Nuôi ong tay áo - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-16 06:42:39
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dì Cao mới ngủ trưa dậy, bà vươn vai bước , vẫn hớn hở chào khi thấy đang tìm mèo.

thong dong một cái:

“À, con mèo đó đem tặng cho hàng xóm giúp cháu . Vừa lúc chuyện với bà Lý bảo cháu nhà bà mua một con mèo, thế là tiện tay tặng luôn, coi như làm cái ơn.”

“Vừa giải quyết chuyện mèo rụng lông, bẩn bệ nh tật, giúp cháu xây dựng quan hệ với láng giềng. Tục ngữ câu ‘bán em xa mua láng giềng gần’ mà, cháu còn trẻ, còn học hỏi nhiều lắm.”

Nhìn cái bộ dạng đắc ý trong khi tự tiện đem mèo của cho khác, khỏi tức lộn ruột.

Lúc đó giận quá định đuổi việc bà ngay lập tức, nhưng chồng vội vàng chạy về khuyên đừng nên hành động theo cảm tính.

Sau đó thấy nổi giận lôi đình, dì Cao liền cúi đầu xin rối rít, suýt chút nữa là quỳ xuống d ập đầu nhận với .

tuổi cao sức yếu, tìm việc dễ dàng, đơn , hai con nương tựa bao nhiêu năm nay, giờ còn tích góp tiề n cho con trai mua nhà, thể mất việc , nếu con trai sẽ cưới vợ.

Lòng bỗng chốc mềm .

trạc tuổi .

Vóc dáng, diện mạo cũng nhiều nét tương đồng.

Mang đậm nét tần tảo của những phụ nữ nông thôn.

Gia đình cũng là gia đình đơn , nên hiểu thấu nỗi vất vả của .

Người hàng xóm cũng làm khó, nhận chút tiề n bồi thường trả mèo cho .

Sau , mỗi khi thấy dì Cao làm việc nhà một cách vụng về nhưng vẻ thật thà, nhớ đến quãng thời gian từng dắt làm thuê làm mướn cho .

Thỉnh thoảng bà nghỉ phép về quê, lúc lên còn mang cho chút dưa muối tự tay làm.

Ăn mãi những món đầy rẫy hóa chất ở thành phố, đôi khi cũng thèm vị rau củ tự trồng quê.

, dì Cao còn nhân lúc lên thăm để hỏi cách nấu nướng của , nấu y hệt cho ăn.

Có một thời gian áp lực công việc lớn, theo sát một dự án quan trọng suốt mấy tuần liền mà vẫn tiến triển gì nhiều.

Sự tin tưởng vô điều kiện của cấp và kỳ vọng từ cấp khiến gần như ngạt thở.

Đến mức hôm đó khi ăn món cà tím hầm hương vị gần như giống hệt món làm, suýt trào nước mắt.

Đêm đó tự hứa với lòng , nếu lầm nghiêm trọng về nguyên tắc, sẽ bao dung cho bà nhiều hơn.

càng chung sống càng nhận , càng bao dung thì bà càng coi sự bụng của là lẽ đương nhiên.

Thậm chí bà còn tham lam cho rằng đối xử đủ , cho bà “giá trị cảm xúc” ơn huệ nhỏ mọn như cô Lệ.

Ngoài những ngày nghỉ lễ, con gái mẫu giáo cả ngày, lúc đó trong nhà ai, bà thường thể ngủ nướng hoặc dạo loanh quanh trong khu.

Phần lớn thời gian ăn cơm ở nhà vì công ty căng tin, thỉnh thoảng ăn ở nhà cũng chỉ ăn đơn giản, bao giờ bắt bà nấu nướng cầu kỳ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nuoi-ong-tay-ao-rjft/chuong-2.html.]

Chồng thì công tác quanh năm, càng cần bà nhọc công chăm sóc.

Biết bà thích mèo, hằng ngày đích cát và cho mèo ăn.

Vậy mà bà từng thấy tâm lý nghĩ cho cảm nhận của bà .

Bản chất quan hệ giữa chủ nhà và giúp việc là giao dịch ti ền bạc, bà bỏ công sức thời gian, còn trả thù lao.

Không thể đòi hỏi sự thấu hiểu lẫn như trong nhà .

Sau một năm bao dung đơn phương, cảm thấy mệt mỏi .

Thế là thở dài, bảo với bà :

“Vâng, nếu cháu tình , thì dì sang nhà cô Lệ mà làm , cháu sẽ tìm giúp việc khác.”

3.

Dì Cao cứ ngỡ đang dỗi nên mỉa mai, vì thế bà chẳng thèm để tâm.

còn trưng bộ dạng của bậc tiền bối để dạy bảo :

“Tiểu Sài , cháu vẫn còn trẻ quá, nên cái gì cũng cứ chiểu theo công việc mà làm, chú trọng đến cảm nhận của khác.”

“Chẳng hạn như mua vài miếng bánh ngọt, uống vài ly sữa, mua vài hộp chè hoa quả thì đáng bao nhiêu tiề n , nhưng nó làm mát lòng mát , tràn đầy giá trị cảm xúc, làm việc cũng hăng hái hơn hẳn.”

Mức lương cao và tiề n thưởng lễ tết làm mát lòng mát .

một bữa chiều là mua chuộc .

Trong lòng cảm thấy nực vô cùng, thấy đúng là nuôi ong tay áo, nuôi mãi mà chẳng thấy .

vốn dĩ chẳng sắc mặt khác, vẫn thao thao bất tuyệt:

“Sức cần dùng nhiều, nhưng dùng đúng chỗ. Cháu thử nghĩ xem giao tiếp giữa với là như thế ? Ở công ty chắc cháu cũng sắt đá như , chẳng chút tình nào, chẳng bù cho cô Lệ, cô cũng cách đối nhân xử thế, ai cũng quý mến.”

Ngón tay lướt màn hình, trong lúc âm thầm lặng lẽ, hủy chuyến vé máy bay về quê dịp Quốc khánh mua cho bà .

Dẫu về quê cũng là từ đợt mùng một tháng Năm để lo đám cưới cho con trai, vốn dĩ nghĩ giúp việc ở nhà cả năm đoàn tụ với gia đình nên mới thương tình cho bà về thăm quê.

Định bụng dịp Quốc khánh sẽ để bà về đoàn tụ với gia đình, vẫn cho nghỉ lương.

, bảo trợ lý đặt vé hạng thương gia từ một tháng , định bụng sẽ cho bà một bất ngờ.

những lời bà tối nay làm thất vọng.

Có lẽ tất cả chỉ là do tự đa tình mà thôi.

Dì Cao thấy cứ cúi đầu điện thoại thì mất kiên nhẫn, chậc lưỡi một cái.

“Thi Tịnh , thấy cô càng ngày càng mất lịch sự đấy. Người lớn đang chuyện với cô mà cô cứ dán mắt cái điện thoại là ...”

Người lớn? Bà tính là loại lớn gì cơ chứ?

Loading...