Lệnh Hồ Kỳ mỉm dịu dàng, thật sự vui mừng vì Đặng Khả Nhân đến tìm nhờ giúp đỡ.
Nếu tin tưởng thì làm nàng đến tìm nhờ giúp một vấn đề quan trọng như ?
Lệnh Hồ Kỳ hưởng thụ sự tin tưởng của nàng dành cho .
“Nàng đoán sai, con dấu riêng tìm thấy trong thư phòng của cha nàng thật sự thuộc về gã thương nhân . Có con dấu riêng thì cha nàng thể lấy tiền của thương nhân đó từ tiền trang. Ta cẩn thận điều tra quá khứ của cha nàng và thấy rằng ông hề đơn giản giống như vẻ bề ngoài. Điều kỳ quái nhất là...”
“Là gì?”
“Khả năng cao cha nàng âm thầm cất trữ nhiều tiền riêng tại tiền trang nhưng ông tiêu xài phung phí tiền , ngược còn giả vờ như vung tiền khắp nơi, tiêu sạch sẽ tiền bạc của Thừa ân hầu phủ. Ông thậm chí còn chẳng tiếc lợi dụng con làm quân cờ và hại nàng. Ta cảm thấy việc vô cùng kỳ quái nên cẩn thận điều tra kỹ càng mới phát hiện mẫu ruột của cha nàng là thuộc một bộ tộc nhỏ ở phía Tây Nam.”
Đặng Khả Nhân sững sờ, nàng gì về tổ mẫu ruột mất từ lâu và từng gặp mặt của .
Nàng chỉ rằng bà là một vũ cơ khác đưa đến, nhưng chẳng hề xuất của bà thật sự đến từ Tây Nam.
Đặng Khả Nhân mơ hồ lo lắng: “Nếu cha quan hệ với bộ tộc Tây Nam, những sự việc xảy trong hoàng cung cũng là do ông làm ? Bằng , vì ông chạy trốn, hơn nữa còn đây chính là một cơ hội để trốn thoát? Chẳng lẽ ông sớm dự tính, chẳng lẽ chuyện cũng do ông bày mưu tính kế ?”
Đặng Khả Nhân càng nghĩ càng sợ hãi, lạnh toát, tại chỗ cũng nhịn rùng .
Lệnh Hồ Kỳ nắm tay nàng để sưởi ấm và an ủi: “Nàng đừng sợ, chuyện liên quan đến nàng, hoàng thượng sáng suốt và hiểu lý lẽ, chắc chắn ngài sẽ dễ dàng liên lụy đến vô tội. Huống hồ nàng công cứu giá, làm hoàng thượng thể ghét bỏ cả nhà nàng .”
Trong lòng Đặng Khả Nhân vẫn còn hoảng loạn và bất an, nàng vốn nghĩ rằng vất vả kiềm chế cha và nhận nuôi Thập Tứ Lang, dù cũng bảo vệ Thừa ân hầu phủ, chỉ cần phạm sai lầm thì cuộc sống sẽ thể khá hơn.
những việc làm của Đặng Hầu gia gần như đẩy Thừa ân hầu phủ lên đầu ngọn sóng một nữa.
Đây chính là triệt đường sống của bọn họ!
Nàng tuyệt vọng Lệnh Hồ Kỳ: “Lệnh Hồ đại nhân, bằng hôn sự của chúng ...”
Lệnh Hồ Kỳ đợi nàng xong lập tức ngắt lời: “Ta với mẫu rằng thành sớm, nàng sẽ để tâm chuyện chứ?”
Đặng Khả Nhân sửng sốt: “Lệnh Hồ đại nhân, lúc chỉ sợ sẽ làm liên lụy đến .”
Lệnh Hồ Kỳ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng và với vẻ vô cùng kiên định: “Ta và nàng từng đồng sinh cộng tử, chắc chắn nàng chính là định mệnh trời ban cho . Hơn nữa cũng tin quẻ tượng của Mộc cô nương, hai chúng là một cặp trời sinh, ông trời sắp đặt duyên phận của đôi . Ta cũng sẽ bao giờ kết hôn với nữ nhân nào khác ngoài trừ nàng.”
Đặng Khả Nhân cảm động, điều mà nàng mong chờ và hy vọng chính là một hiểu và yêu thương cả đời, sẽ dễ dàng bỏ rơi làm tổn thương .
Giờ đây, đang mặt nàng , thậm chí còn sẵn sàng mạo hiểm vì nàng , nhưng Đặng Khả Nhân đau lòng dám đón nhận.
Nàng thừa nhận rằng yêu Lệnh Hồ Kỳ nên càng làm liên lụy .
Lệnh Hồ Kỳ : “Đặng cô nương mà là một dũng cảm và quyết đoán, nàng trở nên do dự từ lúc nào ? Khi nàng đồng ý gả cho thì chính là thê t.ử của , chúng hôn ước với , cho dù thế nào cũng sẽ bỏ rơi nàng, cũng cho phép nàng lùi bước trốn tránh. Nàng đừng nghĩ cách đẩy , hơn hết hãy nghĩ cách để chúng hợp lực giải quyết vấn đề mắt.”
Đặng Khả Nhân đôi mắt kiên định của , cảm động tấm lòng của đối phương, trong lòng cũng tràn ngập dũng khí.
Nếu nàng yêu bao giờ rời xa thì tại nàng can đảm để thử một ?
Nàng bước đến bên cạnh Lệnh Hồ Kỳ, nhào trong lòng , lặng lẽ ôm đối phương: “Có ở đây, sẽ sợ bất cứ điều gì nữa.”
Lệnh Hồ Kỳ ôm nàng : “Nếu nương t.ử nghĩ thông suốt như thì hãy thử , xem phát hiện chuyện gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-thien-su-truong-an/chuong-227-chiec-vay-cuoi-quy-di.html.]
Đặng Khả Nhân ngẩng đầu: “Chàng còn phát hiện chuyện gì?”
“Thật một tháng , Hoa Sơn quận vương hợp lực với để truy lùng tàn dư của Đại Tế Ti trong thành Trường An. Chúng âm thầm bắt giữ nhiều nhưng thể rõ rốt cuộc những quan hệ thế nào với Đại Tế Ti? Dù bề ngoài thì họ đều chỉ là dân thường, hành động cũng bình thường, gì khả nghi. Cho đến khi nàng nhắc đến chuyện Đặng Hầu gia đột nhiên biến mất thì mới bắt đầu xem xét kỹ lưỡng những .”
Lệnh Hồ Kỳ xâu chuỗi tất cả những hàng động thường ngày của họ và phát hiện một chuyện vô cùng quan trọng.
Những ít nhiều đều liên quan với Đặng Hầu gia.
Đặng Khả Nhân ngạc nhiên và khó hiểu: “Lời bắt đầu từ ?”
“Ví dụ chúng từng bắt một bán thịt, đạo sĩ ở Lăng Vân quán dặn g.i.ế.c một con lợn một ngày cụ thể, nếu đàn ông mặt đen, dáng thấp lùn đến tìm thì hãy đưa đầu lợn miễn phí cho đó. Người bán thịt làm theo, chúng đổi làm chuyện , đó bí mật theo dõi lấy đầu lợn thì phát hiện lén giấu đầu lợn ở một ngôi nhà. Người của chúng phát hiện ngôi nhà của một ngư dân. Ngư dân đó cũng bắt, đạo sĩ Lăng Vân quán cũng căn dặn giao cá cho Hàn quốc công phủ một ngày cụ thể. Sau khi chúng giao cá thì hạ nhân của Hàn quốc công phủ đưa cho ngư dân một túi bạc. Ngư dân mang bạc rời , mới rời bao lâu thì gặp một tên trộm. Tên lấy trộm bạc và đến Lâm Tú phường mua một chiếc váy cưới may sẵn, bạc trong túi nhiều cũng ít, đủ trả tiền mua bộ váy cưới. Mà tú nương thật sự cũng đạo sĩ yêu cầu may một chiếc váy cưới theo đúng kích cỡ mà chỉ định.”
Nghe đến đây, trong lòng Đặng Khả Nhân nảy sinh nhiều nghi vấn, nàng hiểu xâu chuỗi những manh mối thì gì.
Lệnh Hồ Kỳ mỉm : “Chúng điều tra kỹ lưỡng và phát hiện chiếc váy cưới cuối cùng rơi trong tay phụ của nàng.”
Đặng Khả Nhân hỏi : “Cha phí hết tâm tư làm chiếc váy cưới để làm gì?”
Lệnh Hồ Kỳ đáp: “Ta nghĩ tới nghĩ lui, sở dĩ cha nàng đ.á.n.h một vòng lớn như vì cắt đuôi, để ai rằng chiếc váy cưới cuối cùng rơi tay ông , mà chiếc váy cưới đó.. Ta tú nương hình như đây là một chiếc váy cưới bình thường, mà là...”
“Là gì?”
Lệnh Hồ Kỳ ngừng một chút tiếp: “Dường như nó dùng cho âm hôn, để c.h.ế.t mặc.”
Hình thêu váy long phượng thông thường mà là một cuốn kinh nhỏ, nhờ hỏi mới đây là Vãng Sinh Kinh dành cho c.h.ế.t.
Đặng Khả Nhân rợn cả tóc gáy, nàng quả thực hiểu những hành động của cha .
“Tại ông làm tất cả những điều ?”
“Ta cũng cảm thấy nghi vấn, nhưng manh mối đến đây thì đứt đoạn.”
Đặng Khả Nhân : “Chàng cố ý với những điều thì khẳng định còn phát hiện chuyện gì khác ?”
Lệnh Hồ Kỳ rộ lên, nhịn hôn nàng , khuôn mặt Đặng Khả Nhân đỏ bừng vì thẹn thùng.
“Nương t.ử đúng, quả thực còn một phát hiện mới.”
Vốn dĩ cho rằng manh mối đứt đoạn, cũng nên tiếp tục điều tra như thế nào.
Kết quả ngày hôm , gặp một đồng liêu trong doanh trại, đó kể cho một sự việc vô cùng kỳ lạ.
“Vào buổi chiều ngày tổ chức tiệc mừng thọ của hoàng thượng, sắc trời tối. Bọn họ đang định đóng cổng thành thì một nam nhân kéo theo quan tài đến, nóng lòng rời thành.”
Vệ binh thủ thành đóng cửa ngay nên đồng ý, nhưng nam nhân lóc tân nương thắt cổ c.h.ế.t là điềm đại hung, nhanh chóng kéo ngoài thành chôn cất, nếu sẽ trở thành lệ quỷ làm hại cả gia đình.
Để đảm bảo an , những vệ binh thủ thành yêu cầu mở quan tài xem xét, quả thực bên trong đang mặc một chiếc váy cưới đỏ thẫm.
khuôn mặt của tân nương che kín bằng khăn cưới, quân lính cũng dám mở xem nên nhanh chóng nhường đường cho nam nhân kéo ngoài.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)