Tống Đạo Tuyển mang theo sính lễ và quan mối, quang minh chính đại tới cửa cầu , tin tức truyền khắp Trường An, đều kinh ngạc rớt cằm.
Bùi thị và Mộc Hùng An liếc , ánh mắt Tống Đạo Tuyển chút phức tạp.
Bùi thị vẫn còn tức giận chuyện Tống Đạo Tuyển lợi dụng nữ nhi để cứu , nên trầm mặc lời nào.
Trái Mộc Hùng An bình tĩnh, ông chuyện trừ tà vốn mạo hiểm.
Đạo hạnh của nữ nhi quá ngắn, gặp khó khăn cũng chỉ thể tự nhận là xui xẻo.
Cho nên dù trong lòng vui, cũng vẫn khách khí lễ độ : “Tiểu Vương gia đùa , ngài phận tôn quý, quan hệ họ hàng với phủ Định Quốc công, chúng thật sự dám đồng ý mối hôn sự .”
Tống Đạo Tuyển bọn họ sẽ như , nên lập tức lấy bát tự đưa cho hai .
Đây là một phần bát tự phê , mặc dù Mộc Hùng An học Đạo gia thuật pháp từ phụ , nhưng khả năng xem bát tự thì vẫn một chút.
Ông cẩn thận qua lộ vẻ kinh hãi.
Bát tự của nữ nhi mà cực kỳ thích hợp với nam nhân ở mặt , thể là duyên trời định.
Hơn nữa bát tự của vị Tiểu Vương gia đoan chính, kiên cường, tràn đầy dương khí, nếu thể thành hôn thì hai đều sẽ lợi.
đồng thời ông cũng chút nghi ngờ: “Tiểu Vương gia lòng , nếu Tiểu Vương gia vì cảm thấy hổ thẹn trong lòng nên mới tới cửa thì tại hạ cho rằng”
“Tại hạ mến mộ Tam nương t.ử từ lâu.” Tống Đạo Tuyển vội vã : “Thật dám giấu, và Tam nương t.ử là lưỡng tình tương duyệt, trao tâm ý từ lâu, định chờ đến đại hôn của biểu , mới tới cửa cầu . hiện giờ tình thế cấp bách, nên chỉ thể vội vàng tới cửa cầu như , vẫn xin Mộc tướng quân đồng ý mối hôn sự !”
Thái độ của vô cùng chân thành, thậm chí còn mang đến một đôi chim nhạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-thien-su-truong-an/chuong-112-xung-hy-2.html.]
Đôi nhạn sống vốn định tặng trong lúc đặt sính lễ ở tiệc đính hôn, nên mới cuống cuồng tìm, căn bản khó tìm .
Đôi nhạn sống do Tống Đạo Tuyển mang tới xinh và sáng bóng, đây chuẩn từ .
Vì Mộc Hùng An cũng thấy yên tâm và tin tưởng lời của Tống Đạo Tuyển.
Nếu nữ nhi thật sự tình ý với , thì đây cũng là một chuyện .
Mộc Hùng An vẫn do dự: “Tiểu Vương gia phận tôn quý, Mộc gia thật sự dám trèo cao.”
Sao Tống Đạo Tuyển thể ông đang lo lắng cái gì chứ, nên liếc qua quan mối.
Quan mối vội vàng : “Mộc tướng quân lo lắng quá mức , mối hôn sự , Tiểu Vương gia bẩm báo với Vương Phi từ lâu , Vương Phi và Vương Gia cũng đồng ý. ngài đang khắp nơi để tìm giai tế cho nữ nhi thì nhất thời nóng lòng tranh thủ thời gian định mối hôn sự , nên mới vội vàng mang sinh lễ tới cửa để bái phỏng. Chỉ cần Mộc tướng quân đồng ý, tại hạ lập tức giấy hôn thư, đến nha môn để lập hồ sơ, mối hôn sự sẽ quang minh chính đại.”
Bùi thị thấy thành ý như thì cũng đổi cái với .
Có thể đến đây thời khắc quan trọng , bất kể phận của , dám tới cửa để cầu , hiển nhiên là thật tâm yêu thích nữ nhi.
Hơn nữa phận của cao quý như , tìm chiếc đèn lồng nào như nữa.
Bùi thị gật đầu đồng ý, nên đưa mắt hiệu cho trượng phu.
Mộc Hùng An thấy ánh mắt khẩn thiết của thê tử, đành : “Đã thì tiểu nữ xin phó thác cho Vương gia .”
Tới đây, mối hôn sự xem như quyết định.
Tống Đạo Tuyển thở phào một , vốn định thăm Mộc Phương Nhan, nhưng lúc thì hành động tránh khỏi chút thích hợp, nên chỉ thể về phía sân trong của Mộc Phương Nhan, thật sâu rời khỏi Mộc gia.