Nữ Phụ "Làm Tinh" Văn Niên Đại Cứ Không Chịu Thức Tỉnh - Chương 546: Chuyện kể đêm khuya và món bánh Tiramisu

Cập nhật lúc: 2026-04-10 18:52:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Ổ Truyện và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lê Kiếm Tri dùng nguyên liệu đơn giản của thời đại , thử làm “Tiramisu”, thế mà làm thành công thật. Đương nhiên, vốn dĩ cũng khó làm, trứng gà, phô mai... mấy thứ cộng thế nào cũng khó ăn.

Khuyết điểm duy nhất là quá ngọt, quá ngấy, quá đậm đà.

Hơn nữa giá thành quá cao.

Tần Tưởng Tưởng: “Người đàn ông ... , ái chà, cũng chút tài nấu nướng đấy.”

Lê Tiểu Béo: “Vậy ‘Thực đơn họ Lê’ gia truyền nhà chúng thể thêm món mới .”

Tần Tưởng Tưởng nếm thử : “Hay là cải tiến một chút, đổi một phần bột ca cao thành bột ca cao và bột rong biển.”

Cuối cùng qua sự cải tiến của mấy vị “đầu bếp Lê”, Tiramisu thêm bột rong biển, mùi vị mặn ngọt miệng bất ngờ, càng hợp với sự kết hợp lúc .

Làm một ly cà phê, thêm một miếng Tiramisu mặn ngọt miệng, bình thư (kể chuyện), trải qua thời gian buổi chiều nhàn nhã vui vẻ.

Lê Kiếm Tri: “Còn thể thử làm bánh kem vị , hòa hương trong bánh kem, làm bánh kem hương , thực còn thể làm hạt dưa vị xanh.”

“Trong cà phê thêm sữa bò, cũng thể thêm nước , làm thành cà phê hương , hoặc thêm nước cốt dừa, làm thành cà phê cốt dừa.”

Tần Tưởng Tưởng: “...”

“Ý tưởng sáng tạo của , nhưng mà, ngoại trừ cái bánh kem rong biển , những cái khác áp dụng.”

Tần Tưởng Tưởng tăng thêm góc cà phê trong Nhà máy dệt Phi Yến 2, lý do là công nhân làm ca đêm cũng giống như làm văn hóa, cần cà phê tỉnh táo. Mà cà phê cũng kèm với bánh ngọt cung cấp buổi chiều tương ứng, cũng như các món tráng miệng khác.

Bao gồm bánh Tiramisu, bánh kem bơ, bánh mì rong biển, còn bánh phồng tôm, cơm cháy, lát rong biển... mà trẻ con thích ăn.

“Sinh viên tìm trong trường, cái cô Tăng Mẫn bám quá, tìm chút việc cho họ làm. Hay là cũng mở ‘lớp học nuôi heo’ ở Nhà máy dệt Phi Yến 2, để sinh viên dạy văn hóa cho công nhân.”

Tần Tưởng Tưởng fan hâm mộ Tăng Mẫn chằm chằm bằng ánh mắt “như đói như khát”, khiến cô hoảng hốt, thế là cô chuẩn khởi động lớp học nuôi heo, tìm việc cho sinh viên làm.

Vì vẫn là sinh viên, nhà máy thể phát lương cho họ, thế là dạy thì phát phiếu phúc lợi nhà máy, thể dùng để đổi cà phê ở góc cà phê nhà máy, cũng như các loại bánh ngọt ở cửa sổ bánh ngọt.

Sinh viên Đại học Dệt may Hoa Đông phát điên ... thi hăng hái đăng ký đến nhà máy dệt dạy học.

Ngay cả sinh viên Giao Thông, Phục Đán, Đồng Tế cũng đến dạy học.

“Đi dạy bánh ngọt – chuyện thế đến lượt chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-phu-lam-tinh-van-nien-dai-cu-khong-chiu-thuc-tinh/chuong-546-chuyen-ke-dem-khuya-va-mon-banh-tiramisu.html.]

“Trong sách tự nhà vàng, trong sách tự bánh ngọt ngon.”

“Vẫn là cô giáo Tăng dạy nhất, thú vị nhất!”

...

Thứ công nhân thích nhất vẫn là góc cà phê mới tăng thêm và cửa sổ bánh ngọt cung cấp buổi chiều, nâng cao cực lớn cảm giác hạnh phúc của công nhân trong xưởng.

“Chỉ mong đến bốn giờ chiều bắt đầu cung cấp cà phê và bánh ngọt, ăn xong làm ca đêm cũng thoải mái.”

“Tôi thích uống cà phê, thích ăn bánh ngọt, lão Cố kể Tam Quốc.”

“Chuyện Tam Quốc mới mẻ bằng chuyện của Tần xưởng trưởng. Hay là bảo lão Cố biên soạn một câu chuyện về xưởng trưởng . Tôi xưởng 1 , chuyện về xưởng trưởng những năm , đó đúng là kể ba ngày ba đêm cũng hết. Năm 72 73 gì đó, xưởng 1 bọn họ khảo sát hiện trường Mã Vương Đôi, chuyện các ? Còn lên báo đấy!”

“Tôi , Tần xưởng trưởng chúng đích qua đó, khéo tay bảo vệ quốc bảo? Lần xưởng 1 , lúc họ qua đó, thủ kho chẳng thèm để ý đến họ... Một cô trợ lý nhỏ, lúc di chuyển văn vật, rắc một cái, xước , mà Tần xưởng trưởng chúng tay...”

“Còn đó ở Hội chợ Quảng Châu, chỉ xưởng 1 chúng hoa văn Mã Vương Đôi, Nhà máy in lụa Thượng Hải càng hoa văn phục chế Mã Vương Đôi. Mà đúng lúc quan trọng đó, ‘phúc tướng’ Trịnh xưởng trưởng của xưởng 1 .”

“Trịnh xưởng trưởng? Đây là ai, tại là phúc tướng của xưởng 1 chúng ?”

“Năm đó bão, đoàn làm phim đang phim ‘Bích Hải Ngân Thoa’ ở Phi Yến 1.”

“‘Bích Hải Ngân Thoa’? Cái ấn tượng!”

...

Mỗi ngày bốn năm giờ chiều, công nhân tan làm vội rời khỏi nhà máy, tụ tập tốp năm tốp ba trong sân xưởng, hoặc dựa nhà để xe đạp, hoặc cửa sổ cung cấp của nhà ăn, tiếng kể chuyện trầm bổng du dương, sinh động như thật của Cố Chí Hoài truyền từ loa phóng thanh.

“Hôm nay kể xong Tam Quốc, tăng thêm một đoạn chuyện, đây là ‘Tần xưởng trưởng trí đấu Lưu Mãn Phúc’ do bác Tôn trong xưởng , nhuận sắc vài câu, để các bạn công nhân trong xưởng thưởng thức.”

“Được , chuyện ! Bác Tôn ? Trước đó đang chuyện hăng say mà.”

Cố Chí Hoài: “Nói về ngày Tần xưởng trưởng mới đến Nhà máy dệt Thượng Phố... ngay trong phòng họp, Tôn Hữu Đạo trong xưởng đưa đủ loại vấn đề khó khăn, chính là để Tần xưởng trưởng khó mà lui, khiến cô bắt tay cải cách từ , chỗ nào cũng khó, chỗ nào cũng gai góc... Chuyện làm ?”

“Chỉ thấy Tần xưởng trưởng , khoác chiếc ‘áo Trạng Nguyên’, tựa như một lớp kim cang tráo, đối mặt với vấn đề gai góc như , mí mắt cô cũng động đậy. Tiếp theo, tất cả đều chuẩn tâm lý, cô trực tiếp vung d.a.o chỉ về phía Lưu Mãn Phúc còn vẻ mặt đắc ý, đ.á.n.h cho trở tay kịp – Cải cách, bắt đầu từ nhà ăn.”

“Mấy chữ nhẹ tênh đó, tai Lưu Mãn Phúc, tựa như sét đ.á.n.h giữa trời quang! Vì ? ...”

“Tình huống thú vị hơn diễn trong nhà ăn.”

Loading...