Thấy con trai vẫn im lặng, bà hỏi dồn: "Con cứ thật , con học ?"
Nguyễn Dược Tiến trầm ngâm một lát gật đầu: "Muốn thì , nhưng chỉ sợ ông chịu nhận con."
Sống núi , ai mà chẳng ước làm thợ may? Ngày ngày mưa đến mặt, nắng chẳng tới đầu, nể trọng, làm lụng chân tay vất vả mà vẫn cuộc sống ấm no. Kẻ ngốc cũng làm thợ may là một nghề béo bở, oai vệ hơn cả nhân viên cửa hàng mậu dịch.
Nguyễn Dược Tiến rõ tính khí và cách hành xử của lão thợ may nên trong lòng mang nhiều e ngại, cho rằng việc muôn vàn khó khăn. Tôn Tiểu Tuệ tràn trề niềm tin con trai. Bà động viên: "Có gì mà sợ? Cứ đến thử xem , chẳng lẽ con thua kém con ranh Khê? Dù gì nó cũng chỉ là con gái, đầu óc lanh lẹ bằng con , mặt đều thua kém con. Nó làm , lẽ nào con ?"
Được tung hô từ bé nên Nguyễn Dược Tiến vô cùng tự tin. Suy nghĩ một hồi, Tôn Tiểu Tuệ, đáp: " là con hơn nó về mặt, chỉ sợ lão thợ may ưa con thôi."
Tôn Tiểu Tuệ xòa: "Làm gì chuyện đó. Con trai thông minh, ngoan ngoãn thế , từ bé bao quý mến."
Nhìn thẳng mắt , Nguyễn Dược Tiến bỗng cảm thấy như một thiên tài năng. Cậu tự tin bước tiệm may, chắc mẩm sẽ khiến lão thợ may bằng con mắt khác. Nghĩ , còn do dự nữa, quả quyết gật đầu: "Vâng, con sẽ thử xem ."
Tôn Tiểu Tuệ khấp khởi mừng thầm: "Con ráng đợi thêm vài ngày, sẽ gom đủ trứng sớm thôi."
Trông cậy năm con gà mái già đẻ trứng thì chẳng bao giờ mới đủ. Bà tính kỹ, chỉ cần Nguyễn Dược Tiến đồng ý, bà sẽ mượn trứng của nhà hàng xóm. Mỗi nhà mượn một ít, thì vài ngày là ngay nửa rổ.
Cứ lấy trứng cho con trai bái sư , bà sẽ trả nợ dần.
Bàn bạc xong xuôi với con trai, tâm trạng bà vô cùng khoan khoái, cứ như thể thấy viễn cảnh Nguyễn Dược Tiến học thành tài và trở thành thợ may thực thụ. Có động lực, ăn cơm xong bà liền vác giỏ mượn trứng khắp xóm.
Buổi chiều, khi mặt trời ngả dần về phía Tây.
Nguyễn Khê căn đúng giờ, chào từ biệt lão thợ may xách cặp về.
Đến ngã ba đường dẫn về đại đội Phượng Nhãn, cô bắt gặp Nguyễn Khiết đang nhặt đá chơi bên đường. Nhón gót bước nhẹ nhàng đến bên Nguyễn Khiết, cô giơ tay vỗ khẽ lên đầu em họ, làm cô bé giật nảy ngẩng phắt lên.
Thấy Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết mỉm , vội vàng dậy: "Chị Khê, chị đến ."
Nguyễn Khê kéo tay em gái cùng : "Đợi chị lâu ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-50.html.]
Nguyễn Khiết lắc đầu: "Không lâu ạ, em căn theo giờ bóng nắng mà thôi."
Hai chị em trò chuyện rôm rả. Nguyễn Khê dẫn Nguyễn Khiết đến mấy ngọn đồi nơi Lăng Hào thường thả bò, chăn cừu để tìm .
Đến địa điểm quen thuộc, Nguyễn Khê vẫy tay gọi Lăng Hào từ xa, kéo Nguyễn Khiết tới chỗ .
Lăng Hào Nguyễn Khê với ánh mắt chan chứa nụ , nhưng khi sang Nguyễn Khiết, mang vẻ mặt lịch sự, chào hỏi: "Chào ."
Nguyễn Khiết từng tiếp xúc chuyện với Lăng Hào. Vì xuất thành phố của , cô bé chút ngại ngùng, gượng gạo đáp : "Chào ."
Nghe câu chào , Nguyễn Khê nén nổi bật .
Sự bối rối của Nguyễn Khiết càng lộ rõ, cô bé huých nhẹ Nguyễn Khê: "Chị gì thế?"
Nguyễn Khê ngừng , lấy từ trong cặp sách hai cuốn sách Toán và Tiếng Việt, đặt lên tảng đá, : "Thôi dông dài nữa, chúng bắt đầu học luôn nhé. Bắt đầu từ Toán và Tiếng Việt lớp 1, phiền thầy giáo Lăng nhé."
Lăng Hào với giọng nhỏ nhẹ: "Không cần gọi là thầy giáo ."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Vừa , lục tìm trong cặp xách, lôi vài viên phấn trắng.
Cậu đưa cho Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết mỗi một viên, đặt còn lên đá: "Mình nhặt núi đấy, giấy bút thì đành dùng đá tạm , đầy thì xóa tiếp."
Nguyễn Khê xoay viên phấn trong tay, Lăng Hào : "Cậu chu đáo thật đấy."
Học chữ mà thực hành thì chẳng khác nào "cưỡi ngựa xem hoa". Thiếu thốn giấy bút đành dùng cách thế.
Lăng Hào hứa với Nguyễn Khê việc thì sẽ thực hiện vô cùng nghiêm túc. Phong cách làm việc của vốn là thế, hoặc làm thì thôi, làm là làm cho trọn vẹn, tuyệt đối làm qua loa, đại khái.
Cậu cùng Nguyễn Khê và Nguyễn Khiết quây quần bên tảng đá. Cậu lật mở sách Tiếng Việt, hỏi ý kiến hai : "Chúng bắt đầu với môn Tiếng Việt nhé, các thấy ?"
Nguyễn Khê gật đầu: "Đồng ý."