Nuôi ong tay áo - Chương 7: Hết

Cập nhật lúc: 2026-04-16 06:42:45
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dì giúp việc mới họ Trần, nấu ăn ngon, giữ kẽ và bao giờ lười biếng gian dối.

Con gái khi đón về cũng nhanh chóng thích nghi với tay nghề của dì Trần.

Chồng khi về cũng liên tục khen mắt .

Em chồng tin đuổi việc Cao Quế Vân thì vỗ tay tán thưởng.

“Thật đây chị chịu đựng nữa. Em thấy ngứa mắt từ lâu , chỉ là với chị thôi...”

Tôi khổ, cũng chẳng hiểu vì nhẫn nhịn đến thế.

Rõ ràng ở công ty là một Sài tổng quyết đoán, bao giờ để lọt hạt cát nào trong mắt.

Vậy mà những khiêu khích của Cao Quế Vân, cứ hết đến khác nhượng bộ.

giống như đang thực hiện một bài kiểm tra sự phục tùng đối với .

Việc chê bằng Tiểu Lệ chính là bước cuối cùng.

Có lẽ ngay từ đầu sai .

Trong công việc nên xen lẫn sự đồng cảm thái quá.

Mẹ ghét mèo đến mấy cũng vẫn tôn trọng ý của , huống chi bà chỉ là một ngoài, lấy tư cách gì mà đòi chỉ tay năm ngón?

Em chồng với ánh mắt tán thưởng:

“Em thấy dì Trần nhà chị đúng là khá, nấu ăn cứ gọi là đỉnh cao. Hay là dì dạy cho giúp việc nhà em cách làm mấy món với?”

“Chỉ là may mắn hợp khẩu vị của cô thôi ạ. Nếu cô thích thì cô tới nhà cô Sài chơi, làm cho cô ăn.”

Dì Trần hiểu rõ vị trí của .

vì sự khen ngợi quá lời của khác mà ảo tưởng về bản . Dì rõ ai là trả lương cho , cũng hiểu rõ những nể mặt ai mới , và càng hiểu rõ công việc mỗi ngày đang làm là gì.

Tôi vẫn duy trì mức lương cao và thưởng lễ tết như .

Tôi sẽ vì bất cứ ai mà đổi phong cách sống nguyên tắc đối nhân xử thế của .

Ba tháng , một ngày nọ, bất ngờ nhận quà từ dì Trần.

Tôi ngạc nhiên dì, chờ một lời giải thích.

với đôi mắt rơm rớm nước mắt:

“Cô Sài, thời gian nhà ông nhà bệnh viện, cần tiền. Tôi thật sự cảm ơn mức lương cao và tiền thưởng lễ tết của cô, nó giúp gia đình vượt qua giai đoạn khó khăn .”

10.

Mỗi tháng chỉ trả lương cho dì mười tám triệu, tết Trung thu và Quốc khánh mỗi dịp thưởng thêm hai triệu, cộng thêm mấy ngày nghỉ phép lương.

Tất cả chỉ là những việc vẫn thường làm.

Vậy mà dì Trần mua ghế massage tặng vợ chồng , mua máy sách cho con gái , và mua cả trụ cào móng cho con mèo nhỏ nữa.

Điều giúp nhận cách làm của hề sai, chỉ là những xứng đáng mà thôi.

là đàn gảy tai trâu, lòng đặt nhầm chỗ.

......

Kể từ buổi tụ tập ở nhà Tiểu Lệ, Cao Quế Vân trở thành mục tiêu trong khu chung cư tẩy chay như chuột chạy qua đường. Từ việc đ.â.m thọc, chia rẽ đến dựng chuyện bôi nhọ, từng việc một đều thể tha thứ.

Với tư cách là khách hàng VIP của công ty môi giới, sự cáo buộc của , Cao Quế Vân đưa danh sách đen, một công ty chuyên nghiệp nào nhận bà làm nữa.

Vì tuổi cao, ngoài giúp việc chẳng thể làm nổi việc chân tay nặng nhọc nào khác, đành lủi thủi xách gói về quê.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nuoi-ong-tay-ao-rjft/chuong-7-het.html.]

Về đến quê, mức lương giúp việc ở huyện nhỏ thấp tè đủ thỏa mãn tham vọng của bà .

vẫn chứng nào tật nấy, làm chơi, thậm chí còn trộm đồ nhà chủ mang bán.

Kết quả ngờ tới là bố của chủ nhà đó vốn m.á.u mặt trong giới xã hội đen. Sau khi phát hiện, bà bắt và đ.á.n.h cho một trận nhừ tử.

Thân già xương yếu còn như thời trẻ, khi gãy một chiếc xương sườn, con trai bà bắt đầu tỏ thái độ thiếu kiên nhẫn.

Cô con dâu cũng gương đó mà làm theo, coi bà như một gánh nặng.

Từ một bà làm tiền ở thành phố lớn, bà bỗng chốc trở thành một bà già nông thôn cần chăm sóc.

Mỗi ngày con dâu đều trưng bộ mặt lạnh lùng, năng thì mỉa mai, ám chỉ bà nên sớm ngoài tìm ông già nào đó mà nương tựa, đừng làm phiền cuộc sống của đôi trẻ.

Hai vợ chồng họ cũng vì chuyện của bà mà thường xuyên cãi vã:

“Anh là đồ bám váy ! Cứ để ở chung thế thì chúng còn chút riêng tư nào nữa !”

“Thì làm thế nào! Tôi cũng mong bà theo ông già cho rảnh nợ đây, nhưng giờ bà chẳng còn nơi nào để cả! Trước đây ở lỳ nhà chủ, ai mà giờ ...”

lương hưu, nhan sắc cũng , giờ đến việc nhà cũng chẳng làm nổi, càng thể lọt mắt xanh của mấy ông già tiền lương hưu.

Kể từ đó, bà trở nên u uất vô cùng.

Một buổi chiều nọ, cùng dì Trần đưa con gái và mèo nhỏ cắm trại ở công viên.

Con cừu nướng giá đang kêu xèo xèo, tỏa hương thơm nức mũi, tiếng đùa của con gái và mèo nhỏ vang lên rộn rã.

Đột nhiên nhận một cuộc gọi từ lạ.

Tôi nghi hoặc nhấc máy, thấy một giọng quen thuộc vang lên.

Cao Quế Vân hỏi bằng giọng đầy suy sụp và thất bại:

“Tiểu Tịnh, nếu lúc đầu câu đó, đem cô so sánh với Tiểu Lệ, dùng cỏ mèo hại con mèo quậy phá nhà cô, thì liệu cô tiếp tục thuê ?”

Tôi im lặng vài giây trả lời bà :

“Không , một thể diễn một lúc chứ thể diễn cả đời, sớm muộn gì bà cũng lộ nguyên hình thôi... nếu bà làm chuyện quá tuyệt tình, lẽ chúng thể chia tay trong êm .”

Dì Trần tới khẽ hỏi một câu:

“Có chuyện gì thế cô Sài?”

Đầu dây bên truyền đến một tiếng thở dài thườn thượt, lặng thinh hồi lâu cúp máy.

Ngay đó, giọng lanh lảnh của con gái vang lên:

“Mẹ ơi, cừu nướng chín , chú bảo vệ giúp chúng xé thịt kìa, mau ăn thôi!”

Tôi mỉm đáp: “Được , đến đây.”

Có lẽ cơ hội từng bày mắt, nhưng khi mất mới thấy hối tiếc khôn nguôi.

Có những dù bạn lo lắng vẹn , hết đến khác bao dung cho họ, họ vẫn chỉ coi đó là điều hiển nhiên mà chẳng chút ơn.

Lại những bạn chỉ đối xử theo đúng bổn phận công việc, họ trân trọng và ơn sâu sắc những hành động đó.

, sẽ bao giờ hạ để chiều lòng lấy lòng bất cứ ai nữa, công đạo vốn ở lòng .

Đằng mối quan hệ lợi ích, tình vẫn luôn tồn tại.

Tôi sẽ mãi mãi giữ vững những nguyên tắc của chính .

Và bây giờ thứ đều đang hơn, cuộc sống của chúng sẽ mãi mãi rạng rỡ và tràn đầy sức sống.

Toàn văn .

Loading...