Mộc Phương Nhan : “Đừng vội cho nàng lập gia đình, nhất định giữ nàng ở bên , nuôi dưỡng giống như một nhi nữ nhà lành, nên học gì chơi gì đều dựa theo quy củ. Ngoài , trong thời gian cô mẫu m.a.n.g t.h.a.i , ngàn vạn để nàng hầu hạ bên cạnh, nếu lo lắng oán hận của hai con sẽ gây trở ngại cho đứa con đầu lòng.”
Tống Đạo Tuyển ghi nhớ trong lòng, dặn dò A Phúc thông báo với cô mẫu.
Sắc trời tối, hai vợ chồng dắt tay trở về viện, đóng cửa sinh hoạt đời thường.
Bên , Lệnh Hồ Kỳ thấy phạm nhân bắt, trong lòng tràn ngập sự nghi ngờ.
Những thuộc hạ cũng khó hiểu: “Đại nhân, ngài xem tiểu quận vương bảo chúng bắt , cũng bắt nhưng ngài cho chúng thẩm vấn, đây là đang tính toán gì ạ? Không lẽ đắc tội tiểu quận vương nên tiểu quận vương mượn tay chúng để trả thù ạ?”
Người mặt chính là một nông dân hiền lành thật thà.
Khi thấy quan sai, hai chân của lão nông dân mềm yếu đến nổi, cả khom lưng run lẩy bẩy.
Ngay cả chuyện lớn tiếng cũng dám, như thế nào cũng giống một tên tội phạm.
Lệnh Hồ Kỳ cũng nghi ngờ nhưng tin tưởng Tống Đạo Tuyển sẽ làm những chuyện như .
Nếu Tống Đạo Tuyển báo thù một nào đó sẽ nhiều thể dùng đến, cũng nhiều biện pháp làm cho đối phương sống bằng c.h.ế.t, cần làm bẩn tay .
Phải nguyên nhân gì mới bảo bắt trắng trợn như , nếu thì chẳng khác nào đưa điểm yếu trong tay ?
Suy nghĩ một chút, Lệnh Hồ Kỳ : “Ngươi đưa nhà giam, đừng để xảy chuyện gì, cũng đừng để thấy bất cứ nào khác.”
Thủ hạ lệnh, đưa mắt Lệnh Hồ Kỳ rời .
Lệnh Hồ Kỳ về đến nhà thì quản gia mang một hộp điểm tâm đến.
“Đây là...”
“Đây là do Đặng cô nương tự tay làm gửi tặng phu nhân. Phu nhân ăn hết nên cố ý bảo đưa đến đây cho Đại Lang cùng nếm thử.”
Quản gia mỉm , trong mắt Lệnh Hồ Kỳ cũng thoáng ý . Chiếc hộp còn đầy những món điểm tâm mắt và tinh xảo, làm giống đồ ăn thừa, rõ ràng cố ý làm cho thông qua tay của mẫu gửi tặng đây mà.
Hiện tại hai hôn ước, mặc dù thể thường xuyên qua nhưng ngoài sáng trong tối vẫn thể tặng một ít quà biểu đạt tấm lòng, đó cũng là chuyện hết sức bình thường.
Lệnh Hồ Kỳ cầm một miếng bánh ngọt, chiếc bánh hình hoa đào cách làm như thế nào, ngọt nhưng ngấy, hợp khẩu vị của .
Nhìn thấy vui mừng, quản gia : “Hiện tại Đại Lang gặp một nương t.ử hợp ý, trong lòng lang chủ và phu nhân cũng vui vẻ, đợi tân nương t.ử gả qua cửa sẽ giúp Lệnh Hồ gia khai chi tán diệp.”
Lệnh Hồ Kỳ ông như thì trong lòng cũng tràn đầy mong đợi, nghĩ về Đặng Khả Nhân, cầm túi thơm mà nàng đưa, ngủ một giấc ngon lành cả đêm.
Vào ngày thứ hai trong bữa tiệc mừng thọ của hoàng thượng, thị vệ Lệnh Hồ Kỳ tự nhiên cũng đến cổng cung thật sớm để báo cáo.
Bọn thị vệ bày sẵn thế trận chờ quân địch, cẩn thận kiểm tra mỗi một chiếc xe cung điện.
Khi thấy xe ngựa của Thừa ân hầu phủ thì đích tiến lên kiểm tra.
Người đến là Đặng Khả Nhân, còn Thập Tứ Lang. Thập Tứ Lang liếc Lệnh Hồ Kỳ, hồ hởi gọi một tiếng rể.
Lệnh Hồ Kỳ mỉm Đặng Khả Nhân.
Đặng Khả Nhân cũng ngượng ngùng , Lệnh Hồ Kỳ đưa một túi thơm qua, Thanh Diệp nhận lấy chuyển cho Đặng Khả Nhân.
Lệnh Hồ Kỳ cũng gì, xác nhận thành vấn đề thì lập tức cho nàng .
Thanh Diệp túi thơm, căng thẳng hỏi: “Là gì ạ?”
Thập Tứ Lang đang ngay ngắn bên cạnh, tưởng chừng như điều sai nhưng ánh mắt thể che giấu sự tò mò.
Đặng Khả Nhân mở túi thơm và mỉm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-thien-su-truong-an/chuong-217-dai-tiec-mung-tho.html.]
“Lệnh Hồ đại nhân gì ạ?”
“Hắn thích điểm tâm ngày hôm qua, bảo cảm ơn .”
“Chỉ như thôi ạ?” Thanh Diệp khó thể tin nhưng nên lời: “Lệnh Hồ đại nhân cũng thú vị quá, thích thì lấy thôi, dù cũng đáp lễ, mà chỉ đưa một tờ giấy là ý nghĩa gì?”
Đặng Khả Nhân : “Ngươi khỏi cung lâu quá nên quên hết quy củ trong cung ? Chúng tiến cung sẽ kiểm tra những thứ đồ mang theo , canh ở cổng cung thì thể đưa cho đồ gì? Đây chẳng sẽ phá hỏng quy củ !”
Thanh Diệp suy nghĩ một chút cũng cảm thấy đúng, nhưng Đặng Khả Nhân nắm chặt tờ giấy, trong lòng lăn tăn gợn sóng. Nhìn bề ngoài thì đây chỉ là một lời cảm ơn đơn giản, nhưng đối với một hộp điểm tâm thì chỉ cần nhờ phu nhân Thừa Viễn bá nhắn hoặc đáp lễ là . nhân dịp làm ban sai cho hoàng thượng ngày hôm nay cố ý canh giữ ở nơi để chuyển một tờ giấy cảm ơn cho nàng , chỉ vì một lý do.
Hắn hiểu tấm lòng của , cũng đặt tâm ý của trong lòng. Hắn thể đáp lễ bất cứ lúc nào nhưng lúc truyền tin chứng tỏ Lệnh Hồ Kỳ cũng thể chờ đợi, bày tỏ tấm lòng của .
Đặng Khả Nhân nắm chặt tờ giấy trong tay, Thập Tứ Lang thấy trong ánh mắt của nàng tràn ngập niềm vui thì bé cũng vui mừng nàng .
Lệnh Hồ Kỳ chờ cho đám tiến cung mới miễn cưỡng thu ánh , tiếp tục kiểm tra những tân khách lui tới.
Mộc Phương Nhan đỡ tay của Tống Đạo Tuyển bước xuống xe khiến những khác cực kỳ hâm mộ.
“Nhìn kìa, thật quá. Phu quân là nam t.ử tài giỏi nhất thành Trường An thì thôi , ca ca còn là Thám Hoa lang nữa.”
Hiện tại, mắt , hai nam nhân của Vinh vương phủ đang đích đỡ phu nhân của bước xuống xe ngựa.
Tình cảnh yêu thương đằm thắm làm khiến ghen tỵ cơ chứ?
“Ta Vinh vương phi còn giao hết quyền quản lý gia đình cho nàng , thật sự tức c.h.ế.t mà. Cho dù năng lực khiến trượng phu cưng chiều thì ngay cả chồng cũng yêu thương nàng như ? Rốt cuộc nàng bản lĩnh gì?”
Có thì mỉm khinh thường: “Người tức nước vỡ bờ, ngươi xem nàng của hiện tại chuyện đều , chừng sẽ sớm gặp xui xẻo thôi.”
Ngay khi những lời thì tất cả đều im lặng về phía nữ t.ử , giả tránh né.
Nữ t.ử hừ lạnh một tiếng tức giận trong.
Hôm nay là tiệc mừng thọ của hoàng thượng, trong cung nhiều khách khứa, bọn thái giám và cung nữ ai nấy đều bận rộn, họ lượt dẫn các phu nhân và cô nương ngự hoa viên.
Trong vườn trăm hoa đua nở rực rỡ tươi , khắp nơi phủ đầy khí vui mừng.
Tống Đạo Tuyển chỉ thể tạm thời tách khỏi Mộc Phương Nhan và theo a da đến chỗ nam tân.
Chờ cho đến khi bữa tiệc bắt đầu mới thể tập trung cùng một chỗ.
Hôm nay thời tiết khá , bầu trời trong xanh, ở bên ngoài tiệc rượu đang tiến hành thì lúc trong vườn cũng dựng xong lều, các phu nhân và cô nương tụ tập thành hai ba nhóm cùng trò chuyện.
Đặng Khả Nhân thấy phu nhân Thừa Viễn bá ở phía xa thì lập tức bước đến vấn an.
Bảo Đức công chúa thấy Mộc Phương Nhan tới, bà vội vàng tiến lên kéo nàng qua một bên: “Đứa nhỏ ngoan, thật sự may mà ngươi, lúc cô mẫu mới…”
Bà cũng tiện nên chỉ nhẹ nhàng xoa nhẹ bụng, Mộc Phương Nhan lập tức hiểu ý: “Cô mẫu, ba tháng gần đây thể ăn thịt dê, nhớ kỹ ạ.”
Bảo Đức tò mò: “Vì thế?”
Mộc Phương Nhan đáp: “Thịt dê khô, mới đứa nhỏ, thở còn định, thể ăn những thứ khô nóng . Hơn nữa, đứa nhỏ của ngài sẽ sinh năm , chắn chắn tuổi sửu nên xung khắc với dê, ạ.”
Bảo Đức cho đứa nhỏ thì vội vàng đồng ý. Vì đứa trẻ, đừng là ba tháng ăn, một năm đụng đến cũng .
Mộc Phương Nhan thấy bà căng thẳng thì khuyên nhủ: "Cô mẫu, cũng đừng quá lo lắng, chỉ cần Ngọc Nô ở bên cạnh thì đứa nhỏ sẽ an xảy chuyện gì.”
Lúc Bảo Đức vô cùng tin tưởng nàng: “ đúng đúng, chỉ là hôm nay cung tiện, nếu nhất định rời khỏi nàng một khắc nào cả.”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)