Người ngoài thấy liền bảo chị ngốc... mua đồ cho chị mà chị cứ với làm gì.
Thế nhưng chị Bạch vẫn kiên trì, lúc nào cũng tươi tiếp đón. Ai cần giúp đỡ chị đều nhiệt tình hỗ trợ. Qua một thời gian, kỳ tích xuất hiện. Rất nhiều khi cần vỏ chăn, đầu tiên họ nghĩ đến chính là chị.
Công việc làm ăn của chị Bạch nhờ đó mà ngày càng phát đạt.
“Dì Thẩm , chị Bạch ... đây đều là những nhân tài kinh doanh bẩm sinh. Những như họ kiếm tiền cũng khó.”
Tần Tưởng Tưởng tính toán: “Học làm buôn bán nhỏ từ những , tuy nhất định hiểu những lý thuyết kinh tế quản lý cao siêu của phái hàn lâm, nhưng học cách kiếm tiền thực tế ngoài chợ thì tuyệt đối bao giờ lỗ.”
“Kiếm tiền là , ít nhất cái trường cũng mang tiếng là ‘làm hỏng con em nhà ’.”
Vào thập niên 80, ý thức phục vụ của đại đa còn kém. Họ bao giờ khái niệm “khách hàng là thượng đế”. Trào lưu tư tưởng vẫn còn đang ở giai đoạn sơ khai. Dù thì lùi vài năm , việc “ tùy ý đ.á.n.h đập khách hàng” mới là nhận thức chung của nhiều .
Ngay cả , dù rõ coi khách hàng là thượng đế, tươi chào đón, thường xuyên dành chút ưu đãi nhỏ để giữ chân khách quen... đạo lý thì ai cũng hiểu, nhưng nhiều ông chủ vẫn làm .
“Mời dì Thẩm và chị Bạch đến Học viện Thương mại của chúng làm giáo viên . Một dạy ‘Kinh tế học chợ búa’, một dạy ‘Kinh tế học bán hàng’...”
“Hiệu trưởng ơi——”
Ôn Thành Khang, phó tổ trưởng tổ trù , nghiệp cùng khóa với Tần Tưởng Tưởng đầy hai năm, cảm thấy sắp suy sụp đến nơi .
“Hiệu trưởng, chúng thể tìm những nhân tài chuyên nghiệp một chút ? Những bằng cấp, học hàm học vị hẳn hoi . Tốt nhất là mời giáo sư đại học đến giảng dạy.”
Tần Tưởng Tưởng: “...”
*Mấy làm kinh tế học, quản lý học đang coi thường chúng , họ đều đang ngoài xem kịch cả. Có lẽ cũng tham gia, nhưng chẳng ai làm đầu tiên ăn cua cả, họ sợ chỉ trích, sợ cuối cùng biến thành trò .*
“Giáo sư đại học chứ gì... Được, tìm cho xem.”
Tần Tưởng Tưởng quyết định dùng tư duy ngược. Mấy ông chuyên ngành kinh tế, quản lý đến chứ gì? Vậy tìm chuyên ngành khác!
Cô ở Thủ đô một vị chuyên gia vật lý hạt nhân, đầu thập niên 80 khi tham quan Thung lũng Silicon ở Mỹ về, vốn là một thiên tài học thuật nhưng kích thích đến mức làm nghiên cứu nữa, mà kinh doanh! ngặt nỗi ông chẳng chút thiên khiếu kinh doanh nào... Loại nhân tài chỉ thông minh cực cao, am hiểu kỹ thuật, khao khát kinh doanh, năng lực tự học qua sách vở cực mạnh. Chắc chắn họ chủ động học hết các kiến thức kinh tế, quản lý trong sách, chỉ là năng lực thực chiến, đối mặt với thị trường và khách hàng thì quá kém mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-654-chieu-mo-ngoa-long-phuong-so.html.]
Những nhân tài như dì Thẩm, chị Bạch thì hiểu rõ thị trường, giỏi bán hàng nhưng thiếu kiến thức hệ thống về quản lý thương mại trong sách vở.
Còn vị chuyên gia vật lý hạt nhân thì am hiểu kỹ thuật, kiến thức lý thuyết quản lý nhưng thực chiến thất bại t.h.ả.m hại.
Hai loại nhân tài mà gộp với thì đúng là “bù trừ hảo”.
Tần Tưởng Tưởng tự đắc: “... Mình đúng là một thiên tài.”
Dù trong lòng cũng chột , nhưng Tần Tưởng Tưởng vẫn quyết định cứ gom một “gánh hát rong” . Có kỹ thuật, bán hàng, ít nhất cũng kiếm tiền... cái trường ít nhất sẽ lỗ vốn.
Nghĩ là làm, Tần Tưởng Tưởng gọi điện cho Giáo sư Thẩm Văn Bác: “Giáo sư Thẩm, em nhờ thầy giúp một việc. Thầy quen nhân tài nào học vấn cao mà ‘ làm việc chính sự’ ? Ví dụ như bạn học cũ, bạn bè học trò của thầy ...”
“‘Không làm việc chính sự’ là ?”
Tần Tưởng Tưởng giải thích: “Ví dụ như, đang làm nghiên cứu hóa chất , đột nhiên như ma làm, cứ đòi buôn bán kinh doanh để kiếm tiền .”
Giáo sư Thẩm: “...”
Câu của Tần Tưởng Tưởng đột nhiên khiến Giáo sư Thẩm sực tỉnh: “Có chứ, còn ít là đằng khác!”
Giáo sư Thẩm giới thiệu cho Tần Tưởng Tưởng ba . Ứng cử viên đầu tiên tên là Khương Quốc Hoa, từng là phó giáo sư khoa Tự động hóa của Đại học Giao thông. Từ đầu thập niên 80, khi sang Mỹ tham quan dây chuyền sản xuất tự động của các nhà máy ô tô, ông mê mẩn khái niệm “nhà máy ”. Ông cho rằng tương lai chính là thời đại của máy móc tự động hóa . Ông tin rằng các nhà máy trong nước cũng sẽ sớm đẩy mạnh tự động hóa và hóa.
Khương Quốc Hoa mang theo lý tưởng đó, từ chức để thành lập công ty. Ông thử nghiệm thiết kế một dây chuyền sản xuất xử lý đào vàng tự động cho một nhà máy đồ hộp... Kết quả là máy móc hoạt động quá kém, chi phí bảo trì quá cao (tiền máy móc đủ để thuê hai trăm nữ công nhân làm thủ công trong mười năm). Cuối cùng dự án c.h.ế.t yểu, bản ông gánh một khoản nợ khổng lồ.
Tần Tưởng Tưởng: “... Cái ?????”
là làm thì c.h.ế.t, làm là c.h.ế.t chắc. Đang yên đang lành làm giáo sư , cứ mưu cầu cái gì .
Nếu ông mà là một “con cá mặn” lười biếng như Tần Tưởng Tưởng thì chắc chắn thất bại t.h.ả.m hại như .
Thẩm Văn Bác tiếp: “Nghe hiện giờ Khương Quốc Hoa sống khá chật vật, đang sửa chữa máy công cụ thuê để trả nợ... Ông chẳng còn mặt mũi nào gặp bạn bè cũ nữa. Giờ đây, những định từ chức để ‘xuống biển’ kinh doanh đều lấy ông làm gương răn .”
“Nếu em mời ông đến nhà máy Phi Yến làm việc... lẽ ông sẽ đồng ý đấy.”