“Được thôi.”
Tiểu Ngọc hiểu lắm, cứ tô đại.
Trần Thanh hai bức tranh, đưa cho Hạ Vũ Tường một xu: “Anh trai miễn cưỡng trả lời đúng.”
Một xu rơi túi Hạ Vũ Tường với tốc độ sét đ.á.n.h kịp bít tai.
Khóe miệng Trần Thanh giật giật, bảo Hạ Ngọc Đình lên ghế đẩu: “Tiếp theo, chúng chính thức giải thích một chút xem rốt cuộc chỗ nào cơ thể con gái để khác chạm .”
“Vâng ạ.”
Tiểu Ngọc ngoan ngoãn gật đầu, còn thẹn thùng che miệng một cái.
Trần Thanh thấy dễ thương quá chừng, cầm que nhỏ chỉ cơ thể cô bé: “Ngực, mông, chỗ tiểu, là ngàn vạn thể cho khác xem.”
Tiểu Ngọc ngây thơ đặt câu hỏi: “Ai cũng ạ?”
“ .” Trần Thanh nghiêm túc gật đầu, sợ cô bé hiểu, giải thích ngắn gọn súc tích: “Chỉ cần là chỗ dùng áo ba lỗ và quần lót che thì thể cho khác xem, cho dù đó cho con kẹo tiền, con cũng cho xem.”
Tiểu Ngọc cái hiểu cái .
Hạ Vũ Tường thì hiểu rõ.
Dì út sợ em gái bắt nạt.
Khoảng thời gian một nữ đồng chí kết hôn ở khu tập thể xưởng máy móc gặp kẻ lưu manh, nhảy sông tự sát, gây chấn động cực lớn.
Nghĩ đến đây, Hạ Vũ Tường vội : “Nếu ép buộc em cho xem, em cũng đừng sợ hãi, nghĩ cách chạy trốn. Nếu thật sự trốn thoát , em giữ mạng sống, cố gắng đừng để thương, trở về cho là . Trên đời gì quan trọng hơn tính mạng của em, ?”
Trần Thanh: “Anh trai con đúng!”
Tiểu Ngọc thấy họ đều nghiêm túc như , cũng căng khuôn mặt nhỏ nhắn trả lời: “Vâng ạ, em . Nếu chạm em chỗ cùng với sờ em chỗ , em đều sẽ về cho và dì út.”
Hai đồng thời thở phào nhẹ nhõm.
Trần Thanh với Hạ Vũ Tường: “Con trai cũng bảo vệ chính , nếu cháu bắt nạt cũng cho dì, dì là phụ của cháu, chắc chắn sẽ mặt cho cháu, ?”
Trong nguyên tác, tuổi thơ của Hạ Vũ Tường hai chữ “thê thảm” qua loa lướt qua, chỉ nỗi đau da thịt cùng cảm xúc bạo lực ăn sâu bén rễ trong .
Trần Thanh sống chung với bao nhiêu ngày nay, hiểu rõ tính tình , là một đứa trẻ thông minh làm bộ làm tịch.
Hạ Vũ Tường nóng mặt, ngượng ngùng xoay : “Biết , dì phiền quá.”
Trần Thanh ngứa tay.
Thằng nhóc thối thật thiếu đòn.
Cô gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn, tiếp: “Được , chúng chơi ải tiếp theo, vẽ những chỗ con trai thể cho ngoài xem!”
Hiện tại mấy bé trai thật sự thích so xem ai tiểu xa hơn, Trần Thanh đường đều sẽ thấy mấy bé trai lộ ……
Kinh khủng nhất là, phụ thấy còn sẽ khen ngợi. là cái thời đại mà ỉa đái cũng khen!
Hạ Vũ Tường đỏ mặt, vẽ lên bộ phận hạ thể của .
Gần đây thời tiết thật sự càng ngày càng nóng, tay đều bắt đầu đổ mồ hôi.
Hạ Ngọc Đình vẫn cứ ngây thơ mờ mịt, căn cứ lời dạy của dì út, cô bé đem những chỗ con gái cần chú ý vẽ hết một lượt lên hình bé trai.
Nam nữ bình đẳng nha ~
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-84-can-cu-bi-mat-cua-co-the.html.]
Trần Thanh cho Hạ Vũ Tường một xu.
Tiểu Ngọc nhắm hai mắt vỗ vỗ lên mắt , trong lòng thầm an ủi: Không nha, dì út là cô giáo, công bằng.
Ngao ô!
Cô bé cũng trở nên thông minh một chút.
Ngày mai cô bé thật sự học cho thuộc “2”!
Tiểu Ngọc mở mắt , như là hạ quyết tâm nào đó.
Trần Thanh nín , bảo Hạ Vũ Tường giải thích.
Hạ Vũ Tường điểm danh lên ghế đẩu giải thích, mặt đỏ như đ.í.t khỉ, tức hộc m.á.u : “Dù chính là thể tùy tiện xem!”
“Tại ? Dì thấy con trai các cháu hình như đều thích thi đấu xem ai tiểu xa hơn mà.”
“Cháu mới chơi trò đó !”
“Tại ?”
“Cháu thử , cháu tiểu xa nhất!”
“Cháu xuống đây cho dì.”
Trần Thanh nghiến răng nghiến lợi.
Hạ Vũ Tường bất mãn lầm bầm: “Rõ ràng là dì bảo cháu lên mà.”
Người lớn thật là ngang ngược vô lý!
Trần Thanh lựa chọn điếc chọn lọc, chỉ chỗ nhạy cảm của bé trai tranh: “Chỗ của con trai thể cho khác xem, đàn ông lớn tuổi cũng thể xem. Có những lớn , thích bắt cháu cho xem những vị trí , thậm chí sẽ bắt cháu chạm .”
“Bọn họ lẽ sẽ thẳng, nhưng sẽ là chơi trò chơi với cháu, ví dụ như trò chơi cởi quần áo, trò chơi ngủ, trò chơi sờ soạng. Những trò chơi đều là cấm kỵ, bọn họ đều là , hiểu ?”
Tiểu Ngọc giơ tay cao thật cao.
Trần Thanh: “Mời bạn nhỏ Hạ Ngọc Đình phát biểu.”
Tiểu Ngọc: “Con hỏi, tại con gái ‘con chim nhỏ’ ạ?”
Hạ Vũ Tường đột nhiên cúi gằm mặt xuống.
Em gái đang cái gì trời?!
Trần Thanh thấy Hạ Vũ Tường phản ứng mạnh như , đến mức thẳng nổi eo.
Cô càng , Hạ Vũ Tường càng chôn mặt thấp hơn.
Tiểu Ngọc hiểu, nhưng cũng ngây ngô theo.
Trần Thanh quá mạnh, dẫn tới khóe mắt ứa nước mắt sinh lý, cô lau nước mắt, nghiêm túc trả lời câu hỏi trời biển của Tiểu Ngọc.
Cô nhẹ nhàng xoa đầu cô bé, khen ngợi: “Tiểu Ngọc quan sát thật cẩn thận! Cơ thể con trai và con gái xác thật chút giống .”
Đôi mắt Tiểu Ngọc sáng lên, vui vẻ như sủi bọt khí.
Cô bé cũng thông minh đó nha!
Trần Thanh nỗ lực dùng từ ngữ mà trẻ con thể hiểu để với cô bé: “Bởi vì mỗi bạn nhỏ đều là bảo bối của bố , cho nên mỗi bạn nhỏ đều thiết kế đặc biệt của riêng nha! Giống như thỏ con tai dài, cún con móng vuốt lông xù, cơ thể con trai ‘ em nhỏ’, giống một cái vòi nước nhỏ, cơ thể con gái ‘cô em nhỏ’, giống một bông hoa nhỏ, đây đều là căn cứ bí mật tuyệt vời độc quyền của chúng .”