Nữ phụ xinh đẹp thập niên 70 - Chương 107

Cập nhật lúc: 2026-04-27 10:25:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Người lúc như mất trí, chồm tới gào thét: "Cô đang làm cái quái gì thế ?!"

Nguyễn Khê dang tay giữ chặt phụ nữ, thở dốc an ủi: "Dì ơi, thím đang cố gắng cứu sống em nó đấy."

Chẳng mấy ai từng chứng kiến phương pháp sơ cứu kỳ lạ nhường . Thay vì xoa bụng để ép nước ngoài, đè mạnh lồng ngực, liệu tác dụng thần kỳ gì chăng?

Đám đông xung quanh dám tùy tiện can thiệp, chỉ xì xầm to nhỏ: "Làm thế liệu ?"

Câu hỏi dứt, Chu Tuyết Vân khẽ nâng cằm bé gái lên, dùng miệng hà thổi ngạt.

Nguyễn Khê ôm ghì lấy , dõng dạc giải thích: "Nếu phương pháp hiệu quả, thì cách xóc nước ban nãy càng vô phương. Đứa nhỏ hôn mê là do nước ứ đọng trong phổi, chứ chui dày. Xóc nước từ dày thì phỏng ích gì? Vả chăng, nước trong dày nãy giờ cũng trào hết sạch !"

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Giá như cô am tường kỹ thuật hồi sinh tim phổi, thì chính tay cô tay cứu giúp .

Cô bỗng nhớ lời Lăng Hào từng vô tình tiết lộ, là một bác sĩ tận tụy từng công tác tại bệnh viện. May mắn ngôi nhà sàn cách đây xa, nếu chớp lấy "thời gian vàng" để tiến hành cấp cứu, khả năng giành giật sự sống cho bé gái là cao.

Nghe Nguyễn Khê giải thích cặn kẽ đầu đuôi, đám đông cũng đành im bặt.

Bởi lẽ nước trong bụng quả thực xóc cạn, mà đứa nhỏ vẫn bặt vô âm tín, chẳng còn cách nào khác đành thử nghiệm phương pháp mới mẻ .

Thà phương pháp còn hơn là tuyệt vọng chờ c.h.ế.t.

Thế là những xung quanh vội khuyên giải: "Mẹ cái Diễm cứ để cô thử một phen xem . Bụng con Diễm cạn nước mà nó vẫn nhắm nghiền mắt, chẳng còn phương kế nào nữa . Chị đừng gào náo loạn nữa..."

Người tuy tinh thần suy sụp, lý trí phần hoang mang tột độ, nhưng vẫn thấu hiểu những lời lẽ khuyên can.

chồm tới cản trở nữa, chỉ nắm chặt lấy cánh tay Nguyễn Khê, lóc t.h.ả.m thiết: "Tiểu Diễm t.ử ơi, con dại dột lời như thế cơ chứ!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-phu-xinh-dep-thap-nien-70/chuong-107.html.]

Trái tim Nguyễn Khê như nhảy khỏi lồng ngực, cô cũng đang hồi hộp lo âu tột độ.

Cô vất vả dìu , cùng đám đông nín thở theo dõi Chu Tuyết Vân đang quỳ rạp nền đất cứng, miệt mài luân phiên nhịp nhàng ép tim và hô hấp nhân tạo cho bé Diễm. Đôi tay bà hoạt động liên tục ngừng nghỉ, trán lấm tấm những giọt mồ hôi.

Thời gian trôi qua ròng rã, bé Diễm mặt đất vẫn bất động như một bức tượng.

Sự căng thẳng tột độ đè nặng lên tâm trí Nguyễn Khê, khiến cô vô thức kìm nén từng nhịp thở.

Thời gian cấp cứu kéo dài, vài bắt đầu mất niềm tin, cho rằng bé gái khó lòng qua khỏi, liền thì thào rỉ tai : "E rằng thể cứu vãn nữa ."

Những giọt mồ hôi trán Chu Tuyết Vân tuôn rơi như hạt đậu, song bà tuyệt nhiên bỏ cuộc bởi những lời bàn tán bi quan , vẫn kiên trì ấn từng nhịp lên lồng n.g.ự.c bé Diễm, thao tác bịt mũi thổi ngạt miệng cô bé.

Sự kiên nhẫn sắt đá của bà dường như lan tỏa, khiến đám đông thôi còn buông lời gở miệng, ai nấy đều nhíu chặt mày, nét mặt trĩu nặng trầm ngâm, còn cất lên một tiếng ồn ào nào.

Bởi lẽ thời gian sơ cứu kéo dài lê thê, ngay cả bản cũng tuyệt vọng buông xuôi, bà buông lơi cánh tay Nguyễn Khê, cả hình mềm oặt ngã quỵ xuống đất, đ.ấ.m thùm thụp xuống nền đất tàn nhẫn gào t.h.ả.m thiết: "Tiểu Diễm t.ử ơi, con đang đòi mạng đây mà! Đòi mạng đây mà!!"

Từng giây từng phút chầm chậm trôi qua, những cái lắc đầu ngao ngán bắt đầu rải rác trong đám đông.

Từ giây phút đầu tiên cho đến tận khoảnh khắc , duy nhất mảy may nao núng bỏ cuộc chính là Chu Tuyết Vân. Bà vẫn kiên nhẫn duy trì nhịp điệu cấp cứu nhịp nhàng, đôi tay dường như từng ngơi nghỉ.

Không chỉ trán đẫm mồ hôi, mà tấm lưng áo của bà cũng ướt sũng.

Nguyễn Khê thầm nhẩm đếm thời gian trong lòng, ắt hẳn bà kiên trì hơn mười phút đồng hồ .

Ánh sáng hy vọng nơi đáy mắt cô cũng dần lụi tàn, như tước từng tia sáng nhỏ nhoi cuối cùng.

Thế , ngay cái lúc cô cũng đinh ninh đứa trẻ hết t.h.u.ố.c chữa, bỗng một tiếng "Oa" vang lên x.é to.ạc bầu khí tĩnh lặng. Đứa trẻ đôi bàn tay của Chu Tuyết Vân bật nức nở. Tiếng đầy kinh hãi, giòn giã và chói lọi, khiến nhịp đập trái tim và nhịp thở của tất thảy những chứng kiến đều lỡ một nhịp vì sửng sốt.

Chỉ trong một khoảnh khắc , Nguyễn Khê chỉ cảm nhận rõ tiếng trút bầu tâm sự nhẹ nhõm của chính , mà còn thấu hiểu sự xả dài sảng khoái của tất thảy xung quanh. Đến lúc cô kịp định thần , đưa tay quệt mắt thì mới phát hiện nước mắt rơi tự bao giờ.

Loading...