Tôi đặt ngón trỏ lên môi, hiệu cho bà im lặng.
Bà một bản hợp đồng của trị giá hàng chục triệu tệ, nên dám xen chuyện công việc.
Sau khi cuộc gọi kết nối, giọng nịnh nọt của quản lý bên trung tâm môi giới vang lên:
“Sài tổng, cô chỉ thị gì ạ?”
Tôi dùng giọng điệu nghiêm túc và kiên quyết :
“Tôi đổi giúp việc. Hợp đồng đến cuối tháng là tròn một năm, cần gia hạn thêm nữa.”
Dì Cao sững sờ ngay tại chỗ, há hốc mồm trân trân.
“Cái... cái gì cơ...”
Đầu dây bên , quản lý chút thắc mắc, nhưng rõ chúng xảy mâu thuẫn gì nên chỉ xác nhận :
“Cô chắc chắn cho bà nghỉ việc ? Không cần để đôi bên thích nghi thêm, cần giải quyết vấn đề ạ? Nếu , sẽ cử mới đến nhà cô thử việc cuối tháng .”
Nhìn vẻ mặt sửng sốt của dì Cao, gật đầu:
“Ừm, chắc chắn. Hãy tìm cho một mới .”
4.
Sau khi cuộc gọi kết thúc, dì Cao bật dậy như lò xo.
Bà trừng mắt giận dữ :
“Sài Thi Tịnh, cô ý gì hả?! Chỉ vì hôm nay lỡ lời vài câu mà cô hành động theo cảm tính, đòi đuổi việc ?”
Hai câu chỉ là giọt nước tràn ly.
Trên thực tế, nhẫn nhịn bà từ lâu .
Con thường lạ, khi bạn đối xử và khoan dung, họ nghĩ bạn dễ bắt nạt.
với kẻ luôn nghiêm khắc, lạnh lùng, chỉ cần họ nở một nụ xã giao, họ cảm kích khôn cùng, thậm chí còn sán nịnh bợ.
Kể từ bà nấu cơm cho và thấy thái độ dịu , bà bắt đầu lấn tới, thỉnh thoảng thách thức giới hạn của .
Có một ngày khi kết thúc dự án, ở nhà nghỉ ngơi, ngủ một mạch đến mức quên cả trời đất.
Tôi lấy hộp sữa trong tủ lạnh hâm nóng, ngẩng đầu lên thấy dì Cao đang thản nhiên xem tivi ở phòng khách.
Bà c.ắ.n hạt dưa, ha hả theo mấy vở kịch hài màn hình.
Tôi ngơ ngác lên chiếc đồng hồ treo tường, đó chính là lúc con gái tan học ở trường mầm non.
Tôi vội vàng chạy hỏi bà :
“Dì Cao! Sao giờ dì vẫn còn ở nhà xem tivi? Con gái tan học mà!”
Nào ngờ, dì Cao vô tư vỗ vỗ vai :
“Không , gọi shipper đến đón con bé về . Đây chẳng đầu , con bé bạo dạn lắm, sợ lạ .”
Lúc đó, ngọn lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt. Mỗi tháng trả lương cao cho bà vì gì khác, chỉ mong bà chăm sóc cho con gái .
Vậy mà ngay cả việc đưa đón đứa trẻ, bà cũng dám lười biếng, làm ăn gian dối.
Đợi con gái về nhà, nghiêm cấm việc gọi shipper đón bé, yêu cầu bà đích làm việc đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nuoi-ong-tay-ao-rjft/chuong-3.html.]
“Con bé chỉ là một đứa trẻ, làm nó phân biệt ai là shipper thật, ai là kẻ buôn giả danh shipper cơ chứ?”
“Lúc con bé ở trường, dì nghỉ ngơi, ngủ nướng xem tivi đều gì. riêng chuyện đưa đón con, tuyệt đối lơ là!”
Dì Cao thấy nổi giận thì lập tức xuống nước, tỏ vẻ hối như một đứa trẻ làm sai.
Con gái cũng vội ôm lấy chân , an ủi:
“Không ơi, con làm mà. Lần bà Cao chắc chắn sẽ đích đón con, đừng giận nữa nhé.”
Nghĩ đến sự an ủi bà từng dành cho lúc khó khăn, chọn cách tha thứ.
Sau đó, tần suất làm việc nhà của bà giảm dần, từ hai một ngày xuống còn hai ngày một , thậm chí sàn nhà bẩn lắm mới chịu quét dọn. Bà còn bóng gió bảo rằng mấy nhà trong khu đều mua robot hút bụi .
Tôi cũng chẳng thiếu thốn gì, lập tức sắm ngay một con robot hút bụi về nhà.
Dù máy móc hiệu quả cao thật, nhưng suy cho cùng nó thể linh hoạt như con , cũng chẳng thể ỷ nó .
Có lẽ do quá dễ dãi, nên giờ đây bà mới dám vẻ bề để dạy bảo .
Tôi cung phụng nổi “vị thánh” nữa, tiễn là chứ gì.
Đối diện với ánh mắt của bà , lạnh lùng lên tiếng:
“Sau hãy gọi là Sài tổng. Hợp đồng của chúng sẽ kết thúc cuối tháng . Khi mới đến, bà bàn giao công việc thể rời . Từ giờ cho đến lúc đó, làm ơn thành nhiệm vụ của .”
5.
Bà với vẻ mặt xám xịt, cuối cùng tức quá hóa :
“Được, cô giỏi lắm, định qua cầu rút ván đúng ? Lúc cô và con bé khó khăn nhất, chính là tay giúp đỡ, làm trâu làm ngựa cho hai . Giờ chỉ vì khen khác vài câu mà cô đòi đuổi việc !”
“Để chống mắt lên xem, ngoài thì còn ai chịu đựng nổi một chủ m.á.u lạnh, vô tình như cô nữa!”
Kể từ đó, bà coi lời của như gió thoảng bên tai.
Tôi bảo bà nấu cho tô mì, bà khẩy:
“Tôi chẳng Sài tổng thích vị gì , nhất là cô tự xuống bếp . Mắc công làm ý, cô kiếm cớ trừ lương .”
Trước đây bà làm sai bao nhiêu việc, nào cũng chỉ cảnh cáo cho qua chuyện, bao giờ cắt xén một đồng lương tiền thưởng nào.
Mấy lời thật nực .
Tôi bảo bà quét cái nhà, bà cũng giọng mỉa mai:
“Rõ ràng robot hút bụi , cứ bắt quét? Dù cô định đuổi việc thì chúng cũng nên kết thúc êm chứ? Cô cố tình hành hạ đấy ?”
Tôi sa sầm mặt mày, gắt lên:
“Nếu trong nửa tháng còn , mỗi ngày bà đều làm gì, sẽ trả lương nửa tháng .”
Dì Cao lập tức nổi đóa:
“Ai bảo làm? Việc đưa đón con bé học làm chắc? Bữa sáng, bữa tối của nó do nấu ?”
Tôi nén giận đáp:
“Bà thể hợp đồng. Người giúp việc ở nhà chỉ chăm sóc trẻ em mà còn bao gồm cả việc nhà nữa. Chủ nhà yêu cầu gì thì cũng phục tùng.”
Dì Cao cao giọng, mắt đỏ hoe:
“Trả một suất lương mà làm việc bằng ba ! Cô còn hổ hả! Đồ tồi!”
Không để kịp thêm câu nào, bà lóc chạy về phòng .