Nữ vương trà xanh phá nát truyện niên đại - Chương 37: Ba mươi bảy ly trà xanh
Cập nhật lúc: 2026-03-28 08:54:06
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cuối hè đầu thu, thời tiết còn nóng bức như .
tàu hỏa thông gió, mùi hôi chân, mùi mồ hôi, thêm mùi thức ăn, đủ loại mùi trộn lẫn tạo nên một thứ hương vị thực sự "khó đỡ".
Ôn Như Quy bừng tỉnh cơn ngẩn ngơ, lấy bình nước quân dụng hứng một bình nước ấm về, đó lấy bánh hẹ áp chảo và bánh củ cải viên ăn.
Bánh hẹ và bánh củ cải đều nguội, hương vị còn ngon như tối qua, nhưng Ôn Như Quy cứ một ngụm nước ấm một miếng bánh hẹ, ăn thấy vô cùng mỹ vị.
Mấy thứ đều do chính tay cô Đồng làm, dù nguội thì vẫn cứ là ngon.
Chỉ là khi nhớ cảnh cô nắm lấy tay tối qua, tim kìm mà đập loạn xạ như đ.á.n.h trống.
Người đàn ông trung niên cạnh đang ăn bánh ngô, mũi bỗng giật giật vì ngửi thấy một mùi thơm ngào ngạt.
Hắn sang đồ ăn trong tay Ôn Như Quy, nhịn mà nuốt nước miếng: "Đồng chí , món của mùi thơm quá nhỉ."
Ôn Như Quy: "Ừm."
Đi xa ngoài đường, bình thường khi hỏi thăm như đều sẽ khách sáo mời đối phương nếm thử một chút, nhưng ngờ Ôn Như Quy là " hiểu chuyện đời" đến thế.
"Đồng chí , thấy thức ăn của còn khá nhiều, là lấy đồ đổi với nhé?"
Nói đoạn, lấy từ trong túi một gói nấm hương khô: "Nấm mới phơi xong, còn mới lắm, xem đổi lấy một cái bánh hẹ ?"
Ôn Như Quy: "Xin , đổi ."
Nếu đồ của là mua ở tiệm cơm quốc doanh thì chia cho đối phương một chút cũng chẳng , nhưng thứ là cô Đồng làm riêng cho .
Anh chia sẻ cho bất kỳ ai khác.
Người đàn ông trung niên thì thở dài, tiếp tục gặm cái bánh ngô của .
Hai phụ nữ đối diện cũng thở dài theo.
Vốn dĩ họ cũng định lấy đồ đổi chút gì đó để ăn, vì cái mùi quá quyến rũ, khiến họ cái bánh bao khô khốc trong tay mà chẳng nuốt nữa.
Ôn Như Quy phớt lờ tất cả, động tác tao nhã ăn sạch chiếc bánh hẹ trong tay, ăn thêm vài viên bánh củ cải, cất chỗ còn túi du lịch.
Anh mở nắp bình nước quân dụng định uống, đột nhiên khuỷu tay đàn ông trung niên bên cạnh đụng trúng một cái, bình nước trong tay nghiêng , nước đổ hết lên , ướt sũng một mảng lớn cả áo lẫn quần.
Người đàn ông trung niên bật dậy khỏi chỗ , liên tục xin : "Ngại quá, thật ngại quá, cái sự bất cẩn của !"
Nói rút khăn tay trong túi định giúp lau nước .
Ôn Như Quy giơ tay ngăn : "Không , để tự làm."
Người đàn ông trung niên cúi xin nữa, vẻ mặt đầy hối : "Thật sự xin , nước đổ hết , để hứng bình khác cho nhé?"
Ôn Như Quy xua tay: "Không cần , tự là ."
Anh lấy khăn tay từ túi du lịch lau khô nước , nhưng quần áo thể khô ngay , cứ ướt nhẹp dính da thịt, cũng may bây giờ mùa đông, nếu sẽ khó chịu.
Lau xong, cầm bình nước định hứng bình khác, chỗ lấy nước ở ngay phía xa, về mất đầy một phút nên mang theo túi du lịch.
Đến chỗ lấy nước, phía hai ba đang xếp hàng.
Đến lượt Ôn Như Quy thì một bé trai đột nhiên lao tới ôm chặt lấy chân .
Cũng may bắt đầu hứng nước, nếu nước nóng đổ xuống thì hậu quả khôn lường.
Đứa bé ôm lấy đùi , đến mức nước mắt nước mũi tèm lem: "Chú ơi, cháu tìm thấy ... hu hu..."
Ôn Như Quy quanh một lượt thấy nhà đứa bé , đoán là con nhỏ lạc.
Anh xuống hỏi: "Vừa nãy cháu từ hướng nào tới?"
Đứa bé nghiêng đầu suy nghĩ chỉ tay về phía toa tàu bên .
Ôn Như Quy đậy nắp bình nước , dắt tay bé sang toa bên hỏi một lượt nhưng vẫn tìm thấy bố bé, hỏi thì bé cứ thút thít thành lời.
Ôn Như Quy còn cách nào khác, đành dắt bé tìm nhân viên toa tàu.
Ôn Như Quy khỏi, phía mấy đồng chí công an và nhân viên toa tàu từ đầu tới kiểm tra vé: "Yêu cầu xuất trình vé và giấy giới thiệu!"
Mọi khỏi thấy lạ.
"Trước đây kiểm tra vé bao giờ xem giấy giới thiệu ? Sao kiểm tra cả giấy giới thiệu thế nhỉ?"
"Tôi cũng nhớ là cần, chẳng lẽ là quy định mới?"
"Kệ quy định mới cũ, cứ làm theo là !"
Mọi tuy thấy lạ nhưng ai ý kiến gì, dù giấy giới thiệu cũng mang theo bên .
Người đàn ông trung niên cạnh chỗ Ôn Như Quy thấy thì sắc mặt trở nên khó coi.
Hắn đột nhiên "ái da" một tiếng, ôm bụng bảo: "Sao bụng đau quá, chắc cái bánh ngô lúc nãy hỏng !"
Nói đoạn, xách cái túi du lịch của định lao nhà vệ sinh.
Chuyện tàu hỏa xảy như cơm bữa nên xong cũng chẳng thấy lạ.
lúc , cô gái Tôn Mạn Nhu đối diện Ôn Như Quy kêu lên: "Đồng chí , cầm nhầm túi du lịch !"
Bước chân đàn ông trung niên khựng một nhịp, ngay đó vẫn tiếp tục bước như thấy gì.
Tôn Mạn Nhu nhíu mày, dậy đuổi theo: "Đồng chí, lấy nhầm túi , gì ?"
Hắn những dừng mà còn nhanh hơn.
Tôn Mạn Nhu đuổi kịp, túm lấy áo : "Đồng chí , đang cầm túi của khác!"
Hắn đầu , nhăn mặt vẻ đau đớn: "Ái chà, cầm nhầm thế , nhưng nữ đồng chí ơi, đang đau bụng quá, để giải quyết cái , ngay đây."
Nói giật tay áo định chạy tiếp.
Tôn Mạn Nhu nhất quyết buông, tiến lên giữ chặt cái túi: "Anh vệ sinh thì , nhưng để cái túi , nếu chạy mất thì chúng tìm ở ?"
Hắn sức thuyết phục nhưng Tôn Mạn Nhu vẫn buông tay.
Sự giằng co của hai nhanh chóng thu hút sự chú ý của công an: "Hai đang làm gì ở đó đấy?"
Tôn Mạn Nhu càng càng thấy gã vấn đề, cho rằng là kẻ trộm nên đầu báo cáo công an: "Các đồng chí công an mau tới đây, ..."
lời còn dứt, cổ cô một lưỡi d.a.o sắc lạnh kề sát. Con d.a.o ấn cái cổ trắng ngần, nhắm thẳng vị trí khí quản.
Tôn Mạn Nhu sợ tới mức hít một ngụm khí lạnh, sắc mặt như rút sạch máu, trắng bệch như tờ giấy.
Xung quanh vang lên những tiếng thét chói tai, hành khách gần đó nháo nhào dậy bỏ chạy, toa tàu bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Toàn Tôn Mạn Nhu run rẩy như cầy sấy: "Đồng... đồng chí, định làm gì ?"
"Câm mồm, con tiện nhân!" Người đàn ông trung niên với khuôn mặt dữ tợn vặn vẹo, ánh mắt hung ác quát lớn.
Các đồng chí công an nhanh chóng ập tới, nhưng vì e ngại con tin trong tay nên dám quá gần: "Bỏ d.a.o xuống ngay, thoát !"
Hắn kéo Tôn Mạn Nhu lùi : "Các đừng bước tới, đ.â.m c.h.ế.t nó đấy!"
Nếu vì con tiện nhân lắm chuyện, sớm lấy giấy giới thiệu của !
Nếu còn cần cô làm con tin, thực sự đ.â.m c.h.ế.t cô ngay lúc !
Con d.a.o trong tay cực kỳ sắc bén, cổ Tôn Mạn Nhu cứa một đường rướm máu, công an cũng dám mạo hiểm xông lên.
Tôn Mạn Nhu cảm thấy cổ đau nhói, cả run rẩy như lá vàng gió thu, nhưng cô vẫn giữ chút bình tĩnh, vùng vẫy la hét lúc .
Gã đàn ông kéo cô lùi từng bước một: "Các lùi hai toa tàu cho , sẽ xuống ở ga phía , nếu làm theo, sẽ cùng nó đồng quy vu tận!"
Nói lưỡi d.a.o nhấn sâu thêm một chút cổ, da thịt Tôn Mạn Nhu cắt mở, m.á.u tươi chảy .
Các đồng chí công an sợ thương đến con tin, đành đồng loạt lùi .
"Sắp đến ga Tân Tây, quý khách xuống tàu vui lòng mang theo hành lý hai đầu toa tàu chuẩn xuống tàu."
Tiếng loa phát thanh tàu vang lên, tàu sắp ga.
Mắt gã đàn ông sáng lên, kéo Tôn Mạn Nhu lùi về phía cửa toa.
Ngay khi sắp chạm tới cửa, đột nhiên một bóng từ phía lao lên cực nhanh, tóm lấy bàn tay đang cầm d.a.o của , dùng lực bẻ mạnh.
Hắn đau đớn gào lên một tiếng, con d.a.o rơi xuống sàn.
Tôn Mạn Nhu thấy d.a.o rơi, vội vàng thoát chạy biến.
Gã đàn ông nổi trận lôi đình, c.h.ử.i thề một câu xoay định liều mạng với kẻ phía .
kịp , đàn ông phía vật ngã xuống đất, mặt ấn chặt xuống sàn tàu.
Hắn liếc mắt sang, bấy giờ mới phát hiện tay khống chế ai khác, chính là Ôn Như Quy – cạnh lúc .
Thấy tên tội phạm khống chế, các đồng chí công an lao tới, dùng còng tay xích .
Tàu vặn ga, công an áp giải gã đàn ông, cùng Ôn Như Quy và Tôn Mạn Nhu xuống tàu.
Đến đồn công an, lúc công an mới công bố danh tính của – một tên đặc vụ ngầm đang lẩn trốn trong nước.
Họ nhận tin báo của tay trong nên mới lên tàu điều tra, chỉ cần xem giấy giới thiệu là thể xác định danh tính đối phương.
Lần thật sự nhờ Ôn Như Quy kịp thời tay khống chế, nếu để trốn thoát thì tổn thất sẽ lớn.
Đội trưởng đội hình cảnh bắt tay cảm ơn Ôn Như Quy: "Đồng chí Ôn, thật sự cảm ơn !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-vuong-tra-xanh-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-37-ba-muoi-bay-ly-tra-xanh.html.]
Ôn Như Quy vẫn bình thản như khi: "Đây là việc nên làm."
Đội trưởng: "Thân thủ của khá đấy, hứng thú gia nhập đội hình cảnh của chúng ?"
Ôn Như Quy lắc đầu: "Dạ ạ."
Đội trưởng thấy vẻ mặt màng danh lợi của thì càng thấy tiếc nuối. đối phương , ông cũng chẳng thể ép buộc, huống hồ phận ông nội cao như , ông thể can thiệp.
Ôn Như Quy hỏi: "Bây giờ thể lấy túi du lịch của ạ?"
Đội trưởng gật đầu, bảo mang túi ngay.
Ôn Như Quy nhận túi, vội vàng kéo khóa , thấy đồ ăn bên trong vẫn còn đó và nát, mặt mới lộ một vẻ nhẹ nhõm.
Đội trưởng cứ ngỡ lo lắng cho giấy tờ quan trọng bên trong, ngờ cư nhiên là vì một túi đồ ăn?
Ông nhướng mày bảo: "Chỗ là đối tượng của làm cho ?"
Ôn Như Quy: "Không ạ."
độ cong nơi khóe miệng nhếch lên của khiến đội trưởng chẳng thể tin nổi lời .
Ôn Như Quy còn việc bận nên cầm túi du lịch chào tạm biệt đội trưởng.
Vừa bước khỏi đồn công an, một phụ nữ mảnh mai đuổi theo : "Đồng chí Ôn, xin đợi một chút."
Ôn Như Quy dừng bước, phụ nữ chạy tới mặt , nhíu mày: "Xin hỏi cô là ai?"
Nụ mặt Tôn Mạn Nhu cứng đờ: "Đồng chí Ôn nhớ ?"
Ôn Như Quy: "Không nhớ."
Nụ của cô vỡ vụn: "Tôi là Tôn Mạn Nhu, con tin tên đặc vụ bắt cóc đấy ạ."
Ôn Như Quy: "Ồ."
Tôn Mạn Nhu từng thấy ai chuyện kiểu "nhạt như nước ốc" mà thể khiến cuộc hội thoại rơi ngõ cụt thế , nụ mặt vô cùng gượng gạo.
Xung quanh im lặng vài giây.
Tôn Mạn Nhu: "Vừa nãy thật sự nhờ , nếu đồng chí Ôn, e là gặp nguy hiểm , tới đây là lời cảm ơn."
Ôn Như Quy: "Chẳng lúc nãy chúng cảm ơn ?"
"..."
Tôn Mạn Nhu gượng: "Tôi thấy một lời cảm ơn là đủ để diễn tả lòng ơn của , nên xin cách thức liên lạc với ."
"Không cần , bắt tàu đây, nhé."
Nói xong xoay bỏ .
Tôn Mạn Nhu ngờ là thật, vội vàng đuổi theo: "Ôn..."
Lời dứt, cô vấp ngã một cái, kêu lên đau đớn.
Cô đỏ hoe mắt về phía Ôn Như Quy, nhưng nọ cứ như thấy tiếng động phía , đến đầu cũng chẳng thèm ngoảnh , nhanh chóng biến mất trong dòng .
"..."
Đồng Tuyết Lục hề Ôn Như Quy trải qua một trận sóng gió như thế.
Sáng sớm ngủ dậy, cô đem chỗ bánh hẹ còn dư tối qua cho chảo chiên , ăn kèm với cháo loãng, cả nhà họ Đồng thưởng thức một bữa sáng thịnh soạn.
Ăn xong, cô múc nửa đĩa củ cải viên dắt Miên Miên sang nhà họ Ngụy.
Thẩm Uyển Dung thấy cô mang đồ sang thì trách nhẹ: "Chẳng bà dặn cháu đừng mang đồ sang nữa ?"
Tuyết Lục bảo: "Đáng lẽ tối qua mang sang ạ, nhưng cháu sợ ngủ . À đúng , bột mì hôm nay cháu cung tiêu xã mua sẽ mang sang trả bà ạ."
Bà Thẩm xua tay: "Có chút đồ thôi mà, vội."
Tuyết Lục xuống xoa đầu Miên Miên: "Chị làm đây, ở nhà bà Thẩm lời nhé, ?"
Tiểu đoàn t.ử quen với việc sang nhà họ Ngụy mỗi ngày.
Bé chớp đôi mắt to tròn, giọng nãi thanh nãi khí: "Chị yên tâm, Miên Miên sẽ ngoan lắm ạ."
Nói bé còn gật đầu thật mạnh, ngoan đến mức chịu nổi.
Tuyết Lục hôn bé một cái chào để làm.
Đến tiệm cơm quốc doanh, Lưu Đông Xương vẫn tới mở cửa, trái Đàm Tiểu Yến hôm nay tới sớm, còn diện một bộ quần áo mới.
Điều kỳ quặc hơn là thấy Đồng Tuyết Lục, cô hất hàm lên tận trời như khi mà chủ động tới : "Tuyết Lục, cô tới ?"
Tuyết Lục? Gọi mật thế , Đồng Tuyết Lục dùng ngón chân để đoán cũng chắc chắn gì đó mờ ám.
Cô bình thản gật đầu: "Ừm."
Đàm Tiểu Yến để tâm đến thái độ lạnh nhạt của cô, ghé sát hỏi nhỏ: "Tuyết Lục , đàn ông tối qua đến đón cô là đối tượng của cô ?"
Ồ hố, hóa là xuân tâm rạo rực đây mà!
Tuyết Lục lắc đầu: "Không , là bạn thôi."
Đôi mắt sưng húp của Đàm Tiểu Yến lập tức sáng rực: "Thế đối tượng ?"
"Chưa."
Mặt Đàm Tiểu Yến tươi như hoa: "Tuyết Lục , thấy bạn đó của cô , cô giới thiệu với ?"
Tuyết Lục sang mặt cô , đôi mày nhướng lên: "Cô định tìm hiểu ?"
Đàm Tiểu Yến uốn éo thẹn thùng: "Ghét quá, cô đừng huỵch toẹt thế chứ!"
Đồng Tuyết Lục cái bộ dạng làm màu đó làm cho đau mắt, vội vàng dời mắt chỗ khác: "Cái sợ là ."
Đàm Tiểu Yến xị mặt, trợn mắt: "Tại ? Hay cô cũng đang định tìm hiểu ?"
Tuyết Lục đảo mắt: "Tôi là vì cô nhiều tuổi hơn , hai hợp ."
Đàm Tiểu Yến sửng sốt: "Không thể nào! Tôi thấy trông cũng tầm 24-25 tuổi, năm nay mới hai mươi, chẳng lẽ còn đến hai mươi ?"
Tuyết Lục: "............"
Hai đúng là điểm chung, đều là kiểu gương mặt "già tuổi".
Tuyết Lục đ.á.n.h giá cô một lượt: "Cô mới hai mươi á? Tôi cứ tưởng cô ba mươi chứ, lúc nãy bảo cô đối tượng còn tưởng cô định ở làm bà cô già luôn , ngờ cô trẻ thế."
"..."
Đàm Tiểu Yến tức đến vẹo mũi, hận thể xông lên xé nát cái miệng cô .
vì Tuyết Lục làm mai cho, cô hít một thật sâu nhẫn nhịn: "Mắt cô kém quá, còn đầy hai mươi tuổi , chắc chắn lớn tuổi hơn nhỉ?"
Tuyết Lục thở dài: "Tiếc thật, thực tế là cô lớn tuổi hơn đấy. Bạn năm nay mới mười lăm tuổi thôi, tính theo vai vế thì gọi một tiếng cô đấy."
"............"
Đàm Tiểu Yến há hốc mồm, mặt nghệt như sét đánh.
Cái ít nhất cũng 24-25 trở lên, mới mười lăm tuổi?
Thật là kiểu gì cũng chẳng giống chút nào!!!
Tuyết Lục bộ dạng ngây của cô , nhếch môi .
Bốc phét, cô là dân chuyên nghiệp mà.
Mắt của Đàm Tiểu Yến cũng khá đấy, trúng ngay Tiêu Thừa Bình, điều Tiêu Thừa Bình thể để mắt tới cô ?
Tiêu Thừa Bình tuy quá trai, nhưng là con trai Bộ trưởng Bộ Tổng hậu cần, gia thế còn khủng hơn nhà họ Đồng bên nhiều.
Loại như , chuyện hôn nhân e là chính cũng chẳng tự quyết định .
Rất nhanh đó Lưu Đông Xương tới mở cửa, Đồng Tuyết Lục thèm để ý đến Đàm Tiểu Yến nữa, trong quét dọn khu vực của .
Tại khu tập thể Bộ Tổng hậu cần.
Tiêu Thừa Bình sofa, mặt lầm lì: "Mẹ, tìm dì Đồng làm gì? Tuyết Lục còn là con gái nhà họ Đồng nữa, tìm dì ích gì?"
Sắc mặt Tiêu cũng khó coi: "Con nó con gái nhà họ Đồng, thì cũng phận hiện tại của nó xứng với con, hề môn đăng hộ đối với nhà . Thế mà con còn hớt hải chạy đưa tiền cho , con định làm cái gì hả?"
Mặt Tiêu Thừa Bình đỏ lên: "Con định làm gì ! Con thấy cô đáng thương thôi, vả con cho luôn , con cho mượn mà, còn chẳng thèm lấy đây !"
Mẹ Tiêu hừ lạnh: "Cũng may nó còn tự lượng sức mà nhận. Mẹ mặc kệ con định làm gì, tóm con nhớ kỹ cho : con thích ai cũng quản, nhưng riêng Đồng Tuyết Lục thì tuyệt đối !"
Tiêu Thừa Bình "phắt" một cái dậy, chẳng chẳng rằng bỏ ngoài.
Mẹ Tiêu tức giận đuổi theo: "Cái thằng con trời đ.á.n.h , thái độ gì đấy hả!"
Tiêu Thừa Bình phớt lờ, thẳng cửa.
Mẹ Tiêu sofa, tức đến mức vỗ n.g.ự.c liên hồi.
Hồi Tuyết Lục còn là con gái nhà họ Đồng bà chẳng ưa gì cái tính điêu ngoa tùy hứng, còn là con gái lớn mà suốt ngày chạy theo đuôi thằng nhóc Phương Văn Viễn nhà họ Phương, thấy mất mặt ?
Bà con dâu là hiền lương thục đức, đoan trang hào phóng.
Huống chi hiện tại Tuyết Lục còn là nhà họ Đồng, càng xứng với nhà họ Tiêu, bà nhất định thể để Tiêu Thừa Bình ở bên con bé đó !
Càng nghĩ bà càng thấy , bà gọi điện đến đơn vị xin nghỉ, xách túi theo ngoài.