Tôi đầu , Trần Tiêu Tiêu mang vẻ mặt hóng chuyện cực độ.
“Khai thật , hai ở bên ?”
“Không , bọn tớ chỉ là… bạn bình thường thôi.”
“Hửm~ bạn bình thường ?”
Cô lấy điện thoại , cho xem ảnh diễn đàn.
Trong ảnh chính là cảnh Lê Túc xoa đầu .
Tôi: Giờ nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa sạch nữa .
“Đó chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi.”
Tôi kể bộ sự việc cho Trần Tiêu Tiêu, từ đầu đến cuối cô đều kiểu dì ghẻ.
“Cậu thấy Lê Túc thích ?”
Tôi cảm nhận .
hiểu vì thích .
Lỡ như chỉ đùa giỡn thì ?
Tôi vẫn luôn dám đối mặt với tình cảm của .
Tôi trầm mặc, đổi chủ đề.
“Hôm nay cùng tớ chứ?”
“Ừ thôi, vốn dĩ tớ cũng định .”
Vừa tiết, giáo viên chủ nhiệm vỗ bàn.
“Buổi chiều hôm nay, trường sẽ một trận bóng rổ giao hữu với trường Ba. Mỗi trường đều đội cổ động. Bạn nào hứng thú thì giờ học thể đến đăng ký với . Yêu cầu dáng thon gọn, chiều cao một mét sáu.”
Cả lớp lập tức xôn xao. Trần Tiêu Tiêu khẽ chọc .
“Niệm Niệm, hợp đó. Cậu xinh còn là hoa khôi của khối mà.”
“Thôi tớ tham gia , mấy cái ‘hoa khôi’ đó là đồn nhảm.”
Sau giờ học ít đăng ký.
Trần Tiêu Tiêu vệ sinh một lát, về liền với rằng cô đăng ký giúp .
Đến cuối tiết thứ hai, giáo viên chủ nhiệm gọi ngoài.
Thầy mỗi khối chọn ba , còn vinh dự chọn.
Tiết cần lên lớp, chín nữ sinh cùng chọn trang phục và tập động tác.
Tôi đành cứng da đầu theo thầy tìm những bạn còn .
Lướt mắt qua, cô gái nào cũng xinh , vóc dáng thì khỏi .
Tôi khỏi cảm thán: đây thật sự là cuộc thi sắc ?
Giáo viên phụ trách mang cho chúng mấy bộ đồ, mấy cô gái vây chọn lựa.
Tôi đống quần áo đó mà im lặng.
Không áo hở eo thì cũng là váy ngắn.
Cuối cùng chọn một bộ đồng phục phối màu đen trắng.
Từng lượt phòng đồ.
Tôi cô gái trong gương, da trắng nõn, đôi chân thẳng tắp thon dài, dáng lồi lõm rõ ràng, mỗi cái nhíu mày mỉm đều mang theo nét quyến rũ.
Thay đồ xong, giáo viên dẫn chúng tập động tác.
Nói thật là khá hổ, hơn nữa còn nhảy mặt hai trường, đúng là mất mặt ngoài cổng trường luôn …
Giờ tâm trạng đ.á.n.h Trần Tiêu Tiêu một trận.
Động tác quá khó, chúng tập cả buổi sáng, cơ bản cũng .
Hai giờ rưỡi chiều, đội viên và khán giả của hai trường đều mặt tại sân bóng rổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/o-nho-nha-trum-truong-toi-bong-nghe-thay-tieng-long-cau-ta/chuong-5.html.]
Tôi căng thẳng đến mức run rẩy, sợ lúc nhảy sẽ quên mất động tác.
Trường Ba nhảy , đó đến trường chúng .
Trang phục của họ cũng chẳng khá hơn chúng là bao, giống hệt trường , chọn những cô gái xinh .
Đến lượt chúng sân, ở vị trí trung tâm, vô thức đảo mắt quanh.
Tôi thấy Lê Túc.
Chúng vài giây, trong ánh mắt lộ rõ sự kinh ngạc và kinh diễm.
Tôi mỉm với , bắt đầu uyển chuyển nhảy múa giữa sân bóng rổ.
Khác với trường Ba, nhạc của trường bốc, gần như làm bùng nổ sân.
Tiếng reo hò vang dội, đó là cúi chào rút lui.
Nhảy xong nghỉ ngơi vài phút thì đến lượt Lê Túc bọn họ thi đấu.
Tôi ở góc sân nghỉ, đột nhiên một chiếc áo khoác lên .
Mùi hương vani nhàn nhạt, khỏi nghĩ cũng là của Lê Túc.
Cậu , ánh mắt u ám khó đoán.
Tôi định đẩy áo xuống thì giữ .
[Niệm Niệm hôm nay mặc thật đấy. Niệm Niệm xinh như mà để nhiều thấy, đúng là nên móc mắt bọn họ.]
[Chân Niệm Niệm thon dài, thật sờ một cái.]
Tôi: , .
Cậu nghĩ thế, và cũng làm thật.
Tôi bỗng cảm thấy đùi lạnh lạnh, bàn tay cọ xát lên chân .
Mặt lập tức đỏ bừng, trong lòng hoảng loạn, hất tay , lùi xa tận ba mét, giọng cũng run lên.
“C-… làm gì thế, đồ lưu manh!”
Cậu thấy sự sợ hãi trong mắt , đột nhiên tỉnh táo .
[Hu hu hu, dọa Niệm Niệm ? Chắc chắn là dọa . Nếu làm Niệm Niệm sợ mà chạy mất thì làm đây.]
“Niệm Niệm đừng sợ, cố ý .”
“Cậu… tránh xa .”
“Tôi…”
Cậu còn định thêm gì đó thì cắt ngang.
“Cậu nên thi đấu .”
Cậu nhúc nhích, vẫn nguyên tại chỗ.
“Tôi cả, ở đây thôi, lát nữa sẽ mang nước cho .”
Thấy lên tiếng, mới thở phào nhẹ nhõm, trong giọng còn mang theo chút van nài.
“Vậy đây đợi , đừng hết, chạy lung tung.”
Tôi: tuyệt đối là tên trùm trường mà quen , tuyệt đối .
Tất nhiên là sẽ lời .
Tôi gần khu vực thi đấu, thấy Trần Tiêu Tiêu đang đợi ở xa.
Tôi tiến gần.
“Tiêu Tiêu!”
Trần Tiêu Tiêu thấy liền phấn khích chạy tới.
“Niệm Niệm, đúng là nữ thần của tớ đó. Cậu rời sân là ít hỏi thăm . À đúng , nãy giờ ?”
Nhớ cảnh , mặt bất giác đỏ lên.
“Không gì , chỉ nghỉ ngơi một lát thôi. Chúng xem thi đấu .”
Trần Tiêu Tiêu hỏi thêm nữa.