Hạ Ngọc Đình há hốc miệng thành hình chữ O: “Tiền ?”
Tiểu dì cho bọn họ tiền kìa.
Cô bé duỗi tay lấy một hào thuộc về .
Một hào ở thời điểm hiện tại là tờ giấy màu xanh xám, hình nữ tài xế máy kéo đang lái xe ánh đèn vàng sẫm tỏa ánh đồng kỳ dị, mặt chính là quốc huy năm cánh còn mang theo răng cưa đặc trưng của bản in khắc.
Hạ Ngọc Đình quý như vàng ôm trong ngực, giống như con mèo nhỏ trộm mỡ, đôi mắt đảo lia lịa, khóe miệng phấn nộn giơ lên, còn thúc giục trai lấy tiền: “Anh hai, tiểu dì cho tiền kìa, một hào thể mua bao nhiêu là đồ.”
Từ gạo và mì, đến kem que và kẹo trái cây.
Một hào đều thể mua một ít.
Ngón cái và ngón trỏ của Hạ Vũ Tường ngừng ma sát, lời từ chối vọt tới yết hầu, ngạnh sinh sinh nuốt xuống. Cậu duỗi tay nhận lấy tiền, mặt ngượng ngùng sang một bên.
Trần Thanh thần kỳ phát hiện, mặt thằng nhóc thối đỏ lên: “Uầy, ai đỏ mặt thế ? Dì cũng là ai nha.”
“Dù cũng con!”
Hạ Vũ Tường gấp gọn tờ tiền nhét trong túi, hung tợn nhét củ khoai lang đỏ bếp lò ủ nóng. Chờ sáng mai, từ bếp lò bới khoai , nóng hôi hổi, còn thơm.
Chờ giải quyết xong việc thủ công trong nhà, Hạ Vũ Tường dắt em gái ngủ.
Tiểu Ngọc nhét tiền túi trai: “Anh hai, cho .”
“Một hào em thể giữ làm tiền tiêu vặt, thể tùy ý tiêu.”
Trước sợ em gái cầm tiền là sợ con bé miệng rộng, đem tiền tiết kiệm của hai cho tiểu dì . một hào là tiểu dì cho, là tiền của trời cho, thể cho con bé tiêu xài một chút.
Tiểu Ngọc hưng phấn nhảy cẫng lên: “Vậy em mua hai cây kem, một cây vị đậu xanh, em một cây vị đậu đỏ.”
“Em vẫn là đưa tiền cho .”
Con bé ăn kem dễ cảm lạnh.
Tiểu Ngọc xụ mặt xuống, ném tiền lòng trai, thở phì phò kéo chăn che kín bụng nhỏ, bĩu môi ngủ.
Anh trai tính!
Tối nay em sẽ thèm chuyện với nữa.
Hạ Vũ Tường cất kỹ tiền, nhẹ giọng : “Ngày mai mua kẹo cho em.”
“Hoan hô!”
Cô bé quyết định tha thứ cho trai !
Sáng sớm hôm .
Trần Thanh bới khoai lang đỏ từ bếp lò , ăn hướng về phía xưởng máy móc.
Mấy ngày tiếp theo, ngày nào cô cũng làm những việc tương tự . Có chút khác biệt chính là quan hệ giữa cô và Hạ Viễn.
Cô từ chán ghét chuyển sang tránh như tránh tà.
Ăn chực thì chột , của biếu là của lo.
Ngắn ngủn mấy ngày, cô ăn chực hai bữa cơm Hạ Viễn nấu, nào cũng khiến cô kinh ngạc cảm thán.
Làm hại cô thể nào ác ngữ tương hướng với Hạ Viễn nữa.
Cũng may cuối tuần tới, cô thể trốn ở nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-60-chuan-bi-di-xem-mat.html.]
Thứ bảy cô nghiêm túc đẩy nhanh tốc độ, cuối cùng cũng làm xong quần áo cho Điền Mộng Nhã và những đơn hàng nhận.
Chủ nhật thể ru rú trong nhà, bởi vì cô còn chuẩn cho một sự kiện trọng đại!
—— Xem mắt.
Người đàn ông là đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh.
Trần Thanh quyết định chủ nhật sẽ trang điểm tỉ mỉ một chút. Vạn nhất cô trúng tay nghề nấu nướng của , lừa về, kết quả trúng cô thì làm ?
Bởi vì nếu là thành phố , Trần Thanh ngại mang theo hai đứa nhỏ làm khổ điều kiện của . Cố tình đàn ông là dân nông thôn, nhà ở, mà cô thứ đàn ông đang cần gấp.
Coi như là xem mắt vì lợi ích.
Không theo đuổi tình yêu, chỉ cầu đôi bên thể thỏa mãn nhu cầu của .
Trần Thanh cũng nghĩ kỹ , đàn ông dù kém đến cũng thỏa mãn ba điều kiện.
1, Trông mắt!
Đây là trọng điểm.
Đời cô độc từ trong trứng nước, đời nếu tìm một bình thường gì nổi bật, cô sẽ thấy với bản , huống chi bản cô chính là háo sắc (nhan khống).
2, Phải làm việc nhà.
Trong nhà hai đứa nhỏ hầu hạ cô thì thôi .
Người ngoài gia nhập cái nhà tính là chuyện gì?
3, Có chủ kiến.
Không thể ngu hiếu!
Không thể gió là mưa.
Trần Thanh đếm đầu ngón tay các điều kiện, cho rằng yêu cầu của cực thấp.
Chủ nhật, cô đang trang điểm thì làm mối Tiết Xuân Đào tới.
Thời trẻ cô trông cũng tệ lắm, nhưng khi kết hôn sinh con, mặt biến thành mặt vuông chữ điền, trán dô, mặt lấm tấm tàn nhang, dáng phát tướng, cái bụng mỡ càng là nhỏ.
“Tiểu Thanh, một thời gian gặp, em xinh hơn .”
Câu của cô là thật lòng thật .
Trước Trần Thanh làm cô cảm giác nhưng phù phiếm, hiện tại chút khí chất.
Trần Thanh khách sáo , mời cô phòng , chờ cô trang điểm xong liền xuất phát.
Cô chịu trang điểm tỉ mỉ, Tiết Xuân Đào cầu còn .
Trong lúc trang điểm, Trần Thanh cũng qua một chút yêu cầu của , nhiệm vụ của cô là đưa yêu cầu thấp nhất.
Kết quả Tiết Xuân Đào , mặt đều tái mét: “Chúng là phận đàn bà con gái, thể làm việc chứ, đàn ông kiếm tiền vất vả bao nhiêu……”
“Tôi kiếm tiền cũng vất vả, nếu tay đứt chân đoạn, thể làm việc chân tay bình thường, thì cuộc xem mắt coi như bỏ .”
Trần Thanh lạnh lùng sa sầm mặt.
Nếu nguyên chủ lúc tham miếng vải sợi tổng hợp Tiết Xuân Đào cho mà đồng ý cuộc xem mắt , cô tiện lật lọng, thì ai mà thèm xem mắt chứ!
Thấy cô nổi giận, Tiết Xuân Đào trong lòng dù muôn vàn vui, nhưng vẫn nén giận khuyên nhủ: “Cậu là đàn ông tiền đồ nhất trong thôn bọn họ, giúp đỡ bà con lối xóm khẳng định là chuyện nên làm. Cái loại một bước lên cành cao hóa phượng hoàng liền quên mất nhà, chị cũng dám giới thiệu cho em. chị thể đảm bảo với em, thật sự tồi.”