Nụ cười của em - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-03-10 12:49:03
Lượt xem: 137

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mất một lúc lâu mới tìm giọng của , mang theo một chút khó khăn: "Còn một việc nữa, bàn bạc với em."

Dư Niệm Từ gì, chờ tiếp.

"Chuyện Tô Kiều mạo nhận công lao của em ..." Giọng Lục Kế Xuyên chút gượng gạo, "Cái suất làm việc ở Cục Văn giáo , là của em. mà... thể... nhường cho Tô Kiều ?"

Anh lập tức bổ sung, tốc độ nhanh hơn: "Anh giúp cô ! Anh chỉ cảm thấy cô mất việc , thực sự là còn đường lui. Lần làm loạn đòi tự sát, cũng , cô thật sự chút... cực đoan. Cứ coi như bỏ tiền mua sự thanh thản, cho cô một công việc để chỗ nương , sẽ lý do gì để đến làm phiền chúng nữa. Công việc của em sẽ nghĩ cách khác, đảm bảo tìm cho em chỗ hơn, ?"

Anh một tràng lý do, chuẩn sẵn bao nhiêu lời dỗ dành, kiểu như "chịu thiệt thôi", " sẽ bù đắp gấp bội".

Thế nhưng Dư Niệm Từ chỉ bình thản , gương mặt chút biểu cảm, phẫn nộ, tủi , thậm chí đến một tia thất vọng cũng chẳng .

Cô khẽ gật đầu: "Được thôi, cứ cho cô ."

Những lời định tiếp của Lục Kế Xuyên nghẹn nơi cổ họng, gương mặt chút gợn sóng của cô, nỗi hoảng loạn và bất lực một nữa dâng trào trong lòng.

từ lúc nào đổi nhiều.

Trước đây cô đối xử với quá , đến mức coi đó là lẽ đương nhiên.

Anh làm về muộn luôn cơm canh nóng hổi và canh giải rượu; quần áo bẩn ngày hôm luôn ủi phẳng phiu treo trong tủ; những thứ tiện miệng nhắc qua cô luôn ghi nhớ trong lòng, tìm cách mua về...

Cho nên, sự đổi hiện giờ của cô, hầu như nhận ngay lập tức.

Anh theo bản năng cho rằng thời gian qua dây dưa quá nhiều với Tô Kiều làm cô đau lòng.

Anh hít một thật sâu, hạ giọng dỗ dành: "Niệm Từ, thời gian qua . Anh xin nghỉ phép năm , chiều nay đưa em trượt băng giải khuây nhé? Chẳng em vẫn luôn ?"

Dư Niệm Từ lắc đầu: "Không cần ."

"Đi mà." Lục Kế Xuyên đợi cô đồng ý nắm lấy tay cô, "Cứ coi như cùng ?"

Buổi chiều, Lục Kế Xuyên vẫn đưa Dư Niệm Từ đến sân băng của quân khu.

Hôm nay đặc

biệt kiên nhẫn, cũng đặc biệt chu đáo, hỏi han ân cần, ánh mắt chăm chú, cứ như thể thực sự dành bộ tâm trí lên cô.

Dư Niệm Từ luôn tỏ hững hờ, chỉ động theo nhịp độ của .

Trượt nửa tiếng, Lục Kế Xuyên bỗng khựng , ánh mắt thẳng về phía lối sân băng.

Dư Niệm Từ theo hướng mắt của .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nu-cuoi-cua-em/chuong-6.html.]

Hóa Tô Kiều cũng đến.

mặc một chiếc áo bông cũ mỏng manh, bên rìa sân băng giậm chân, xoa tay, trông lạnh lẽo đáng thương.

Tô Kiều cũng thấy bọn họ, do dự một chút thế mà trượt tới.

"Kế Xuyên, thật khéo quá."

--- 006 ---

Sắc mặt Lục Kế Xuyên sa sầm xuống, thèm để ý đến cô .

Tô Kiều cũng chẳng quan tâm, tự tiếp: "Ở nhà một buồn quá nên đây chơi. Kế Xuyên, còn nhớ ? Trước đây chúng cũng trượt băng, bảo em giống như con chim cánh cụt ngốc nghếch ..."

Lục Kế Xuyên ngắt lời cô , giọng lạnh lùng: "Cô trượt băng mà mặc ít thế , sợ c.h.ế.t rét ?"

"Em... em dùng hết tiền phụ cấp , tiền mua áo bông dày..."

Lục Kế Xuyên gì nữa, đôi môi mím chặt.

Một lúc , bỗng hỏi Dư Niệm Từ: "Niệm Từ, em khát ? Anh mua cho em chai nước ngọt."

Không đợi Dư Niệm Từ trả lời, trượt về phía cửa hàng bách hóa nhỏ ven sân.

Tô Kiều theo bóng lưng , khẩy một tiếng, ghé sát Dư Niệm Từ với giọng điệu đầy khiêu khích và đắc ý: "Cô tin , căn bản mua nước cho cô , mà là mua áo bông cho đấy. Dư Niệm Từ, cô đừng ngốc nữa, trong lòng Lục Kế Xuyên lúc nào cũng chỉ thôi. Anh lấy cô chẳng qua là vì giận dỗi . Ngày xưa yêu thế nào cô mà. Chỉ cần ngoắc tay một cái là sẽ về bên bất cứ lúc nào. Tôi khuyên cô nên sớm nhận thực tế , đừng để đến lúc thua t.h.ả.m hại quá."

một tràng, chờ đợi thấy biểu cảm đau khổ, phẫn nộ, hoặc ít nhất là nhục nhã của Dư Niệm Từ.

Thế nhưng Dư Niệm Từ chỉ bình thản liếc một cái, dời mắt về phía mặt băng trắng xóa đằng xa, giọng điệu hờ hững: "Thế . Vậy thì chúc mừng cô nhé."

Tô Kiều giống như đ.ấ.m một cú đống bông, một cục tức nghẹn ở lồng ngực, sắc mặt khó coi thêm vài phần.

định mở miệng thì đúng lúc , biến cố đột ngột xảy !

"Rắc——!"

Mặt băng bỗng truyền đến một tiếng động sắc lạnh, ngay đó, lấy điểm cách bọn họ xa làm trung tâm, những vết nứt như mạng nhện nhanh chóng lan rộng !

"Băng nứt ! Chạy mau!"

Tiếng la hét vang lên khắp nơi, đám đông tức thì loạn thành một đoàn!

Tô Kiều và Dư Niệm Từ gần trung tâm vết nứt, hầu như cùng lúc, mặt băng chân sụp đổ !

Cả hai cùng hét lên kinh hãi, rơi tõm xuống hố băng lạnh giá!

Loading...