Nữ vương trà xanh phá nát truyện niên đại - Chương 26: Hai mươi sáu ly trà xanh

Cập nhật lúc: 2026-03-27 17:37:48
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Phác Kiến Nghĩa đến mức suýt chút nữa là tắt thở.

ông cụ Ôn thì tức phát điên, con cá là do lão Khương chơi cờ thua ông mới .

Quê lão Khương tục lệ rằng, sinh nhật nếu phúc lộc nấu cho một đĩa cá thì sẽ "hàng năm dư", tương lai cũng sẽ phúc lộc như đối phương.

Lão Khương con cháu đầy đàn, ông cụ Ôn cảm thấy ông phúc hơn nhiều, vất vả lắm mới thắng vài ván cờ để bắt ông tự tay làm cá cho ăn, mà một miếng cũng kịp nếm thằng cháu bất hiếu ăn sạch sành sanh!

Hỏi ông tức cho ?

Khổ nỗi lời ông thể , nếu truyền ngoài, tưởng ông đang tuyên truyền mê tín dị đoan!

Ôn Như Quy cảm thấy cả đời bao giờ rơi cảnh ngượng ngùng đến thế.

Vừa sở dĩ ăn sạch đĩa cá là vì ông nội Đồng Tuyết Lục gửi cá tới, bởi vì một khi ông nội , ông sẽ càng treo hai chữ "cỏ non" ở cửa miệng.

Mà bọn họ thực chất đang tìm hiểu , lo việc sẽ ảnh hưởng đến danh dự của cô.

Chỉ cần ăn hết cá, lát nữa ông nội thấy thì tự nhiên cũng sẽ hỏi tới.

Còn về việc chia cá cho Phác Kiến Nghĩa ăn? Ngại quá, từng nghĩ đến.

Chỉ là vạn ngờ con cá đó do Đồng Tuyết Lục gửi, mà là do chính tay lão Khương làm. Việc ... thật sự là quá sức hổ.

Ôn Như Quy phớt lờ Phác Kiến Nghĩa đang đến c.h.ế.t sống , ho khan một tiếng : "Ông nội, con sẽ tự tay nấu cho ông ăn."

"Tôi chỉ ăn cá lão Khương tự tay nấu thôi!" ông cụ Ôn hừ lạnh một tiếng qua lỗ mũi dậy, "Tiểu Tông, nhớ hôm nay lão Khương câu ít cá, chúng mau qua đó hỏi xem còn con cá sống nào , bảo ông làm con khác cho ăn!"

Ôn Như Quy: "..."

Thú thật, tay nghề nấu nướng của ông nội Khương chẳng làm , đĩa cá hấp thậm chí còn tái. Anh hiểu nổi tại ông nội kiên quyết ăn cá do chính tay ông nấu như .

ông cụ Ôn dắt theo chú Tông vội vã sang nhà họ Khương, trong đại sảnh chỉ còn Phác Kiến Nghĩa vẫn đang hô hố.

Ôn Như Quy một cái, giọng nhàn nhạt dặn: "Chuyện của Đồng đồng chí, đừng hở môi đấy."

Phác Kiến Nghĩa lau nước mắt nơi khóe mắt: "Tôi cứ tưởng kể cho cô hôm nay là sinh nhật lão gia t.ử nên cô mới cố ý mang tới chứ."

Động tác gắp thức ăn của Ôn Như Quy khựng : "... Tôi tưởng là với cô ."

Phác Kiến Nghĩa toét miệng: "Tôi rảnh chuyện đó với cô ? Thôi , đúng là một sự hiểu lầm tình cờ. cũng cần gấp gáp đến mức độc chiếm cả con cá một như thế chứ, vị con cá đó thế nào?"

Ôn Như Quy đáp lời.

Phác Kiến Nghĩa dùng đôi mắt dò xét vài lượt bảo: "Trước đây cứ tưởng Đồng đồng chí ý với , giờ xem , e là mới là ý với cô nhiều hơn đấy nhỉ?"

Hàng mi của Ôn Như Quy khẽ run rẩy, với giọng lạnh lùng: "Tôi nhớ là ba vẫn chuyện vay tiền nhỉ?"

Đánh rắn đ.á.n.h dập đầu. Phác Kiến Nghĩa lập tức xuống nước, vội vàng xin tha: "Được , bậy là chứ gì! chuyện vay tiền , tuyệt đối đừng để ông già nhà nhé, là ông đ.á.n.h gãy chân đấy!"

Ôn Như Quy tỏ ý kiến gì, trầm mặc một lúc hỏi: "Sao cô đến Cục Công An nữa, chuyện nhà họ Đồng chẳng giải quyết xong ?"

Phác Kiến Nghĩa tặc lưỡi: "Nói đến cô với Cục Công An thì đúng là duyên phận thật, nhưng đến vì việc nhà họ Đồng, mà là một phụ nữ chồng và chồng đ.á.n.h đập, cô qua đó làm nhân chứng."

"Nói thật phụ nữ đó cảm ơn cô nhiều lắm, nếu thuyết phục đám hàng xóm làm chứng, gã chồng và bà chồng cùng lắm chỉ tù hai ba năm là , giờ thì ít nhất cũng năm sáu năm trở lên."

Hóa nàng là vì thuyết phục những đó. Lúc thấy lời nàng bên trong phòng, cũng đoán phần nào, đó cũng là lý do tại lúc trực tiếp bước bóc trần lời dối của nàng. Giờ nàng dối là để giúp đỡ khác, chút nghi hoặc trong lòng cũng tan biến hết.

Trên đời hạng trục lợi tránh họa nhiều, nỗi khổ của kẻ khác, đa phần đều chọn cách khoanh tay . Nàng thể dũng cảm làm nhân chứng, còn thuyết phục khác cùng , chút lời dối theo thấy thực sự ảnh hưởng đến đại cục.

khi nghĩ đến câu của nàng: "Người yêu họ Ôn", lòng khẽ xao động, ánh đèn, vành tai thoáng ửng đỏ.

**

Đồng Tuyết Lục ngày hôm vẫn làm ở xưởng dệt như thường lệ, để che đậy lời dối thương đó, cô để tóc mái xuống che kín trán. Ngoại trừ Gia Minh, cô nhắc với ai về chuyện đổi việc.

Bên nhà họ Từ cuối cùng cũng gom đủ tiền trả cho cô, Chu Phương cũng bắt đầu làm. Về việc Tuyết Lục theo đám họ hàng Bắc Hòa về quê, đa trong viện đều tỏ thông cảm, nhưng cũng thiếu kẻ lời mỉa mai chua chát.

Nhà họ Từ cảm thấy mang ơn Tuyết Lục nhiều nên nơi nơi đều cho cô, hễ gặp kẻ nào ăn xằng bậy là Từ sẽ là đầu tiên xông lên "chiến" ngay. Nhờ thế, cần Tuyết Lục tay, mấy lời đồn đại trong viện Từ dẹp sạch.

Một tuần trôi qua, ngay lúc Tuyết Lục mệt đến mức tưởng sắp bệnh cột sống đến nơi thì bên phía Tô Tú Anh cuối cùng cũng tin tức. Hà Bảo Căn và bà Hà kết án vì tội ng·ược đ·ãi sỉ nhục phụ nữ, cả hai đều phán 5 năm tù, vài ngày tới sẽ đưa nông trường cải tạo.

Lúc quyết định tố cáo chồng và chồng, Tô Tú Anh gửi con gái sang nhà ngoại . Sau khi khỏi đồn công an, cô về nhà họ Hà mà về thẳng nhà đẻ. Người nhà ngoại thấy cô mặt mũi bầm dập trở về đều tức giận mắng c.h.ử.i Hà Bảo Căn , nhưng tuyệt nhiên một ai khuyên cô ly hôn bảo sẽ đòi công bằng cho cô.

Tô Tú Anh cảm thấy lạnh lòng vô cùng, nhưng dù lạnh lòng cô cũng thể cắt đứt với nhà đẻ. Cô làm hành động "đại nghịch bất đạo" như , nếu còn tuyệt giao với nhà ngoại thì cô sẽ thực sự thể trụ ở Kinh Thị nữa. Tiếp đó, cô kể chuyện tố cáo hai con nhà họ Hà.

như cô dự đoán, nhà đẻ cô lập tức nổ tung, họ chỉ thẳng mặt cô mắng c.h.ử.i xối xả, bắt cô rút đơn tố cáo ngay lập tức. Cô thản nhiên họ, tung quân bài: để cháu thứ hai thế chân suất làm việc của Hà Bảo Căn.

Cả căn phòng im phăng phắc. Sau đó thì cần cũng , thái độ của nhà đẻ cô lập tức ngoắt 360 độ, đồng loạt chỉ trích hai con nhà họ Hà là hạng súc sinh, cam đoan nhất định sẽ làm chỗ dựa cho cô.

lạnh trong lòng nhưng ngoài mặt để lộ gì, cùng nhà lên xưởng sắt thép làm thủ tục. Người ở xưởng sắt thép khi Tú Anh tố cáo chồng và chồng để nhường suất làm việc cho cháu ruột thì kinh ngạc đến mức miệng thể nhét một chiếc giày. Sau cú sốc, họ bắt đầu chỉ trích cô vô lương tâm, đặc biệt là nhà họ Hà còn định xông đ.á.n.h cô.

cần cô mặt, nhà đẻ xông lên phía , c.h.ử.i bới đám một trận vuốt mặt kịp, còn dọa sẽ lên công an tố cáo họ. Có gương Hà Bảo Căn tày liếp đó, những khác lập tức sợ hãi rút lui. Nhìn nhà ngoại bảo vệ , lòng Tú Anh chẳng mảy may d.a.o động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-vuong-tra-xanh-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-26-hai-muoi-sau-ly-tra-xanh.html.]

Thủ tục xong xuôi, ngày hôm cô mua kẹo hoa quả và bánh điểm tâm bắt xe tìm Đồng Tuyết Lục. Tú Anh canh đúng giờ Tuyết Lục ăn cơm xong để tới cửa. Nhìn thấy Tú Anh, mắt Tuyết Lục sáng lên: "Chị Tô, chị tới !"

Một tuần gặp, vết bầm mặt Tú Anh nhạt nhiều, sắc mặt còn tiều tụy như , tuy vẫn còn gầy nhưng tinh thần khá . Tú Anh đưa kẹo và bánh qua, hạ thấp giọng bảo: "Bản án của họ cuối cùng cũng ."

Ngày nào bản án , cô còn yên tâm, cũng dám đổi việc cho Tuyết Lục vì sợ liên lụy cô. Giờ bản án , cô cũng ly hôn xong với Hà Bảo Căn nên mới dám qua đây. Tuyết Lục thấy cô mua đồ thì khách sáo chối từ một chút nhưng Tú Anh kiên quyết: "Chị đưa chứ, em giúp chị việc lớn thế cơ mà!"

Tú Anh thấy ba đứa trẻ trong phòng bèn hỏi: "Đây là các em của em ?"

"Vâng, đây là hai em trai và em gái nhỏ của em." Tuyết Lục gật đầu, bảo ba em chào khách. Miên Miên là đứa trẻ đáng yêu nhất, bé lạch bạch chạy tới, ngước cái đầu nhỏ giọng nãi thanh nãi khí: "Chào chị ạ, em là em gái của chị em, em tên là Miên Miên, năm nay em ba tuổi ạ." Nói đoạn bé xòe bốn ngón tay , dáng vẻ ngây ngô khiến lòng như tan chảy.

Tú Anh Miên Miên sàn sàn tuổi con gái , lòng mềm nhũn , bốc một nắm kẹo nhét cho bé: "Bé ngoan, cầm lấy mà ăn ." Miên Miên nhận ngay mà ngước mắt long lanh Tuyết Lục. Tuyết Lục xoa đầu bé gật đầu: "Em nhận ."

Miên Miên bấy giờ mới nhận kẹo, để lộ lúm đồng tiền ngọt lịm: "Em cảm ơn chị, tay Miên Miên nhỏ quá, chị bỏ kẹo túi áo cho Miên Miên nhé." Tuyết Lục bật , nhóc con tinh ranh thật, túi áo đựng nhiều kẹo hơn. Tú Anh cũng rạng rỡ hơn, bỏ đầy hai túi áo bé chia kẹo cho cả Gia Minh và Gia Tín. Hai em thẹn thùng cảm ơn dắt Miên Miên ngoài chơi.

Tuyết Lục mời Tú Anh , rót cho cô bát nước: "Mọi việc giải quyết êm xuôi cả chứ ạ?" Tú Anh nhấp ngụm nước, khẽ nhếch môi: "Xong cả , án phán, hôn ly, ba chị cũng hứa sẽ giúp chị trông con." Tuyết Lục thấy cô thoáng vẻ tự giễu khi nhắc đến cha thì cũng đoán phần nào nhưng hỏi sâu.

Tú Anh quanh căn phòng tò mò hỏi: "Sao thấy ba em ? Họ mua đồ ạ?"

"Ba em mất vì t.a.i n.ạ.n xe cách đây mấy tháng ạ."

Tú Anh "A" lên một tiếng, vội vàng xin : "Chị xin , chị chuyện như ..."

Tuyết Lục xua tay bảo , giải thích thêm: "Thực em là con nuôi, những em với chị hôm nọ là cha nuôi của em."

Cô kể sơ qua về thế của .

Tú Anh xong thở dài: "Không ngờ em cũng chẳng dễ dàng gì." Thấy Tuyết Lục ăn mặc chỉnh tề, xinh khí chất, cô cứ tưởng cô là tiểu thư nuông chiều, ai dè cuộc đời cũng lắm truân chuyên. Các em còn nhỏ, gánh nặng đè hết lên vai cô, thực sự là dễ dàng.

Tuyết Lục thì thấy đáng thương: "Chị em lạc quan lên chứ chị, sự lãnh đạo của Đảng, cuộc sống chắc chắn sẽ ngày một hơn thôi!"

Cô đang mong chờ ngày cải cách mở cửa sắp tới. Tú Anh nụ tự tin của nàng cũng thấy khích lệ.

Trò chuyện một lát đến giờ ca, Tuyết Lục thu dọn đồ đạc cùng Tú Anh lên xưởng.

**

Đến xưởng, Tuyết Lục tìm Mã chủ nhiệm báo việc đổi công tác. Mã chủ nhiệm sốc đến mức khép miệng: "Tuyết Lục cháu định thật ? Sao đột ngột thế?"

Tuyết Lục giải thích: "Cháu chị quen dọn về đây ở nên làm ở nội thành nữa, cháu bàn với chị trao đổi công việc luôn." Đây là lý do hai bàn sẵn để nhắc đến vụ tố cáo của Tú Anh cho lùm xùm.

"Ở nội thành , là mấy chị em cháu dọn hết ? Mà cháu đổi sang vị trí nào?" Mã chủ nhiệm quý Tuyết Lục nên thấy cô thì tiếc lắm.

Tuyết Lục cũng quý cô: "Dạ cháu đổi sang làm phục vụ ở tiệm cơm quốc doanh ạ." Công nhân trong phân xưởng tin đều xôn xao, ai cũng bảo chắc chắn là nhờ quan hệ của cha nuôi cô mới đổi việc ngon như thế. Tuyết Lục giải thích rộp cả lưỡi là nhưng chẳng ai tin nên cô cũng thôi.

Sau đó cô cùng Mã chủ nhiệm lên gặp xưởng trưởng. Xưởng trưởng Vu cũng ngạc nhiên: "Cháu nghĩ kỹ ? Ở đây chú còn trông nom cho mấy em , chứ ngoài thì tiện như ." Tuyết Lục cảm ơn ông và khẳng định quyết, cô làm thợ dệt vì quá mệt. Xưởng trưởng thấy cô quyết tâm nên cũng ký giấy cho .

Mọi thủ tục ở xưởng dệt xong xuôi, Tuyết Lục cùng Tú Anh bắt xe lên nội thành để làm nốt thủ tục ở tiệm cơm. Khác với sự lưu luyến ở xưởng dệt, nhân viên ở tiệm cơm quốc doanh khi Tú Anh thì vui mừng như trẩy hội. Đặc biệt là cô phục vụ tên Đàm Tiểu Yến, đôi mắt sưng húp của cô trừng trừng Tú Anh mỉa mai: "Chị Tú Anh, trụ nổi nữa nên mới bỏ ?"

Tú Anh mím môi im lặng. Đàm Tiểu Yến càng lấn tới: "Không gì chứ gì? Tôi ngay mà! Là thì chả còn mặt mũi nào mà ai nữa. Chị ác quá đấy chị Tú Anh ạ, Bảo Căn dù gì cũng là chồng chị, là bố con Thu, chị nỡ tâm tống tù như thế?" Tú Anh mặt cắt còn giọt máu, tái nhợt hẳn . Tuyết Lục nhận đây chính là cô phục vụ kiêu ngạo hôm nọ, cô định mặt vì Tú Anh tự học cách đối mặt.

Thủ tục ở tiệm cơm còn đơn giản hơn, giám đốc Lưu Đông Xương cũng chẳng giữ tiếng "ác độc" như Tú Anh nên ký giấy cho ngay lập tức. Ra khỏi tiệm cơm, Tú Anh vẫn còn thất thần. Tuyết Lục hỏi thăm: "Chị Tô, chị chứ?"

Tú Anh gượng : "Mấy ngày nay chị c.h.ử.i nhiều , ! Mà em dọn lên nội thành thì ở ? Tìm nhà ?"

Tuyết Lục thở dài lắc đầu bảo , nhà bán thì đắt quá cô mua nổi. Tú Anh liền bảo: "Căn nhà chị đang ở tìm mua, nếu em chỗ ở thì cứ qua đó mà ở, cần đưa tiền thuê nhà ."

Tuyết Lục từ chối ngay: "Không chị! Công việc tiệm cơm là em chiếm tiện nghi của chị , tiền nhà em nhất định trả!" Cuối cùng hai hẹn khi giải quyết xong việc sẽ chính thức trao đổi công tác.

**

Sau khi chia tay Tú Anh, Tuyết Lục định về huyện ngay nhưng chợt nhớ đến vụ "trả lễ" cho Ôn Như Quy. Lần cô hỏi Phác Kiến Nghĩa thì thích ăn cá, cô định nấu món cá hầm cải chua tặng . tìm hiểu mới trung tâm nghiên cứu cách huyện tận 5-6 tiếng xe, xa quá cô nổi nên định đợi về nội thành.

Tuyết Lục bưu cục gọi điện cho Như Quy. Số điện thoại đưa cô vẫn nhớ. Một giọng nữ lạnh lùng bắt máy, cô bảo tìm Ôn Như Quy. Phải chờ tận 5-6 phút mới thấy máy. Tuyết Lục xót tiền điện thoại kinh khủng (1 hào/phút).

"Tôi là Ôn Như Quy đây." giọng ôn nhuận vang lên.

"Chào Ôn, là Đồng Tuyết Lục đây."

Nghe giọng cô, Như Quy thoáng khựng , cảm nhận ánh mắt của cô nhân viên bưu điện đang , , hạ thấp giọng: "Chào cô Đồng, cô tìm việc gì ?"

Tuyết Lục trêu: "Không việc gì thì tìm ?" Như Quy nghẹn lời, ai vặn vẹo như thế bao giờ, lí nhí: "Dĩ nhiên là ."

Tuyết Lục thầm khi tưởng tượng biểu cảm của : "Hai nhờ giúp đỡ nhiều quá, Phác bảo thích ăn cá nên nấu món cá hầm cải chua tặng để cảm ơn, khi nào thì tiện cho ạ?"

Như Quy từ chối khéo bảo chuyện nhỏ cần khách sáo. Tuyết Lục dùng giọng điệu nũng nịu pha chút uất ức: "Tôi bụng mà, nhưng nếu đáp lễ sẽ áy náy lắm, nỡ lòng nào để sống trong bất an hằng ngày ?"

Như Quy đầu hàng sự mềm mỏng đó: "Ngày mai sẽ về nội thành."

Tuyết Lục reo lên: "Tuyệt quá, mà! Vậy mai làm cá mang qua cho nhé, ạ?"

"Quân khu đại viện."

"Vâng, chiều mai chúng gặp về nhé."

"Được, gặp về."

Loading...