thúc, nhận huân chương chiến công hạng Nhì. chẳng cảm thấy vui vẻ chút nào."
"Bởi vì đ.á.n.h mất em ."
Nơi khóe mắt trượt xuống một giọt nước mắt.
Giọt lệ nóng hổi như rơi thẳng tim .
Nó đập tan cánh cửa băng giá đóng chặt suốt ba năm qua thành từng mảnh vụn.
Hóa ... chuyện là như .
Hóa , đó là yêu.
Mà là... yêu quá sâu đậm.
Tôi rời khỏi phòng bệnh bằng cách nào.
Những lời Hạ Hào giống như một quả bom, cứ liên tục nổ vang trong đầu .
Nhiệm vụ vùng, nguy hiểm đến tính mạng, vì để bảo vệ ...
Những từ ngữ vốn chỉ thấy tivi, mà là sự thật đằng việc ly hôn của và .
Suốt ba năm qua, luôn oán trách , hận .
Tôi cho rằng là kẻ vô trách nhiệm, kẻ khốn nạn đùa giỡn với tình cảm.
...
Anh chỉ đang dùng cách mà cho là đúng đắn nhất, nhưng cũng ngu ngốc nhất để bảo vệ .
Tôi thụp xuống góc hành lang bệnh viện, vùi mặt đầu gối mà nức nở.
Chẳng bao lâu, một y tá tới vỗ nhẹ vai .
"Cô là nhà của giáo quan Hạ ? Đừng quá đau buồn nhé, , dưỡng thương vài tháng là thôi."
"Cảm ơn cô." Tôi lau nước mắt dậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/ong-chong-mat-sat/chuong-10.html.]
" , thứ lẽ là của chị."
Cô y tá đưa cho một chiếc túi đựng tài liệu bằng giấy xi măng màu vàng.
"Lúc nãy dọn dẹp quần áo của giáo quan Hạ mặc khi đưa tới, thứ rơi từ túi áo n.g.ự.c phía trong của . Chắc là vật quan trọng đấy, cô giữ cho kỹ nhé."
Tôi nhận lấy túi tài liệu, nó khá dày và nặng tay.
Bên chữ gì cả.
Tôi chào cô y tá đến một nơi vắng vẻ, mở túi tài liệu .
Bên trong là hồ sơ mật gì cả.
Mà là một xấp... ảnh chụp.
Toàn bộ đều là ảnh của .
Có ảnh từ thời đại học, ảnh khi chúng mới yêu , ảnh cưới của hai đứa.
Và còn cả... ảnh khi mang bầu.
Sau lưng mỗi tấm ảnh đều ghi ngày tháng bằng bút mực.
Tấm cùng là cảnh đang bế Tuế Tuế mới chào đời, chụp tại bệnh viện.
Khi đó sinh xong nên trông phờ phạc, tóc tai thì bù xù.
Hạ Hào bao giờ cho xem tấm ảnh , bảo là quá.
Vậy mà âm thầm cất giữ bấy lâu nay.
Mặt tấm ảnh một dòng chữ.
【Cả thế giới của .】
Tôi lật xem từng tấm một.
Đến tấm cuối cùng, đó là một tờ kết quả siêu âm.
Là tờ giấy khám bệnh khi mới mang thai.
Nó cũ lắm , mặt giấy cũng ngả vàng.
Bên cạnh tờ siêu âm còn một mảnh giấy nhỏ gấp .
Tôi mở nó .
Đó là một bức thư.
Lời mở đầu rằng: 【Gửi thiên thần nhỏ chào đời của ba】
Nét chữ đúng là của Hạ Hào.
【Chào con, bé con của ba. Ba là ba của con đây. Lúc vẫn đến sự hiện diện của con, nhưng ba thì . Hôm nay ba thấy tấm hình đầu tiên của con, con còn bé xíu, trông cứ như một hạt đậu nhỏ . Bác sĩ bảo thấy nhịp tim của con . Ba thấy đó là âm thanh nhất thế gian .】
【Ba sắp làm nhiệm vụ . Có lẽ sẽ lâu, và cũng nguy hiểm nữa. Nếu như... ba là nếu như nhé, ba thể trở về , con nhất định ba chăm sóc thật . Mẹ con thỉnh thoảng thông minh lắm, nhưng cũng lúc ngốc nghếch cực kỳ. Mẹ thích ăn đồ ngọt nhưng ghét hành ngò. Khi ngủ đá chăn ngoài, con nhớ đắp cho nhé.】
【Con hãy với rằng, ba còn yêu nữa . Ba chính là yêu nhất, nhất đời .】
【Yêu con, Ba của con. Hạ Hào.】
Ngày tháng ghi trong thư chính là một tuần khi đề nghị ly hôn với .