Lăng Hào gật đầu đồng tình: "Vậy ngày mai chúng bắt đầu học luôn nhé?"
Nguyễn Khê khẽ vươn vai, thở phào nhẹ nhõm, tiến đến xuống một tảng đá gần đó: "Ngày mai thì , ngày mai tớ theo sư phụ đến nhà may quần áo, chắc hai ngày."
Lăng Hào xuống bên cạnh cô: "Vậy thì đợi về chúng tính tiếp."
Nguyễn Khê ngả lưng , dài phiến đá, lim dim đôi mắt ngắm mặt trời đỏ rực đang dần lặn xuống. Bất chợt, cô buông một câu: "Thật đến khi nào mới cơ hội bước khỏi ngọn núi để ngắm thế giới bên ngoài."
Ký ức của chủ thể cơ thể vô cùng hạn hẹp, ngoài ngôi làng Mắt Phượng và ngọn núi Phượng Minh, nơi xa nhất cô từng đặt chân đến cũng chỉ là thị trấn nhỏ bé. Nhờ cô ba lấy chồng trấn, cô mới dịp ghé thăm vài ngày ngắn ngủi.
Câu của Nguyễn Khê như một viên đá ném xuống mặt hồ tĩnh lặng, khuấy động bao tâm tư trong lòng Lăng Hào.
Cậu cúi gầm mặt, tay cầm con d.a.o nhỏ miết nhẹ lên khối gỗ tròn trịa trong lòng bàn tay, một lời.
Nguyễn Khê nghiêng đầu , một lúc mới dậy. Từ tận đáy lòng, cô coi Lăng Hào như một bạn tri kỷ, còn giữ kẽ, cô trực tiếp hỏi: "Cậu nhớ nhà ?"
Nếu là khác, Lăng Hào sẽ bao giờ mở lời, dám thừa nhận nhớ ngôi nhà cũ, dám than vãn về cuộc sống cùng cực nơi đây, càng dám lên khao khát cháy bỏng thoát khỏi vùng núi , tự do bay lượn như những chiếc máy bay vẫn thường tỉ mẩn khắc đẽo.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
lúc , tay vân vê con d.a.o nhỏ khắc thớ gỗ, khẽ ậm ừ một tiếng: "Ừ."
Âm thanh nhỏ bé như tháo gỡ phần nào sợi dây thừng căng bọc lấy tâm hồn suốt mấy năm qua. Trong phút chốc, thậm chí còn nhen nhóm những tưởng tượng viển vông. Cậu dừng tay, sang Nguyễn Khê, ánh mắt lấp lánh: "Nếu cơ hội..."
lời kịp trọn vẹn thì chợt khựng , bởi lẽ nhận thức quá rõ ràng, tương lai là một khái niệm vô định, và cơ hội đối với là một thứ xa xỉ.
Nguyễn Khê dường như suy nghĩ của , nhưng cô hề tỏ xót xa. Thay đó, cô tiếp lời một cách nhẹ nhàng, như thể đang kể một câu chuyện cổ tích: "Nếu cơ hội, sẽ đến thăm nhà ."
Có lẽ sự lạc quan của Nguyễn Khê lây lan, Lăng Hào bỗng thấy những muộn phiền tan biến.
Khóe môi khẽ cong lên thành một nụ , gật đầu đồng ý với cô: "Ừ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-39.html.]
Cậu tự nhủ đó chỉ là những lời sáo rỗng, nhưng Nguyễn Khê tin chắc rằng, sẽ một ngày trở về nơi thuộc về . Cậu vốn dĩ thuộc về chốn rừng núi , và tương lai cũng sẽ chôn vùi ở đây, một bầu trời riêng để thỏa sức vẫy vùng.
Chuyển chủ đề, Nguyễn Khê hướng ánh mắt về phía khúc gỗ tròn tay Lăng Hào, tò mò hỏi: "Cậu đang điêu khắc hình gì thế?"
Lăng Hào giơ khúc gỗ lên cho cô xem: "Là một con lợn."
Nguyễn Khê nhịn bật : " là giống con lợn thật." Cô nhớ yêu cầu của đó.
Lăng Hào giải thích: "Sau khi khắc xong, sẽ lên núi tìm nguyên liệu để làm màu nhuộm, sơn cho nó thành màu hồng."
Nguyễn Khê đưa tay chỉ chiếc mũi lợn ngộ nghĩnh: "Vậy gọi nó là 'Lợn con màu hồng' ."
Vì chuyến may đồ thể kéo dài qua đêm, khi khởi hành, Nguyễn Khê cẩn thận chuẩn một bộ quần áo sạch và đồ dùng cá nhân, đồng thời cũng quên báo cáo với bà Lưu Hạnh Hoa.
Bà Lưu Hạnh Hoa tiễn cháu gái cửa, ân cần dặn dò: "Cháu nhớ cẩn thận, lo cho bản nhé."
Nguyễn Khê mỉm trấn an: "Bà yên tâm, cháu chỉ tự lo cho mà còn lo cho cả sư phụ nữa đấy."
Bà Lưu Hạnh Hoa vỗ nhẹ vai cháu gái trách móc yêu: "Đã tôn làm sư phụ mà còn gọi là lão già."
Nguyễn Khê tinh nghịch hôn chụt lên trán bà, khoác ba lô lên vai, bước khỏi cửa.
Bà Triệu, bạn già của bà Lưu Hạnh Hoa tình cờ chứng kiến cảnh , liền tít mắt trêu chọc: "Nhìn Tiểu Khê nhà bà kìa, cứ như cục kẹo đường , ngọt ngào thế làm bà sướng rơn cả , mặt mũi cứ gọi là rạng rỡ hẳn lên."
Bà Lưu Hạnh Hoa mỉm đắc ý, lườm bạn một cái: "Bà cũng rạng rỡ kém gì."
Bà Triệu để bụng, tiếp tục tò mò hỏi: "Tiểu Khê sang nhà ông thợ may học nghề đấy ?"
Bà Lưu Hạnh Hoa tự hào khoe: "Lần chỉ đến nhà học nghề , mà còn theo ông may đồ cho khách nữa đấy."
Mắt bà Triệu sáng lên: "Ôi trời, ông thợ may đó xưa nay bao giờ dẫn ai theo may đồ . Thế là ông nhận Tiểu Khê làm t.ử chân truyền , chuyến khéo mang cả tiền công về cho bà đấy."