Nữ vương trà xanh phá nát truyện niên đại - Chương 21: Hai mươi mốt ly trà xanh

Cập nhật lúc: 2026-03-27 17:37:43
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đồng Tuyết Lục cũng "thao tác đỉnh cao" của Tạ Kim Hoa làm cho chấn kinh.

Cô thực sự ngờ Tạ Kim Hoa kém chịu đựng đến thế, càng ngờ để trốn tránh trách nhiệm, bà cư nhiên chọn cách giả điên. đối với cô mà , đây là một chuyện thể hơn.

Đồng Ngạn Lương thì sắp tức đến nổ tung: "Bà nội, bà bậy bạ gì thế! Bà mau với đồng chí công an là bà điên , chuyện đều là do con tiện nhân Đồng Tuyết Lục hãm hại chúng !"

Nếu bà nội mà "điên" thật, thì còn ai thể chứng minh là Đồng Tuyết Lục hãm hại nữa? Cho nên tuyệt đối cho phép chuyện xảy !

Đồng Tam Tráng cũng sững sờ: "Mẹ, điên từ bao giờ thế, con ?"

Tạ Kim Hoa: Tao cũng .

lúc , Từ phía bỗng "ơ" một tiếng, ghé tai thầm thì với thím Thái: "Lúc nãy cứ tưởng bà điên thật, nhưng giờ thấy chẳng giống kẻ điên chút nào. Người điên là chảy nước miếng, còn tự đ.á.n.h nữa, bà xem bà chẳng biểu hiện gì cả, khi nào là giả vờ ?"

Tạ Kim Hoa thấy lời , lập tức cứng đờ.

Ngay đó, bà nở một nụ ngây dại, một hồi "hu hu" lóc, nước miếng theo khóe miệng chảy dài xuống. Cái cảnh tượng ... thật sự là vô cùng cay mắt.

Đã tự chọn con đường điên , thì dù quỳ cũng diễn cho xong.

Mọi : "............"

Cái kiểu điên cũng quá là tùy tâm sở d.ụ.c ?

Vì Tạ Kim Hoa "điên", tư cách làm nhân chứng của bà tự nhiên hủy bỏ. Thực dù bà điên, nhưng lời khai bất nhất, tự vả mặt liên tục thì cũng chẳng thể dùng làm bằng chứng .

Bởi vì Tạ Kim Hoa "rớt xích" giữa chừng, lời buộc tội của Đồng Ngạn Lương thành lập. việc trộm quần lót, uy h.i.ế.p Từ đòi g.i.ế.c phóng hỏa thì nhân chứng vật chứng đều rành rành.

Đồng Ngạn Lương tống giam ngay lập tức. Lúc áp giải , siết chặt hai nắm đấm, gân xanh mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn. Hắn chằm chằm Đồng Tuyết Lục, mấp máy môi thành tiếng: "Tiện nhân, mày cứ đợi đấy!"

Đồng Tuyết Lục chạm ánh mắt đó, cảm giác như một con rắn độc âm lãnh nhắm , cánh tay nổi lên một tầng da gà. hề lùi bước, đón nhận ánh mắt của : Đợi thì đợi, ai sợ ai.

Lần cô đưa Đồng Ngạn Lương tù, ngoài vận may thì phần nhiều là nhờ tận dụng tình hình đặc thù của thời đại . Chỉ tiếc là hiện tại thời kỳ "Nghiêm đả" năm 1983, tội lưu manh vẫn đưa hình luật, trường hợp của Ngạn Lương cùng lắm chỉ phán hai ba năm.

Chờ hai ba năm nữa , e là một trận sống mái yên.

Nhìn thấy đứa cháu trai bảo bối giải , Tạ Kim Hoa gào t.h.ả.m thiết, nước mắt nước mũi tèm lem. Tôn Quế Lan chờ bên ngoài tin là hai mắt đảo ngược, ngất xỉu ngay tại chỗ.

Cuối cùng, Đồng Tam Tráng cõng bà Tạ Kim Hoa đái dầm quần về, Đồng Nhị Trụ lườm Tuyết Lục một cái cháy mặt cũng cõng vợ rời .

Trần Đại Ni chứng kiến cảnh đó, lo lắng bảo: "Xem tình hình , bà nội và các chú của em chắc là hận em thấu xương !"

Đồng Tuyết Lục đỏ hoe mắt: "Lúc tin họ lên đây, mấy em em đều vui mừng. Ba em còn nữa, họ là duy nhất đời của bọn em, em thật sự tại chuyện thành thế ..."

Đại Ni thấy cô thì cuống quýt: "Em đừng mà, chuyện của em!"

Thím Thái cũng vội trấn an: " đấy cháu gái, chuyện chẳng liên quan gì đến cháu cả. Cháu đối xử với bà nội họ thế nào đều thấy rõ, đứa nào dám bảo cháu sai, thím là đầu tiên tha cho nó!"

Mẹ Từ thêm : "Chứ còn gì nữa, mấy em cháu ngày nào cũng hầu hạ họ như hầu hạ địa chủ phong kiến, mà họ còn làm cái trò nhục nhã đổ lên đầu cháu, cái nhà đó đúng là loại vô liêm sỉ nhất trần đời!"

Mẹ Từ cực kỳ cảm kích việc Tuyết Lục bán suất làm việc giá hời cho nhà bà, giờ việc đổi suất tiến triển, vài ngày nữa con dâu bà sẽ xưởng may làm việc. Nhà hai suất công nhân, áp lực giảm hẳn, tất cả đều nhờ ơn Tuyết Lục.

Mẹ Từ sang bảo xưởng trưởng Vu: "Xưởng trưởng, chúng nhất trí yêu cầu đuổi cả nhà Tạ Kim Hoa khỏi khu tập thể!"

Thím Thái gật đầu lia lịa: "Đại viện chúng xưa nay luôn hữu hảo giúp đỡ , từ lúc cái nhà tới, hết đòi g.i.ế.c phóng hỏa đến trộm quần lót, họ mà thì đêm chúng ngủ yên!"

Xưởng trưởng Vu trầm mặc một lát đáp: "Chuyện , lát nữa xưởng sẽ họp và đưa quyết định!" Nói xong, ông xoay bước nhanh khỏi đồn công an.

Tuyết Lục thu ánh , bảo : "Chúng cũng về thôi ạ, làm mất bao nhiêu thời gian của , lòng con thật sự áy náy quá."

Trần Đại Ni xua tay: "Áy náy gì chứ, thôi cũng muộn , chị đây." Nói xong chị vội vã chạy . Thím Thái và Từ tuy làm nhưng ở nhà còn cả đống việc, cũng chẳng thể nán lâu.

Tuyết Lục về xưởng làm việc, cùng hướng với hai nên ba dắt . Vừa đến cửa, họ đụng mặt một đàn ông mặc cảnh phục. Người cắt tóc húi cua, ngũ quan nam tính, dáng cao lớn chắc tầm 1m85.

Nhìn thấy Đồng Tuyết Lục, ánh mắt đàn ông dừng mặt cô. Đó là cái thèm khát đê tiện, mà là ánh mắt thu hút một vẻ thuần khiết. Tuyết Lục giữa thím Thái và Từ, trông nổi bật như "hạc giữa bầy gà", khiến cửa thấy ngay. cũng nghĩ nhiều, lướt qua nhóm Tuyết Lục thẳng trong.

Tuyết Lục cũng liếc một cái, cũng chẳng để tâm, trực tiếp về xưởng tiếp tục kiếp làm "cu li".

Phác Kiến Nghĩa bước văn phòng, thấy đồng nghiệp nam và nữ đang sắp xếp biên bản, bèn thuận miệng hỏi: "Sao, vụ án xong nhanh thế ?"

Nữ công an ngẩng đầu tặc lưỡi: "Gần xong , chính xác là thằng nhãi đó trộm quần lót! Vậy mà còn mặt dày vu oan cho khác. Nói cũng , em họ của nó đúng là tội nghiệp thật."

"Từ nhỏ bắt cóc, mãi mới tìm về thì nhận nhầm, ở nhà cha nuôi mười lăm năm mới phát hiện . Thảm nhất là kịp nhận cha ruột thì họ c.h.ế.t vì tai nạn, giờ bà nội và họ vu khống hãm hại, đúng là khổ quá mà!"

Phác Kiến Nghĩa thì khựng , mà quen tai thế ? "Cái nhà họ gì?"

Nữ công an nhướn mày: "Họ Đồng, , quen họ ?"

Phác Kiến Nghĩa lắc đầu: "Không quen." Nói sải đôi chân dài bước đến lưng nữ công an, mượn cớ đặt tài liệu để liếc nhanh qua biên bản.

Khi thấy ba chữ "Đồng Tuyết Lục", đôi lông mày rậm của bất động thanh sắc khẽ giật một cái. Đột nhiên nhớ tới cô gái gặp ở cửa, chân mày nhếch lên thêm nữa, nhanh chóng về phòng làm việc của .

Vào phòng, nhấc máy gọi một dãy , đầu dây bên nhanh bắt máy: "Tôi tìm Ôn Như Quy."

"Chờ chút."

Lát , giọng trầm ấm nhưng lạnh lùng vang lên: "Tôi là Ôn Như Quy, ai tìm đấy?"

"Như Quy, là đây, thấy ai ?"

Ôn Như Quy đồng hồ cổ tay, thản nhiên đáp: "Mình còn hai bài thực nghiệm nữa làm, một phút."

Phác Kiến Nghĩa tặc lưỡi: "Một phút thì một phút, chuyện chắc chắn sẽ hứng thú! Người mà nhờ giúp đỡ là cô gái tên Đồng Tuyết Lục ?"

Đầu dây bên im lặng hồi lâu, lâu đến mức Phác Kiến Nghĩa tưởng rớt mạng.

"Như Quy? Còn ? Mình bảo là hôm nay gặp cô ở đồn ."

"Ừ, đang ."

Nghe câu , Phác Kiến Nghĩa toét miệng : "Biết ngay là vẫn mà. Cậu gặp chuyện gì ?"

Đầu dây bên im lặng, Phác Kiến Nghĩa đợi nữa mà tuôn một tràng: "Cô gái đó kể cũng t.h.ả.m thật, con gái ruột của nhà nuôi đánh, chính bà nội và họ vu khống..."

Anh hào hứng kể bộ vụ án, kể xong mới phát hiện quá một phút từ lâu nhưng Ôn Như Quy vẫn cúp máy.

Mồm sắp ngoác đến tận mang tai: "Như Quy , quen cô gái ? Cô đáng thương thế, bảo nên giúp một tay ?"

Ôn Như Quy cầm điện thoại, đôi mày khẽ nhíu . Ánh mắt xuyên qua cửa kính dừng bức tường xám cao phía ngoài, trong đầu hiện lên gương mặt với những đường nét rõ ràng. Dưới mắt trái cô một nốt ruồi lệ chí nhạt màu đỏ, nhỏ, nếu để ý kỹ sẽ thấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-vuong-tra-xanh-pha-nat-truyen-nien-dai/chuong-21-hai-muoi-mot-ly-tra-xanh.html.]

Theo lời kể của Phác Kiến Nghĩa, hình ảnh một phụ nữ yếu đuối chèn ép, cô độc nơi nương tựa hiện lên, khiến lòng thoáng chút khó chịu. Lông mi khẽ rung, giọng nhàn nhạt: "Bên nếu giúp gì thì cứ giúp ."

Phác Kiến Nghĩa hắc hắc : "Lần vẫn tính là nợ một ân tình nhé?"

"Ừ."

"Mình thật sự càng lúc càng tò mò, hai rốt cuộc quan hệ gì?"

"Không quan hệ."

"Thôi ông nội, xưa nay nhớ nổi mặt phụ nữ nào , gì đến chuyện chủ động mở mồm nhờ giúp đỡ. Khai mau, đang tìm hiểu ?"

"Không . Hết một phút ." Nói xong, cúp máy rụp một phát.

Phác Kiến Nghĩa tiếng "tút tút" bên tai, chép miệng: Thằng cha chắc chắn quỷ, một phút cái nỗi gì, nãy giờ năm phút ! Anh nhớ đôi mắt rạng ngời của Đồng Tuyết Lục, thầm tặc lưỡi. Nếu sớm phận của cô, tìm cách tham gia vụ . Tiếc thật.

Đoàn Tạ Kim Hoa trở về khu tập thể. Tôn Quế Lan tỉnh nhào chồng: "Mẹ ơi, cứu thằng Ngạn Lương với, chỉ mới cứu nó thôi!"

Mụ tin bà chồng điên. Lúc còn khỏe mạnh thế cơ mà! Đồng Nhị Trụ cũng mếu máo: "Mẹ ơi, Ngạn Lương do một tay nuôi lớn, nó mà tù thì đời nó coi như bỏ!"

Phùng Chiêu Đệ thì cứ chằm chằm mặt bà chồng, tìm xem sơ hở nào . Tạ Kim Hoa cứ như điên thật, nước miếng chảy ròng ròng, hì hì ngây dại.

Trong lòng Tạ Kim Hoa đắng ngắt. Mụ cũng cứu cháu chứ, nhưng mụ nếu mụ "điên" thì công an sẽ truy cứu tội mụ làm chứng gian, lúc đó khi đem b.ắ.n c.h.ế.t thật! Thế nên dù bò, mụ cũng diễn cho tròn vai "điên".

Phùng Chiêu Đệ kéo chồng một góc hỏi nhỏ: "Chuyện ? Mẹ đang yên đang lành điên?"

Đồng Tam Tráng ngoáy tai đáp: "Công an bảo khai man, vu khống quân nhân, dọa đem b.ắ.n c.h.ế.t. Mẹ sợ quá đái cả quần, xong bảo điên luôn."

Chiêu Đệ đến từ "bắn c.h.ế.t" cũng rùng : "Sao đến mức b.ắ.n c.h.ế.t? Ông kể kỹ xem nào!"

Tam Tráng lắc đầu: "Chẳng nhớ nữa." Mấy công an dữ như hổ, đó còn chẳng dám thở mạnh, gì đến chuyện học thuộc mấy lời họ .

Phùng Chiêu Đệ tức giận đ.á.n.h chồng một cái: "Sao ông vô dụng thế , tí việc cũng nhớ nổi, thế cho !" Mụ đột nhiên nảy ý nghĩ, hạ thấp giọng hơn: "Thế tiền an ủi để ở ?"

Tam Tráng vẻ mặt kỳ quái: "Mẹ bảo nhận tiền, nhưng đó chính miệng bảo xưởng trưởng là nhận . Hay là lú lẫn thật?"

Chiêu Đệ nghiến răng suy nghĩ, tiến gần Tạ Kim Hoa: "Mẹ ơi, nhớ con ? Con là Chiêu Đệ đây!"

Tạ Kim Hoa: "Ha ha ha..."

Chiêu Đệ: "Mẹ ơi con hỏi , tiền an ủi cất ở ?"

Tạ Kim Hoa: "Hu hu hu..."

Mẹ kiếp cái tiền an ủi, tao cầm đồng nào ! giờ mụ chẳng thể gì. Phùng Chiêu Đệ hỏi hỏi mấy vẫn moi gì, mặt đen như đáy nồi.

Cả đám nhà họ Đồng: vợ chồng Tam Tráng hỏi Tuyết Lục vụ tiền nong, vợ chồng Nhị Trụ xé xác Tuyết Lục, Tạ Kim Hoa liều mạng với Tuyết Lục. tất cả chỉ dám nghĩ trong đầu, hễ thấy Tuyết Lục làm về là im thin thít, chẳng dám ho he một câu. Giờ cả đại viện đang canh chừng họ, chỉ cần họ dám động đến Tuyết Lục là báo công an ngay. Biết cả nhà "đoàn tụ" trong tù.

Thế nên, họ cảm động ? Họ dám động!

Đồng Tuyết Lục cứ ngỡ vụ của Ngạn Lương mất nửa tháng mới kết quả, ngờ mới ba ngày phán quyết. Hình phạt còn nặng hơn cô tưởng: Đồng Ngạn Lương phán 5 năm tù giam, lao động cải tạo tại khu vực Tây Bắc khắc nghiệt nhất.

Nghe tin, Tôn Quế Lan đến ngất xỉu. Chỉ trong vài ngày mụ tiều tụy hẳn . Tuyết Lục ban đầu ghét mụ, nhưng trong vụ mụ thể hiện tình rõ nhất. Tất nhiên, điều đó làm Tuyết Lục mủi lòng, hạng biến thái như Ngạn Lương tuyệt đối tha.

"Họa vô đơn chí", một tin sét đ.á.n.h nữa giáng xuống đầu nhà họ Đồng: Nhà máy yêu cầu họ dời khỏi khu tập thể ngay lập tức!

Tạ Kim Hoa tức đến vẹo mũi: "Dựa cái gì mà đuổi bọn ?!"

Phùng Chiêu Đệ cố nặn nụ : "Các đồng chí cán bộ ơi, cả chị dâu hai suất làm việc ở đây, giờ họ mất thì chúng thế chỗ làm việc..."

Lời dứt cán bộ ngắt lời: "Các ngày nào cũng tiệm cơm ăn thịt cá, cái lối sống hưởng thụ tư bản đó nhà máy chúng tuyệt đối chấp nhận! Tốt nhất ngày mai các dọn luôn , đừng quấy rầy nữa, nếu Công đoàn sẽ tố cáo các đấy!"

Lại là "tố cáo"! Nhà họ Đồng giờ cứ thấy hai chữ là run bần bật.

Khi cán bộ , Phùng Chiêu Đệ Tuyết Lục bằng đôi mắt tam giác: "Cháu gái lớn khá lắm, hóa cháu đào hố cho bọn từ đầu. Tí tuổi đầu mà tâm địa thâm độc như thế, ngờ đấy!"

Hèn chi mấy em nó bao giờ ăn tiệm cùng họ, cứ ở nhà húp cháo với dưa chua. Lúc đó họ còn tưởng bọn trẻ điều, mừng thầm vì bớt mấy miệng ăn thịt, hóa là Tuyết Lục đang "nuôi" chứng cứ cho họ sập bẫy! Chiêu độc thật!

Tuyết Lục vẻ mặt vô tội: "Thím ba, con hiểu thím đang gì."

Tôn Quế Lan nhảy dựng lên, chỉ tay sát mặt cô: "Đừng giả ngu! Cái đồ độc phụ, mày sẽ báo ứng thôi!"

Tuyết Lục bình thản gạt tay mụ : "Thím hai bình tĩnh , thím mà làm con thương là cẩn thận thím cũng tống nông trường cải tạo đấy!"

Câu như giọt nước rơi chảo dầu sôi, làm cả đám rúng động! Đồng Chân Chân đắc tội cô, nông trường. Đồng Ngạn Lương đắc tội cô, đại Tây Bắc bóc lịch. Cả căn phòng im phăng phắc như tờ.

Khi xé mặt , Tuyết Lục cũng chẳng thèm diễn nữa: "Suất làm việc của ba con bán, suất của con thì con sẽ làm. Tiền bán suất của ba con sẽ chia cho một nửa, còn thì đừng mơ!"

Tạ Kim Hoa dậm chân: "Con tiện nhân, tao sẽ lên Công đoàn tố cáo mày!"

Tuyết Lục nhếch môi: "Bà nội định tố cáo con cái gì? Tố cáo con khai man? Hay tố cáo con vu khống quân nhân? Hay tố cáo con lối sống hưởng thụ tư bản?"

Đám cực phẩm im bặt như bóp cổ.

"Nếu con là , con sẽ cầm tiền biến khỏi Kinh Thị ngay lập tức, đừng để đến lúc mất trắng hối kịp!" Nói xong cô thản nhiên bước ngoài.

Cô chia tiền vì để sơ hở cho họ tố cáo, và cũng để họ đường lui mà làm liều "cá c.h.ế.t lưới rách". Cô chỉ tống khứ đám cho rảnh nợ.

Hôm , đám ở quê lủi thủi thu dọn đồ đạc về Bắc Hòa. Diễn kịch diễn cho trọn bộ, dù đám đó cô như xé xác, Tuyết Lục vẫn lưu luyến đưa họ ga, tiễn lên tận xe.

Chờ tàu chuyển bánh, nụ mặt cô mới nhạt . Đang định nghĩ cách ăn mừng thì phía vang lên một giọng nam trầm ấm:

"Xin hỏi, cô đối tượng của Ôn Như Quy ?"

Tuyết Lục: "???"

Cái quái gì ? Cô thành yêu của Ôn Như Quy từ bao giờ thế?

, thấy một đàn ông cao lớn 30 tuổi, ngũ quan nam tính mặt. Cô nhận đây chính là cảnh sát gặp ở đồn hôm nọ, giờ đang mặc thường phục. Cô ngẩn : cô? Mà hỏi câu đó?

Tuyết Lục đ.á.n.h giá Phác Kiến Nghĩa, cũng đang ngắm cô. Cái hôm nọ lướt qua thấy , giờ gần mới thấy cô mỹ miều đến rung động lòng . Làn da trắng sứ phản chiếu ánh mặt trời, đôi mắt long lanh đầy khí chất khiến thứ xung quanh trở nên mờ nhạt.

Phác Kiến Nghĩa giới thiệu: "Tôi là bạn của Ôn Như Quy, tên Phác Kiến Nghĩa. 'Phác' trong mộc mạc, 'Kiến' trong xây dựng, 'Nghĩa' trong nghĩa khí. Hôm nọ gặp cô ở đồn công an, cô còn nhớ ?"

Nhớ thì nhớ, nhưng cô vẫn thắc mắc mục đích của , và cô tin một lạnh lùng như Ôn Như Quy rêu rao cô là yêu.

Tuyết Lục khẽ mỉm , để lộ hai lúm đồng tiền xinh xắn: "Chào , là Đồng Tuyết Lục. 'Đồng' trong mùa đông, 'Tuyết' trong bông tuyết, và 'Lục' trong... cắm sừng (đội nón xanh) ạ."

Phác Kiến Nghĩa: "............"

Loading...