Nghe đến đây, công chúa Bảo Đức và Vinh vương phi đều cảm thấy gì đặc biệt.
Mộc Phương Nhan chằm chằm vị ma ma , vô cùng nghiêm túc hỏi bà : “Ma ma, làm phiền bà nghĩ kỹ một chút, đàn quạ đen rốt cuộc đến từ và các ngươi xua đuổi chúng bằng cách nào?”
Ma ma mỉm : “Bọn thị vệ xua đuổi những con quạ đen đó , còn nguyên nhân chúng đến thì lão nô thật sự .”
thấy ánh mắt tia sáng lóe lên khi bà chuyện thì chỉ Mộc Phương Nhan mà ngay cả công chúa Bảo Đức đều cảm thấy chuyện .
Mộc Phương Nhan hỏi: “Ma ma hầu hạ bên cạnh công chúa nhiều năm, chẳng lẽ ngươi thật sự thấy công chúa tuyệt hậu ?"
Ma ma sửng sốt, bà ngờ Mộc Phương Nhan những lời nặng nề như .
Công chúa Bảo Đức nhịn lên tiếng: “Ma ma, và ngươi là quan hệ chủ tớ, chuyện gì thể cho ? Chẳng lẽ ngày đó xảy chuyện thể để lộ ngoài ?”
Nghe , ma ma lập tức hoảng sợ quỳ xuống đất dập đầu.
“Công chúa, tuyệt đối chuyện gì.” Bà ánh mắt thất vọng của Bảo Đức, do dự một chút c.ắ.n răng đáp: “Không lão nô mà là chuyện kỳ lạ, lão nô cũng bắt đầu kể từ .”
Công chúa Bảo Đức và Vinh vương phi xong lập tức liếc Mộc Phương Nhan, quả thực điều gì đó mà bọn họ .
Công chúa Bảo Đức nóng lòng hỏi: “Rốt cuộc xảy chuyện gì, ngươi hãy hết tất cả những gì .”
Nếu thật sự vì chuyện gì đó bà làm ảnh hưởng con, thậm chí thể khiến bà và phò mã tuyệt hậu thì Bảo Đức sẽ cảm thấy bản .
Ma ma suy nghĩ một chút : “Lão nô chỉ , ngày hôm đó chúng đến quán trọ thì trời cũng sắp tối, quán trọ bao lâu thì sắc trời bắt đầu chuyển màu vàng ố, mặt trời lặn về phía tây, xung quanh xuất hiện một luồng khí âm u kỳ lạ khó tả. Sau đó, nhiều con quạ đen bay tới. Chúng đậu mái nhà, cành cây, cũng thấy, chúng còn ngừng kêu to. Lão nô thấy cũng hoảng sợ, dựa theo sự căn dặn của , sai xua đuổi lũ quạ . mà…”
“ mà gì?”
“ chúng vẫn kịp đuổi thì đàn quạ tự bay mất. Sau đó đến báo rằng ở cửa nhà trọ xuất hiện hài cốt. Hài cốt hình như là hai con, một lớn một nhỏ, cũng ai bọn họ thể xuất hiện ở đó. Dù tư thế cũng quái lạ, bọn họ hướng về phòng của , dường như tìm ?”
Công chúa Bảo Đức xong cảm thấy rợn tóc gáy: “Tại chuyện quan trọng như mà lúc ngươi cho ?”
Ma ma thở dài: “Công chúa, chuyện lộ điểm bất thường, quả thực là một điềm , lão nô chỉ thể cho nhanh chóng xử lý, nào dám để hoảng sợ ạ.”
Vinh vương phi nghĩ ngợi, điều cũng đúng.
Một cô nương từ xa gả đến Sơn Đông, đường gặp chuyện kỳ lạ như , chẳng lẽ xong thấy hoảng hốt rối bời ?
Điềm như , đám hạ nhân nhất định nhanh chóng xử lý sạch sẽ, cho công chúa cũng là chuyện đương nhiên.
Mộc Phương Nhan tiếp tục hỏi: “Chuyện chắc chắn đơn giản như thế, đó còn xảy chuyện gì ?”
Mọi sang Mộc Phương Nhan, trong mắt lão ma ma hiện thêm mấy phần sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-thien-su-truong-an/chuong-209-gap-hai-cot-tren-duong.html.]
“Tiểu vương phi sai, đó quả thực xảy chút chuyện kỳ quái.”
Bà sang với công chúa Bảo Đức: “Ngày hôm , chúng tiếp tục lên đường ? đột nhiên xe ngựa dừng . Công chúa, lúc đó còn hỏi xảy chuyện gì, lão nô rằng một tảng đá lớn lăn xuống chặn đường. Bọn thị vệ vội vàng dọn dẹp để bước xuống xe, còn nhớ chuyện đó ạ?”
Công chúa Bảo Đức gật đầu, thật sự chuyện như , đêm bà ngủ ngon nên ngủ bù ở xe.
Khi ma ma như , bà cũng để trong lòng.
Ma ma tiếp tục kể: “Lúc đó, tảng đá nào cản đường mà chính là bộ xương của hai con xuất hiện chắn đường. Hai con cứ thẳng như chằm chằm chiếc xe ngựa khiến đều dọa sợ. Cũng may lễ quan đón dâu nhanh chóng quyết định, bảo thị vệ thiêu hủy hài cốt. Về chúng mới thể bình an đến Sơn Đông, dọc đường cũng xảy thêm chuyện gì kỳ quái nữa.”
Công chúa Bảo Đức suy ngẫm, hình như là . Sau khi bà đến Sơn Đông, ngoại trừ chuyện con cái thuận lợi thì cũng chuyện gì khiến bà cảm thấy tồi tệ.
Vinh vương phi cũng Mộc Phương Nhan, chờ nàng giải thích rõ chuyện.
Mộc Phương Nhan vị ma ma : “Sau đó ma ma vì hài cốt của hai con đó quấn lấy ?”
Ma ma dừng , rõ ràng chút do dự.
Công chúa Bảo Đức hiểu hỏi: “Chuyện đến mức , còn cái gì mà ngươi thể ?”
Dựa mô tả của ma ma, họ dường như làm gì sai, chẳng qua gặp một chuyện kỳ lạ ngoài ý , nhưng ma ma vẻ sợ hãi như ?
Ma ma thật sự bối rối, thậm chí bà còn thể giải thích rõ ràng.
Công chúa Bảo Đức tức giận, nhưng bà nuôi dạy nên thể nóng giận tại chỗ mà chỉ lẳng lặng ma ma với khuôn mặt lạnh lùng.
Vinh vương phi vỗ nhẹ tay công chúa Bảo Đức an ủi, với ma ma: “Ma ma chịu , nghĩa là chúng tra . Đoàn đưa dâu lúc cũng chỉ một ngươi, ngươi thể giấu thì liệu bọn họ cũng kín tiếng như ? Chuyện ảnh hưởng đến con cháu của công chúa và phò mã, tính tình của công chúa vốn , nhưng nếu thái hậu và hoàng thượng chuyện thì cũng sẽ làm chủ cho công chúa.
Đến lúc đó thậm chí bên còn trách tội xuống, chỉ sợ dễ thương lượng như công chúa. Huống chi ngươi còn là hầu hạ bên cạnh công chúa, hiện tại lừa dối công chúa, ngươi hại cả đời công chúa ?”
Ma ma hoảng sợ bật , vội vàng đáp: “Không như , công chúa, nô tỳ luôn luôn trung thành với , việc nô tỳ làm đều vì .”
Mộc Phương Nhan : “Nếu ma ma thật sự suy nghĩ cho công chúa thì hãy hết tất cả những gì ngươi , nếu sẽ gây trở ngại đến đường con cái nối dõi của công chúa. Chẳng lẽ ma ma trơ mắt công chúa cả đời buồn rầu vì chuyện con cái ?”
Ma ma công chúa Bảo Đức, thấy sắc mặt bà , bà xoắn xuýt hồi lâu mới : “Lão nô cũng chỉ một chút thôi. Sau khi chúng an đến Sơn Đông, lão nô hỏi thăm lễ quan, rốt cuộc xảy chuyện gì, liệu gây hại đến công chúa , lễ quan phái điều tra, kết quả là...”
“Là gì?”
“Hóa đoạn đường chúng đến nhà trọ , bởi vì ban đầu con đường nhỏ hẹp, đội ngũ thể thuận lợi qua nên huyện lệnh sai sửa sang con đường, mở rộng thêm một chút. Vốn dĩ cũng xảy chuyện gì, nhưng khi họ sửa đường phát hiện một ngôi mộ.
Việc thích hợp nên bên dặn dò dời phần mộ nơi khác. tiếp theo làm thế nào, những bên làm việc hết sức, họ những thu xếp thỏa hài cốt của hai con mà còn tùy tiện vứt bỏ ở ven đường. Sau lão nô chuyện nên lập tức nhờ lễ quan xây dựng một ngôi mộ cho hài cốt và đốt giấy tiền vàng mã.
Sau đó, chuyện êm xuôi, lão nô nghĩ rằng chuyện kết thúc. Lão nô thật sự nghĩ đến vì việc mà làm hại đến chuyện con cái nối dõi của công chúa.”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected]: bao gồm full chương H)