Oán Tình Nơi Xuân Phường - Chương 102: Vị đắng lan trên môi

Cập nhật lúc: 2026-05-03 11:37:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

việc diệt khẩu Ngụy Khâm, phái đến dịch quán hành thích quá mức bất thường.

Phó thống lĩnh thị vệ suy đoán:

“Chẳng lẽ xúi giục, hãm hại Đào Khiêm?”

Dưới trướng tam hoàng tử

Vệ Dương Vạn

chỉ Đào Khiêm, mà còn Đại Lý Tự khanh Tạ Tuân. Lâu ngày, một núi thể chứa hai hổ, ắt bên mượn đao g.i.ế.c .

Nếu Tạ Tuân chính là “chim sẻ ”, mua chuộc môn khách của Đào Khiêm, xúi giục họ ám sát Ngụy Khâm, hành thích thái t.ử — một là mượn tay Đào Khiêm ly gián thái t.ử với Giang Tung, hai là mượn tay thái t.ử trừ khử Đào Khiêm, nhất cử lưỡng tiện.

Vệ Khê Thần bóp sống mũi, vòng trong vòng, cục trong cục, nhất thời khó phân định.

dù là Đào Khiêm một tay sai khiến, Tạ Tuân giật dây, đều thể lấy cái c.h.ế.t của môn khách làm con bài, chất vấn Đào Khiêm, thậm chí đẩy chỗ c.h.ế.t, từ đó chặt cánh tay đắc lực nhất của lão Tam.

Là Tạ Tuân tặng một “món quà lớn”, còn kẻ khác?

Vệ Khê Thần khỏi nhớ đến nhóm từng cướp công Cung Phi và bắt cóc Nghiêm Trúc Y — liệu liên quan đến Đào Khiêm Tạ Tuân?

Trong một căn nhà xa dịch quán, Yến Dực ngậm cọng cỏ đuôi sói leo lên mái, xuống bên cạnh họa sư áo bạc.

“Thiếu chủ mạo hiểm hành thích thái tử, quá liều lĩnh ?”

Họa sư áo bạc cài bút tai, thổi khô bức tranh còn ướt:

“Không thiếu suy nghĩ, mà là suy thêm một bước. Mạo hiểm thì , nhưng thể chuyển hướng chú ý của thái tử.”

“Nói rõ hơn .”

“Ngươi nghĩ xem, nếu vụ hành thích thái tử, tạo giả tượng thích khách chia làm hai đường, thì bộ sự chú ý của họ sẽ dồn hết lên thiếu chủ ? Thích khách dốc lực, nha dịch chống nổi, thiếu chủ ba đầu sáu tay, làm thoát c.h.ế.t? Khi đó họ sẽ suy đoán thiếu chủ sống sót bằng cách nào.”

“Ừ.”

“Thái t.ử đa nghi, giờ phần lớn tâm trí đang dồn việc loại trừ nghi phạm trong triều. Đào Khiêm là ai? Là cầm trịch trướng tam hoàng tử, thái t.ử thể nhân cơ hội mà diệt !”

“Thế đó thì ?”

“Ôi, ngươi ngu còn chịu!” họa sư gõ đầu một cái, “Ta , chúng tạo giả tượng thích khách chia làm hai đường, mũi công kích chính dồn về phía dịch quán, bên còn giảm lực sát thương! Thiếu chủ võ nghệ cao cường, dù sống sót cũng sẽ trọng thương, đủ để xóa bỏ nghi ngờ của thái tử.”

Yến Dực xoa đầu:

“Thôi thôi, nghĩ nữa. Các ngươi là quân sư, làm theo là .”

Họa sư để bức tranh, leo xuống thang, len lỏi trong những con hẻm sâu, dừng một nhà nho.

Trong sân vọng tiếng bi thương.

“Haizz…” treo một túi tiền nặng lên vòng cửa, cúi đầu rời .

Đó là chút tâm ý của thiếu chủ.

Thiếu chủ còn một nguyện vọng — mượn tay thái t.ử diệt Đào Khiêm, báo thù cho những oan hồn .

“Tạ họa sư.”

Đến một ngã rẽ, họa sư đầu, thấy Ngụy Huỳnh mặc váy xanh nhạt, nha dìu tới.

Ngụy Huỳnh cảm kích , nhưng chỉ họ mà tên, đành gọi là “Tạ họa sư”.

“Dáng của ngươi giống một quen của .”

Nam t.ử hỏi:

“Không là ai?”

“Tạ chưởng quầy, một thương nhân bán trang sức.”

Hắn khựng , thẳng lưng, trở dáng vẻ cao ngạo. Ngụy trang lâu quá, suýt nữa quên gian thương.

Tiểu cô nương cũng sắc bén đấy, may mà vẫn đơn thuần.

“Đó là một gian thương, cô nương nên tránh xa thì hơn.”

“Hắn từng lừa .”

Nhắc đến Tạ chưởng quầy, Ngụy Huỳnh rạng rỡ. Dù chỉ là quen sơ, nhưng trong ít nàng tiếp xúc, gần gũi nhất.

Họa sư Tạ Cẩm Thành bất đắc dĩ thấy an ủi. Ai bóng thể nhớ đến?

Hắn mỉm gật đầu cáo từ, tay chắp lưng bước gió ấm, hình thẳng tắp, khí độ hiên ngang.

Liên tiếp mấy ngày, cả nhà họ Ngụy, kể cả Ngụy Huỳnh, đều đến viếng nhà họ Đường.

Ngày Đường Triển hạ táng, Ngụy Khâm Giang Ngâm Nguyệt dìu đến.

Hai lâu mộ — lâu đến khi mặt trời lặn.

Trở về nhà, Ngụy Khâm chịu đựng một đêm sốt cao liên tục, vết thương nhiễm trùng.

“Xử lý kịp thời.”

Lang trung tạm trú tại Ngụy gia rửa vết thương, đắp t.h.u.ố.c cầm máu.

“Không tự ý ngoài nữa!”

Giọng ông mang theo chút giận dữ mà nhà Ngụy hiểu nổi — là vì thương bệnh nhân, vì quen từ ?

Con trai họ quen vị lang trung

Giang Ngâm Nguyệt bưng t.h.u.ố.c bổ trở về phòng, Đông sương chỉ còn Ngụy Khâm.

Thấy định dậy, nàng vội chạy đến:

“Làm gì đấy? Nằm xuống!”

“Vết thương chảy m.á.u .”

Giang Ngâm Nguyệt theo tay , tim thắt .

Máu thấm qua vạt áo, lan xuống cả trung khố.

Một vị trí cực kỳ nhạy cảm.

“Đợi một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/oan-tinh-noi-xuan-phuong/chuong-102-vi-dang-lan-tren-moi.html.]

Nàng đặt t.h.u.ố.c xuống, dỗ đỡ, mời lang trung về bên giường.

Lão lang trung nhanh gọn xử lý xong vết thương, để ý chuyện khác.

Có thê t.ử ở bên, còn cần ông già nhúng tay làm gì nữa?

Việc khó rơi tay Giang Ngâm Nguyệt. Nàng bước nhanh đến tủ áo, lấy một bộ trung y mới, ôm quyền ho nhẹ một tiếng:

“Ta đỡ xuống.”

“Ta tự làm .”

Giang Ngâm Nguyệt chịu, tiến lên một bước, cúi tháo đai áo của Ngụy Khâm.

Tay run, tim đập, mặt đỏ.

Khi giúp cởi trung y, ánh mắt vô tình lướt qua lồng n.g.ự.c rắn chắc của , tiểu nương t.ử ánh lảng tránh:

“Giơ tay lên.”

Ngụy Khâm làm theo, mặc nàng lúng túng xoay sở.

Hương nga lê làm dịu mùi máu, quấn quýt giữa hai .

Chuyện y phục vốn là việc nhỏ, nhưng càng luống cuống tay càng run, Giang Ngâm Nguyệt đành tiến gần hơn, giữa hai đầu gối mở của , cúi buộc dây áo thành một nút hình bướm.

“Xong .”

Nàng mỉm ngẩng đầu, chạm ánh mắt đang xuống.

“Nhìn gì?”

“Tiểu thư mồ hôi .”

Giang Ngâm Nguyệt cúi đầu vuốt cổ áo, thẳng, đỡ xuống giường.

Chăm sóc bệnh, tình thế cấp bách, chẳng ngại.

Nàng tự nhủ trong lòng, nắm hai đầu quần kéo xuống, nhưng kéo mãi cũng chỉ đến ngang hông.

“Tắt đèn .”

“Được, .”

Giang Ngâm Nguyệt mũi lấm tấm mồ hôi, nghiêng thổi tắt nến, trong bóng tối chiếc quần dính máu, mò nắm lấy cổ chân .

Việc quần còn vất vả hơn cả lén đút thuốc.

Thay xong, nàng mệt rã rời xuống cuối giường.

Còn đút t.h.u.ố.c bổ…

Một tiểu thư giờ từng động tay việc bếp núc, ngoan ngoãn thắp nến, từng muỗng từng muỗng đút ăn hết cả bát canh t.h.u.ố.c bổ.

Canh ba đêm, trong căn phòng khi ngọn nến tàn, nàng lặng lẽ thắp một chiếc đèn lụa nhỏ treo bình phong, lén lút trèo bồn tắm, rửa lớp mồ hôi nóng nực.

Nước b.ắ.n tung tóe, làn mát lan .

Cuối cùng cũng dễ chịu.

Trên bình phong lụa hoa chim, hiện lên bóng dáng mỹ nhân, đường nét rõ ràng, mềm mại uyển chuyển, lọt mắt Ngụy Khâm.

Hắn vốn ý trộm, nhưng ánh mắt vô tình dừng .

Ánh đèn lụa khiến thứ thêm phần mờ ảo.

Bóng dáng thấp thoáng, linh động quyến rũ.

Tiếng nước hòa cùng hương thơm đậm đà đ.á.n.h giác quan .

“Cốc cốc cốc.”

Ngoài cửa vang lên giọng của Đỗ Quyên:

“Nhị thiếu phu nhân, nô tỳ mang t.h.u.ố.c đến.”

Giang Ngâm Nguyệt vội buộc dây váy, lê dép chạy mở cửa. Gió đêm thổi , lướt qua lớp y phục còn ẩm dính da.

“Đưa .”

“Đại phu dặn, uống lúc nóng.”

Nàng gật đầu, mái tóc còn ướt xõa xuống vai, đến bên giường, khẽ gọi Ngụy Khâm đang “ngủ”.

Lại hôn mê ?

Một tay nàng cầm bát, một tay vén tóc ướt sang vai trái, ngậm một ngụm thuốc, cúi xuống gần môi .

Nhẹ nhàng áp lên môi , dùng đầu lưỡi mở khẽ hàm răng.

“Ưm? Ưm!”

“Người đang ngủ” bỗng phản ứng, siết chặt gáy nàng, hút lấy t.h.u.ố.c từ miệng nàng.

Ực… ực… nuốt xuống.

Yết hầu nhô lên chuyển động rõ rệt.

Giang Ngâm Nguyệt giữ chặt phía gáy, dậy kéo sấp lên n.g.ự.c .

Vị đắng của t.h.u.ố.c lan giữa môi hai , dần tan biến, đó là cảm giác mềm mại, trơn mịn nơi đôi môi đối phương.

Ngụy Khâm giữ chặt gáy nàng, siết trong lòng bàn tay, tham lam hút lấy sự ngọt ngào của nàng.

Đôi môi nàng quá mềm, chỉ vài sưng lên.

Mềm ẩm, đàn hồi hơn.

Chương

Chọn chương

Chương tiếp

Lưu bookmark

========================================================================================================================

Loading...