Chủ nhiệm Lưu cảm thấy thật mất mặt. Trần Thanh thì vô cùng hài lòng với bản .
Chủ nhiệm Lưu: “Đi thôi, thôi.”
“Tuân lệnh!” Thành công đổi một hũ ớt băm, Trần Thanh vui mừng khôn xiết.
Trên đường rời bệnh viện, vì chỉ còn hai tiếng nữa là đến giờ tan tầm, Chủ nhiệm Lưu dứt khoát cho cô nghỉ sớm. Trần Thanh cúi thật sâu, vẻ mặt trịnh trọng : “Lão Lưu, đúng là nhất trần đời.”
Chủ nhiệm Lưu: “Đi cô .”
“Vậy em chuồn đây.”
Trần Thanh phi thẳng đến trường tiểu học dành cho con em công nhân xưởng máy móc, vì bốn giờ đúng là lúc bọn trẻ tan học. Giữa đám đông, đầu tiên cô chú ý là Mao Mao tóc vàng, mà là một bóng dáng vô cùng quen thuộc.
Đứa bé khuôn mặt nhỏ nhắn chỉ bằng bàn tay nhưng đường nét lập thể, đôi mắt sâu thẳm, mái tóc cắt ngắn cũn cỡn, cứng đơ như lông nhím. Chỉ cần đó thôi, bé toát vẻ sắc sảo như một lưỡi d.a.o khỏi vỏ, nổi bật giữa đám đông. Trần Thanh khỏi cảm thán, thằng nhóc lớn lên trông bảnh thật. Chẳng trách trong sách, là đại vai ác, là “bạch nguyệt quang” mà bao khao khát.
Lúc , Hạ Vũ Tường với tư cách là lớp trưởng, đang nghiêm túc cảnh cáo các bạn học: “Không chạy loạn, bây giờ đông lắm, các bạn còn nhỏ con, dễ va chạm.”
Thầy Lâm phụ họa: “Lớp trưởng đúng đấy! Đừng chen lấn với mấy chị lớp lớn, dễ ngã lắm.”
Cả lớp quen với việc , ngoan ngoãn chờ. Hạ Vũ Tường thấy các bạn trật tự, liền tựa lưng bức tường gạch loang lổ. Hiện tại, nhiều nam sinh trong lớp đều bắt chước tư thế của lớp trưởng, cảm thấy trông thật ngầu! Trào lưu bắt đầu từ lớp lan khối lớp một, dần dần cả trường tiểu học, trung học, thậm chí cả nam sinh trường nghề cũng thích dựa tường, tỏ vẻ thâm trầm.
Chính chủ thì chẳng gì về việc hành động nhỏ của tạo thành cơn sốt trường. Dương Nhất Hà thì , cô bé lén Hạ Vũ Tường, cảm thấy là làm động tác nhất trường. Đang mải ngắm thì tình cờ chạm ánh mắt của Hạ Vũ Tường, cô bé sợ hãi vội vàng dời mắt .
Hạ Vũ Tường nhíu mày, thấy đám học sinh lớp lớn vơi bớt, liền nhắc nhở: “Đeo cặp sách , chuẩn về nhà.”
Tiểu Ngọc lập tức sà đến bên trai: “Anh ơi, thôi.”
Hạ Vũ Tường dắt tay em gái ngoài. Thầy Lâm vội vàng dặn dò: “Đi chậm thôi nhé.” Học sinh quá giỏi giang khiến một thầy như ông cảm thấy thật thừa thãi.
Vừa đến cổng, Tiểu Ngọc buông tay trai, chạy như bay về phía Trần Thanh: “Dì ơi, dì đến đây!”
Trần Thanh xổm xuống, ôm lấy cô bé: “Hôm nay dì công tác về sớm nên đến đón hai đứa.”
“Ôi, thế thì tuyệt quá!” Tiểu Ngọc ngớt.
Nhiều bạn nhỏ trong lớp đều Hạ Vũ Tường và Tiểu Ngọc bố , nhưng một dì nhất thế gian. Vì Tiểu Ngọc và Mao Mao cứ suốt ngày khoe khoang, khiến cả đám trẻ trong lớp đều gọi Trần Thanh là dì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-240-dam-nhoc-bach-nguyet-quang-va-dai-vai-ac.html.]
“Chào dì ạ.”
“Chào dì ạ!”
“Dì ơi, chào dì ạ!!!”
Tiếng chào hỏi vang lên lanh lảnh, khiến Trần Thanh ngẩn ngơ: “Chào các cháu.”
Hạ Vũ Tường lạnh mặt: “Về nhà thôi!” Đám nhóc trong lớp mới chịu lủi thủi đeo cặp sách về.
Dương Nhất Hà lấy hết can đảm bước tới, khẽ vẫy tay với Trần Thanh: “Chào dì ạ.”
“Chào Nhất Hà nhé.” Trần Thanh thích cô bé , nhưng vì bố cô bé quá tệ bạc nên cảm xúc của cô đối với Nhất Hà khá phức tạp.
Dương Nhất Hà mỉm nhẹ: “Cháu về đây ạ.”
“Ừ, cháu.” Trần Thanh theo bóng lưng cô bé, khẽ thở dài dắt Tiểu Ngọc về nhà.
Mao Mao cũng chạy tới: “Dì ơi, con sang nhà dì chơi ?”
Trần Thanh: “Tất nhiên , hôm qua chú Hạ Viễn về mang theo nhiều bánh kẹo ngon lắm, con sang nếm thử .”
Mao Mao reo hò: “Tuyệt quá!” Cậu bé nắm tay Tiểu Ngọc, ba đung đưa tay hướng về nhà.
Hạ Vũ Tường về nhà . Một đứa trẻ lười tụ tập, thích làm màu, về đến nhà bắt tay việc. Hôm qua nhờ dì mua giúp ít vải vụn, nhưng dì bảo cho rẻ quá dì ngại lấy. Chẳng còn cách nào, sáng nay đành mang tiền nhờ Vương Văn Minh đổi giúp, sáng mai mới vải.
Hạ Vũ Tường kiểm tra thức ăn trong nhà, ngoài mua một miếng đậu phụ, định làm món đậu phụ trộn hành và rau khô hấp. Cậu bận rộn một hồi thì ba mới về, Tiểu Ngọc nhanh chóng gia nhập đội ngũ làm việc.
Mao Mao do dự một lát, lén lút trốn phòng dì. Vừa Trần Thanh đang định thiện nốt bộ đồ cho bé: “Đồ màu xanh nhé, bộ ba món kiểu áo choàng phá cách, gần giống của Hạ Vũ Tường, ?”
“Quá luôn ạ!” Chỉ cần mặc giống Hạ Vũ Tường là bé vui lắm .
Trần Thanh đưa cho bé ít bánh kẹo bắt đầu khâu vá. Mao Mao ở trong phòng một lát chạy ngoài giúp việc vặt, chơi đùa cùng hai em, vui vẻ vô cùng.
Chơi đến lúc ăn cơm xong, Mao Kiến Quốc vội vàng đến tìm con, kéo bé : “Sao sang quấy rầy dì thế , mau về nhà thôi.”
Mao Mao bực bội đẩy tay bố : “Bố phiền quá.”
“Hừ, cái thằng nhóc , ngày thường tao quá nuông chiều mày nên mày mới lớn nhỏ thế , về ngay!” Mao Kiến Quốc gắt lên.