“Ừ.”
Trần Thanh lược cảm thấy chột .
Vốn dĩ tưởng tượng lớn nhất của cô khi đến thế giới là nuôi lớn thằng bé và Tiểu Ngọc thật , 20 năm , dựa năng lực kiếm tiền của đại vai ác mà ăn sung mặc sướng.
Không nghĩ tới xuyên qua đến một tháng, bắt đầu hưởng thụ .
Hơi thấy hổ thẹn a.
“Con với Tiểu Ngọc đều ăn cay bao giờ, thể ăn quá nhiều, ăn chút đầu cá là , phần đồ ăn kèm còn để dì giải quyết, dì là lớn, dì chịu .”
Hạ Vũ Tường đang xúc đầu cá thì khựng : “Con thật là cảm ơn dì.”
“Không cần khách sáo, ai bảo là dì của con chứ.”
Trần Thanh trả lời cho lệ.
Nước miếng thì ngăn .
Hạ Vũ Tường khi xúc đầu cá thật sự hào phóng, càng ý định giấu giếm nguyên liệu nấu ăn.
Ngày hôm qua cô nguyện ý cứu em gái, cũng nguyện ý nho nhỏ báo đáp cô một chút.
“Nè, của dì.”
Trần Thanh nhận lấy, trong bát phủ kín bởi một lớp ớt đỏ diễm lệ.
Đầu đũa của cô mới chọc phá lớp màu đỏ , nước canh màu hổ phách liền tràn , bên là một khối đầu cá to.
Cô dùng đũa gắp một miếng thịt cá nhỏ đưa trong miệng, cảm giác cay nồng càn quét bộ khoang miệng. Sự kích thích của ớt cay mang cho cô cảm giác dường như mấy đời gặp.
Vị cay bắt đầu thiêu đốt từ cổ họng, ớt chỉ thiên cay xé lưỡi lướt qua, nhưng vị thuần hậu của chao ủ vị ngọt hậu nơi cuống lưỡi.
“Là thật sự chút cay đấy, các con nhất chuẩn sẵn nước . Tiểu Ngọc, con đừng ăn quá nhiều!”
Lúc là giỡn, nhưng cái Trần Thanh là nghiêm túc.
Trình độ ăn cay của tỉnh Quảng Đông so với các tỉnh khác thật sự kém một lớn, cô cũng xem bọn nhỏ ăn đến mức thượng hỏa (nóng trong ).
Hạ Vũ Tường cùng Hạ Ngọc Đình thấy tiểu dì nghiêm túc cảnh cáo, thấy một mảnh đỏ rực mắt, cũng dám tùy hứng.
Hai đứa ngoan ngoãn lấy hai cái cốc, rót đầy nước đun sôi để nguội đặt ngay tầm tay. Bọn chúng làm đủ chuẩn mới ăn miếng thịt cá đầu tiên, nhưng vẫn cay đến đỏ bừng mặt.
“Tiểu Ngọc, em đừng ăn nữa, chuẩn đồ ngon khác cho em.”
Hôm qua mới sốt xong, Hạ Vũ Tường cũng sợ em gái ăn đồ lạ thích ứng, dẫn tới phát sốt.
Hạ Ngọc Đình chút nỡ.
Hương vị đầu cá băm ớt tuy rằng cay, nhưng cái cảm giác kích thích đầu lưỡi đó phi thường đặc biệt.
trai nếu ăn nữa dễ sốt , như quá phiền toái, cô bé thể hiểu chuyện!
Hạ Ngọc Đình buông đũa.
Phần của cô bé, một cách phi thường thuận lý thành chương, liền thuộc về Trần Thanh.
Trần Thanh: “……”
Thật cô khắt khe với trẻ con, thật sự là dày bọn nhỏ quá yếu, đối với loại đồ ăn kích thích biện pháp tiêu thụ, làm trưởng bối, chỉ thể ủy khuất chính .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-59-mot-hao-tien-tieu-vat.html.]
Trần Thanh ăn đến hít hà.
Quá thơm!
Trên thế giới chuyện hạnh phúc nhất gì bằng việc món đồ ngươi tưởng rằng thể bỗng nhiên xuất hiện ngay mặt, hơn nữa nó còn ngon hơn cả tưởng tượng!
Món đầu cá , tuyệt đối thể xếp hạng nhất trong bảng xếp hạng ẩm thực của Trần Thanh!
Hạ Vũ Tường đầu tiên ăn đồ cay như , cũng cực kỳ thích.
Trước từng , ba thích ăn ớt, mỗi về nhà đều chuẩn một đống lớn tương ớt mang về bộ đội.
Bởi từ nhỏ liền cảm thấy ớt là thứ , hôm nay nếm thử, quả nhiên phụ sự mong đợi của !
Cậu cùng Trần Thanh đều ăn thật sự vui vẻ.
Tiểu Ngọc thì tủi vô cùng.
Cô bé thèm đến mức nổi ở nhà chính, dứt khoát chạy về phòng.
Yên lặng xuống giường.
Hu hu hu, tại bệnh chứ?
Đến bao giờ mới hết bệnh đây?
Cô bé cũng ăn đồ cay mà.
Càng nghĩ càng thèm, cô bé sắc trời ngoài cửa sổ càng ngày càng tối, dứt khoát dậy làm việc.
Bóng dáng nhỏ bé bận rộn lọt tầm mắt.
Ngay cả Trần Thanh thấy cũng cảm thấy hổ thẹn bằng. Cô nãy còn nghĩ Tiểu Ngọc ở trong phòng thể sẽ khó chịu, định bụng ăn xong sẽ dỗ dành, ngờ tiểu gia hỏa tự dỗ xong xuôi, còn ngoài làm việc. Trên đời đứa trẻ đáng yêu và ngoan ngoãn như chứ!
Cô rốt cuộc là tu cái phúc khí gì mới cô cháu gái đáng yêu thế !
“Con ăn xong ? Ăn xong thì theo dì rửa bát, đừng ở đây lề mề nữa. Nhanh uống hết chỗ canh , đừng lãng phí.”
Hạ Vũ Tường phát lời thúc giục của ma quỷ.
Trần Thanh thầm mắng: Quả nhiên thiên sứ cũng chỉ một !
Trong nhà một thiên sứ, một đại vai ác.
Đây rốt cuộc là cái kiểu băng hỏa lưỡng trọng thiên gì ?
“Nè, con rửa bát .”
Đưa bát đũa cho Hạ Vũ Tường, Trần Thanh thoải mái duỗi .
Tâm trạng cô lên, nghĩ cũng nên hỗ trợ làm chút việc. Khi dậy, cảm thấy trong túi cộm cộm, móc xem, là hai hào.
Cô hai đứa nhỏ, mở miệng gọi chúng đây: “Tiểu Ngọc hôm nay biểu hiện , thưởng…… một hào. Hạ Vũ Tường con cũng tạm , cho con một hào.”
Hai đứa nhỏ, dựa theo mức độ yêu thích mà , Trần Thanh hề nghi ngờ thiên vị Tiểu Ngọc hơn.
Tiểu Ngọc đáng yêu, ngoan ngoãn, thể cùng cô giao lưu bình thường, sẽ mềm mại gọi cô là tiểu dì, càng sẽ đón cô về nhà.
Hạ Vũ Tường thì giống như đứa trẻ yêu thích vụng về làm nhiều chuyện, làm nhiều việc thủ công nhất, vắt hết óc nghĩ cách kiếm tiền, gặp chuyện thì chắn mặt em gái.
Làm phụ , Trần Thanh càng hy vọng chính thể đối xử công bằng nhất thể với hai đứa nhỏ, cho nên cô lựa chọn chia đều hai hào .