Nguyễn Chí Cao lộ vẻ hoài nghi, rảo bước nhanh hơn. Đến cửa, ông và Nguyễn Trường Sinh hạ gùi, cất nông cụ, ngó đầu nhà. Trông thấy Nguyễn Khê đang múc đĩa gà xào ớt khỏi chảo, hương thơm trong nhà càng thêm sực nức, xộc thẳng tận tâm can.
Nguyễn Chí Cao kinh ngạc ngơ ngác, trố mắt Lưu Hạnh Hoa hỏi: "Nhà trúng ?"
Lưu Hạnh Hoa mỉm đắc ý, trêu chọc: "Ông chuẩn phết!"
Thấy nét mặt ông vẫn đầy vẻ khó hiểu, Nguyễn Khiết nhanh nhảu giải thích: "Chị Khê may quần áo với lão thợ may, kiếm nửa con gà với một đồng tiền công đấy ông ạ, ông thấy chị giỏi ?"
Nghe xong, Nguyễn Trường Sinh sửng sốt kêu lên: "Nửa con gà? Một đồng á?"
Nguyễn Khiết gật đầu xác nhận: "Vâng ạ."
Nguyễn Trường Sinh sang Nguyễn Khê, tỏ vẻ tin: "Cháu bịa chuyện ? Nghe đồn lão thợ may ki bo kẹt xỉ, vắt cổ chày nước cơ mà. Mấy đến xin học nghề bòn rút, thấy lão nhả đồng nào bao giờ."
Nguyễn Khê nhếch mép: "Chú quên mất từng ăn nho của lão ?"
Nguyễn Trường Sinh trợn tròn mắt, cứng họng —— nhỉ! Mình mới ăn nho của lão thợ may xong!
Sự kinh ngạc vơi phần nào, vươn tay đỡ lấy đĩa thịt gà từ tay Nguyễn Khê, đặt lên bàn, xuýt xoa: "Tiểu Khê, cháu thần thông quảng đại thật đấy. Đến lão thợ may sắt đá thế mà cháu cũng cảm hóa , chú phục sát đất!"
Nguyễn Khê lắc đầu: "Cháu dùng tình cảm cảm hóa, cháu dùng thực lực."
Nguyễn Trường Sinh bật ha hả: "Thực lực á? Cháu thì thực lực gì? Chú nhớ hồi cháu vá áo cho chú, đường kim mũi chỉ nham nhở như ch.ó gặm ."
Nguyễn Khê của quá khứ khác xa Nguyễn Khê hiện tại. Cô khẽ hừ một tiếng: "Đó là chuyện xưa , giờ khác xưa, cho cháu khai mở trí tuệ ?"
Nguyễn Trường Sinh kéo ghế xuống, vẫn giữ điệu cợt nhả: "Thế thì hôm nào rảnh cho chú chiêm ngưỡng xem cháu thông tuệ đến mức nào. Được lão thợ may cất nhắc, chắc chắn tay nghề cũng gì đấy."
Nguyễn Khê đáp đầy tự tin: "Sớm muộn gì chú cũng chiêm ngưỡng."
Trong lúc hai chú cháu trò chuyện, nồi cơm cũng chín tới, bát trứng hấp mềm mịn, dưa chuột đập dập thấm đẫm gia vị. Lưu Hạnh Hoa và Nguyễn Khiết dọn mâm bát, Nguyễn Trường Sinh dậy sắp xếp ghế đẩu ngay ngắn quanh bàn rửa tay lấy đũa.
Cơm canh dọn , ai nấy đều cầm đũa nhưng tuyệt nhiên ai gắp đĩa gà xào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-46.html.]
Nguyễn Chí Cao liếc , hướng ánh mắt về phía Nguyễn Khê: "Tiểu Khê, cháu kiếm đồ ăn ngon về, cháu mau ăn ."
Nguyễn Khê khẽ mím môi: "Ông nội và bà nội ăn ạ."
Vật dĩ hiếm vi quý, trải qua những ngày thèm khát một miếng thịt mới thấu hiểu giá trị của bữa ăn . Nguyễn Khê từng nghĩ sẽ bận tâm đến chuyện ăn uống, nhưng giờ mới nhận điều đó là bất khả thi.
Dù từng thưởng thức cao lương mỹ vị, nhưng khi rơi cảnh nghèo khó, cô cũng hòa nhập và trở thành một phần của nó.
Thế nhưng, dẫu thèm thuồng đến mấy, cô cũng để lộ sự ham tột độ.
Nguyễn Chí Cao mỉm , gắp miếng thịt gà đầu tiên bỏ bát Lưu Hạnh Hoa, ân cần : "Người một nhà mà còn khách sáo gì, mau ăn , kẻo chỉ còn ớt thôi đấy."
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Nguyễn Khiết tươi rạng rỡ: "Ớt xào chung với gà cũng ngon tuyệt cú mèo luôn!"
Thấy Lưu Hạnh Hoa thưởng thức miếng gà đầu tiên và giục cùng ăn, cả nhà còn e dè, lượt vươn đũa gắp thịt. Dù ai nấy đều thèm khát, nhưng vẫn giữ chừng mực, nhường nhịn từng miếng.
Nguyễn Trường Sinh gắp một miếng gà đẫm dầu ớt bỏ miệng, đôi mắt sáng rực lên: "Chà, da giòn thịt dai, cay nồng đậm vị..."
Anh giơ ngón tay cái tán thưởng Nguyễn Khê, nuốt trôi miếng thịt tiếp tục: "Ngon bá cháy!"
Nguyễn Khiết gắp thêm cho chú một miếng: "Chú ăn nhiều nhé."
Ăn liền hai miếng thịt, Nguyễn Trường Sinh gắp thêm ớt xào trộn đều với cơm, hương vị cay nồng kích thích vị giác khiến và hết nửa bát cơm chỉ trong chớp mắt.
Ngẫm cũng chẳng chuyện gì đáng kể, ngoài việc Nguyễn Khê nhờ giải quyết đám trẻ con bắt nạt Lăng Hào, liền sang hỏi Nguyễn Khê: "Chú dằn mặt đám Cao Hải Dương , chúng nó còn dám gây sự với thằng nhóc khờ ?"
Biết nhắc đến Lăng Hào, Nguyễn Khê lắc đầu: "Dạo thấy chúng nó bén mảng tới nữa."
Nguyễn Trường Sinh gật gù hài lòng: "Thế là ."
Lưu Hạnh Hoa hiểu, tò mò hỏi: "Thằng nhóc khờ nào cơ?"
Nguyễn Trường Sinh đáp: "Thằng nhóc ở nhà sàn , bọn Cao Hải Dương ức h.i.ế.p mà cứ im như phỗng, chạy cũng thèm chạy."