Mộc Phương Nhan cẩn thận quan sát gian phòng , cảm thấy cách bài trí ở đây chút kỳ quái.
Theo thông thường, trong những thư phòng khác, bên tay cửa là án thư tranh chữ giá sách, còn bên trái là nơi tiếp khách.
gian phòng thì ngược , hơn nữa trong phòng còn mấy chiếc gương đồng.
Nam nhân thường thói quen đặt gương đồng trong thư phòng.
Mộc Phương Nhan đang xem xét gương đồng thì bỗng nhiên thấy tiếng động, nàng vội vàng trốn tấm rèm.
Ngăn tủ bỗng nhiên chuyển động, mở một lỗ hổng, hai hắc y nhân khiêng một t.h.i t.h.ể ngoài. Đợi cho đám rời khỏi Mộc Phương Nhan mới lắc âm thầm bay nơi đó.
Nàng bước từng bước xuống bậc thang, nhanh phát hiện một mật thất.
Phía tối tăm u ám, ở cuối hàng lang dài thấp thoáng ánh lửa.
Chiếc chuông cổ tay nhẹ nhàng vang lên, Mộc Phương Nhan về phía cuối hành lang nhanh chóng chạy đến chỗ đó. Phía ổ khóa chút kỳ lạ, là một ổ khóa bằng đồng khắc mặt quỷ răng nanh, lỗ khóa.
Mộc Phương Nhan suy nghĩ một lúc lấy một tấm bùa chú dán lên ổ khóa.
Ổ khóa lập tức bắt đầu chuyển động, chỉ trong chốc lát, cánh cửa mở . Trong phòng là một nam nhân đang xếp bằng, múa bút thành văn.
Dường như ông nhận đang tiến nên vẫn tiếp tục .
Mộc Phương Nhan bước đến gọi một tiếng “Triệu đại nhân”.
Người nọ đầu , ngạc nhiên Mộc Phương Nhan: “Ngươi là ai?”
Mộc Phương Nhan đáp: “Hoa Dương quận vương nhờ đến đây cứu ngoài.”
Trong lúc chuyện thì nàng tiến đến gần dẫn ông .
Triệu Lệnh Thao ngăn cản nàng: “Cô nương, nơi nguy hiểm, là nơi mà ngươi nên đến, ngươi mau rời .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-thien-su-truong-an/chuong-109-ngoai-y-muon-1.html.]
Mộc Phương Nhan: “Đại nhân đừng hoảng sợ, đến đây thì nhất định thể dẫn ngoài.”
hai bước, Mộc Phương Nhan chợt thấy tiếng xích sắt.
Nàng cúi đầu thì thấy một sợi xích sắt từ trong bóng tối hiện , khóa chặt Triệu Lệnh Thao.
Xích khóa hồn!
Mộc Phương Nhan chỉ cần thoáng qua là thể nhận lai lịch của thứ , chẳng trách thể giữ hồn phách của vị nhị cữu lão gia ở đây.
Triệu Lệnh Thao từng thử chạy trốn nhưng càng giãy dụa thì vật càng siết chặt.
“Dây xích lỗ trống, ngươi…”
Chưa kịp dứt lời, Mộc Phương Nhan rút thanh kiếm gỗ đào từ bên hông , c.h.é.m một nhát thật mạnh khiến cho xiềng xích lập tức cắt đứt.
Triệu Lệnh Thao vô cùng ngạc nhiên: “Cô nương rốt cuộc là phương nào ?”
Mộc Phương Nhan cảm nhận sự nguy hiểm quỷ dị, nàng thời gian giải thích cho ông , lập tức dẫn ngoài.
khỏi cửa thì con đường biến thành cầu treo tối đen, bên là nham thạch nóng chảy đỏ rực, ngã xuống sẽ lập tức hồn tiêu phách tán.
Hai bên tường biến thành những tảng đá màu đen, vô bàn tay quỷ vươn , chúng phát tiếng kêu thê lương t.h.ả.m thiết. Nếu qua cầu treo thì buộc bước qua bọn họ.
Triệu Lệnh Thao cảnh tượng kinh khủng làm cho hoảng sợ: “Đây rốt cuộc là nơi nào?”
Mộc Phương Nhan nén nỗi lo lắng trong lòng đáp: “Âm phủ.”
Nàng Triệu Lệnh Thao : “Linh hồn đại nhân khác giam giữ ở đây. Nếu hôm nay thể mang thì cả hai chúng đều sẽ c.h.ế.t ở nơi . Thỉnh đại nhân phối hợp với một chút.”
Triệu Lệnh Thao tình hình mắt cũng bản đang gặp nguy hiểm, dám nhiều lời chỉ trịnh trọng gật đầu.
Mộc Phương Nhan lấy bùa chú rải sang hai bên.
Những bàn tay quỷ đó lập tức kêu la t.h.ả.m thiết, Mộc Phương Nhan kéo tay Triệu Lệnh Thao chạy nhanh qua cầu treo.