Triệu tài nhân lệnh thì những cổ nhân lập tức tấn công.
Nam nhân trong phòng bất cứ nào vài phần công phu trong đều xách kiếm xông đ.á.n.h .
Triệu Sênh cũng nhưng Nhạc Bình đột nhiên nắm tay : “Nếu ngươi g.i.ế.c bà thì nhất định một kiếm đ.â.m trúng trái tim, đó là huyết mạch của bà . Nếu cho dù ngươi c.h.é.m đứt đầu thì bà cũng c.h.ế.t .”
Triệu Sênh khó tin, nếu một c.h.ặ.t đ.ầ.u thì làm còn thể sống .
Nhạc Bình : “Người bình thường sẽ như nhưng dáng vẻ của bà rõ ràng dùng làm bình chứa để luyện cổ. Ngươi c.h.é.m đứt đầu bà thì trong thể sẽ chỉ bay càng nhiều ruồi bọ đáng sợ, đến lúc đó ở đây cũng sẽ chôn theo bà mà thôi. Phương pháp nhất là đ.â.m thủng trái tim, mẫu cổ sinh sống trong tim của bà , trái tim hủy thì mẫu cổ lập tức sẽ c.h.ế.t, những con côn trùng trong cơ thể cũng thể sống .”
Hắn yên lặng quan sát lâu như mới xác định mệnh môn của Triệu tài nhân, chỉ mong Triệu Sênh sẽ một đòn trúng đích.
Triệu Sênh lời giải thích của , cuối cùng mới hiểu rõ.
Suy nghĩ chốc lát, từ bỏ việc xông ngoài đ.á.n.h , đó xoay trong điện.
Sau một hồi tìm kiếm, Triệu Sênh kiếm một cung tên.
Đây là cung tên mà hoàng thượng sử dụng khi còn trẻ, bây giờ bày trong cung nhưng cũng chỉ là vật trang trí mà thôi.
Triệu Sênh là một văn nhân, mặc dù học qua cưỡi ngựa b.ắ.n cung nhưng nếu như cung tên quá nặng thì cũng thể kéo .
Cũng may lực đạo của đủ để kéo cung tên hồi thiếu niên .
Vì chọn một góc độ thích hợp, b.ắ.n một mũi tên về phía Triệu tài nhân.
ngay khi mũi tên mới bay đến mắt Triệu tài nhân thì bà dễ dàng tránh .
Bà liếc Triệu Sênh, còn Nhạc Bình, đó tung ám khí bay về phía hai .
Nếu Nhạc Bình kịp thời tay đẩy Triệu Sênh thì lúc c.h.ế.t tay bà .
Hoàng hậu thấy tức giận : “Triệu thị, ngươi quan tâm đến tính mạng của nhưng chẳng lẽ ngay cả tính mạng của Nhạc Bình cũng để ý ? Con bé là nhi nữ ruột thịt của ngươi đấy!”
Triệu tài nhân liếc Nhạc Bình lạnh lùng bật : “Nàng là nhi nữ của ? Nàng là con cháu của Tống gia các ngươi! Nếu như thế thì cứ để nàng chôn theo hoàng thượng , bảo tình cảm cha con của bọn họ ?” Nói xong, Triệu tài nhân còn lớn tiếng quỷ dị.
Chỉ đám Triệu Sênh Nhạc Bình thật sự sớm bà hại c.h.ế.t.
Trong xác là một linh hồn đoạt xá tên A Nhược!
đám hoàng hậu , ngay cả thái hậu xong cũng thương cảm về phía Nhạc Bình.
Nhạc Bình tỏ dáng vẻ gì, cũng thèm quan tâm tới Triệu tài nhân, giống như chuyện hề liên quan đến nàng .
trong mắt thái hậu, hoàng hậu và những khác thì cho rằng nàng lời đó làm cho đau lòng, thậm chí nên lời.
Tống Đạo Tuyển cũng tức giận, cầm kiếm tung lên c.h.é.m về phía Triệu tài nhân.
Triệu tài nhân thấy sợ hãi, bà há miệng phun khói đen, những con côn trùng bay lao thẳng mặt Tống Đạo Tuyển, cũng may Lệnh Hồ Kỳ nhanh tay lẹ chân kéo một cái, lúc Tống Đạo Tuyển mới làn khói đen hại c.h.ế.t.
Triệu Sênh hét lớn: “Đâm tim, đó là t.ử huyệt của bà .”
Lệnh Hồ Kỳ và Tống Đạo Tuyển , cả hai hợp lực đối phó Triệu tài nhân.
Triệu tài nhân tiếng gào thét của bọn họ thì tâm trạng càng thêm giận dữ.
Bà lấy một nộm màu đen từ trong ống tay áo đ.â.m mấy mũi kim đó, trong nháy mắt, vô cung nữ thái giám với vẻ mặt quỷ dị xông từ bên ngoài, đó tiến lên đ.á.n.h với đám thị vệ.
Bọn họ dường như sợ c.h.ế.t, ngay cả khi thị vệ c.h.é.m thương tay chân thì chúng vẫn vùng dậy và chiến đấu một các máy móc.
Thậm chí vài cung nữ thái giám trong đại điện với vẻ mặt quái dị đ.á.n.h lén, cũng may hoàng thượng kịp thời tay nên cung nữ mới thể g.i.ế.c c.h.ế.t thái hậu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-thien-su-truong-an/chuong-223-trong-lac-tay-cuu-mang.html.]
Cảnh tượng quỷ dị làm cho nam nữ trong phòng dọa hoảng sợ, hoàng thượng vẫn luôn bình tĩnh nhưng giờ đây ánh mắt chút căng thẳng liếc thứ.
Trong lòng ông sợ hãi căm ghét những tà thuật quái quỷ , hạ quyết tâm nếu như thể bình an vượt qua kiếp nạn thì nhất định hốt trọn một vố những vu cổ tà thuật ở phía Tây Nam.
Người của Lệnh Hồ Kỳ và Tống Đạo Tuyển chiến đấu hồi lâu đều sức cùng lực kiệt, dính đầy vết máu. cho dù như thế, bọn họ vẫn cố gắng ngăn chặn ở cửa, cho mấy thứ quỷ quái đột phá phòng tuyến cuối cùng.
Triệu tài nhân cũng sốt ruột, bà tiếp tục kéo dài nữa nên khống chế cổ nhân bao vây Lệnh Hồ Kỳ, từ chỗ xé một lỗ hổng để xông g.i.ế.c hoàng thượng.
Lệnh Hồ Kỳ đột nhiên cổ nhân bao vây, Tống Đạo Tuyển lao tới cứu nhưng chính cũng cổ nhân ngăn .
Trong cùng một lúc, hai đều rơi cơn nguy hiểm, mắt thấy cổ nhân c.h.é.m thương Lệnh Hồ Kỳ, đạp ngã xuống đất, khoảnh khắc sắp c.h.é.m đứt đầu thì bỗng nhiên một tiếng trống trong trẻo vang lên.
Theo tiếng trống dần dần vang to, Triệu tài nhân phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết, cuối cùng bà cũng vững nữa mà ngã xuống đất.
Mất sự điều khiển của bà , đám cổ nhân giống như những con búp bê đứt dây, tất cả dừng bất cứ phản ứng nào.
Tống Đạo Tuyển xông tới kịp thời kéo Lệnh Hồ Kỳ trở về, đều về phía phát tiếng trống, bọn họ thấy Đặng Khả Nhân chẳng xuất hiện ở cửa từ lúc nào.
Chỉ thấy nàng vô cùng chật vật, đầu tóc rối tung nhưng vẫn cố gắng xông .
Trong tay ngừng vỗ mặt trống kỳ quái , mỗi vỗ thì một tiếng chuông trong trẻo vang lên, nhận điều khác thường nhưng Triệu tài nhân cực kỳ đau đớn.
Bà tức giận khổ sở, ma ma bên cạnh lập tức xông tới cướp chiếc trống trong tay Đặng Khả Nhân.
Đặng Khả Nhân hoảng hốt né tránh nhưng cẩn thận trẹo chân, nàng té ngã mặt đất, chiếc trống cũng rơi ngoài.
Ma ma định giật lấy chiếc trống, Đặng Khả Nhân liều mạng nắm chặt cổ chân bà và hét lớn: “Đánh trống, mau đ.á.n.h trống, chỉ cần đ.á.n.h trống thì vu thuật của bọn họ sẽ tác dụng nữa.”
Triệu tài nhân cũng ngờ tới vật thể trị , bà lợi dụng kẽ hở cũng lao đến cướp chiếc trống.
Ma ma Đặng Khả Nhân nắm c.h.ặ.t t.a.y chân nên tức giận dùng chân đạp nàng , Đặng Khả Nhân đá trúng đầu, đau chịu nhưng vẫn cố gắng giữ c.h.ặ.t c.h.â.n của ma ma, kiên quyết chịu buông tay.
Lệnh Hồ Kỳ mặc kệ vết thương đùi , lo lắng xông đến Đặng Khả Nhân ngăn cản một kiếm.
Tuy cánh tay thương nhưng g.i.ế.c c.h.ế.t ma ma và cứu Đặng Khả Nhân.
Tống Đạo Tuyển dùng hết sức lực lao khỏi vòng vây, vội vàng nhặt trống lên, ngừng vỗ mặt trống lắc tay.
Theo tiếng trống quỷ dị vang lên, Triệu tài nhân đau đớn lăn lộn mặt đất, thất khiếu bắt đầu chảy máu, trong miệng phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết nghẹn ngào, phẫn uất oán hận.
Đại hoàng t.ử thấy tình hình thì nhanh chóng quyết định, dứt khoát đ.â.m mạnh một kiếm n.g.ự.c Triệu tài nhân.
Triệu tài nhân đau đớn kêu rên, nức nở cái gì, miệng phun m.á.u tươi, cam lòng chứa đầy căm hận, bà trừng mắt đại hoàng tử, đó duỗi tay về phía hoàng thượng, cuối cùng tắt thở.
Theo cái c.h.ế.t của bà , những cổ nhân lượt ngã nhào xuống đất.
Trong lúc nhất thời, binh bại như núi đổ.
Bọn thị vệ nhanh chóng nắm quyền chủ động, đó phản công thủ hạ của Triệu tài nhân.
Những sự chỉ huy của Triệu tài nhân thì giống như ruồi đứt đầu, cả đám nhao nhao chạy trốn hoặc đầu hàng.
Trận bạo loạn nhanh chóng bình , Lệnh Hồ Kỳ và Đặng Khả Nhân đỡ lên.
Tống Đạo Tuyển lo lắng chạy tới hỏi nàng : “Nương t.ử của , các ngươi cùng ? Tại chỉ một ngươi thế?”
Đặng Khả Nhân xông với dáng vẻ , cần suy nghĩ cũng chắc chắn các nàng gặp nguy hiểm.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)