Suy nghĩ của các phụ cũng giống hệt Trần Thanh, đều nghĩ đến càng sớm thì con cái càng chiếm chỗ , cho nên ở cửa xếp thành một hàng dài rồng rắn.
Trần Thanh : “Các cháu khả năng chiếm vị trí , nhưng chắc là thể cùng một chỗ.”
“Thế là . Anh trai cháu vóc dáng thấp, dễ thấy bảng đen, bảo cháu nhất định học tập cho , cho nên chuẩn cho cháu một cái đệm, còn là dùng gỗ làm đấy, bảo cháu lên đó thì thể thấy chữ rõ ràng.” Tiểu Ngọc dở dở .
Trần Thanh cũng buồn : “Thế thì cộm c.h.ế.t .”
Hạ Vũ Tường vội giải thích: “Hiện tại thành phẩm cháu còn làm xong. Chờ cháu kiếm thêm ít rơm rạ nhét bên trong, lấy miếng vải rách dì cho khâu thành một tấm vải lớn bọc là thể êm .”
Tâm trạng Trần Thanh phức tạp.
Hạ Vũ Tường vì việc học của Tiểu Ngọc, thật đúng là dùng bất cứ thủ đoạn nào a!
Hàng ở cửa càng ngày càng ngắn, nhanh đến lượt bọn họ. Trần Thanh lấy sổ hộ khẩu, giấy chứng nhận công tác, giấy chứng nhận liệt sĩ, biên lai đóng tiền học của hai đứa nhỏ , bộ đưa cho thầy giáo xem.
Thầy Lâm trọng điểm giấy chứng nhận liệt sĩ, chứng minh thư của Trần Thanh, liếc mặt Trần Thanh một cái. Là một thành viên của xưởng máy móc, ông cũng phận của mắt.
“Hạ Vũ Tường, Hạ Ngọc Đình, đúng ?”
Tiểu Ngọc ưỡn bụng căng thẳng trả lời: “ ạ!”
Hạ Vũ Tường nhẹ nhàng gật đầu.
Thầy Lâm dậy đám lớn và trẻ con lộn xộn trong lớp, chỉ chỉ bàn đầu tiên của tổ hai trong bốn tổ lớn: “Tiểu Ngọc ở phía , Hạ Vũ Tường lùi về một chút, em quá cao, dễ che mất tầm của khác.”
Trần Thanh đối mặt với thầy giáo cũng căng thẳng, khom lưng, do dự : “Cái đó, chào thầy, hai đứa nhỏ nhà là em, đứa bé khả năng cần chiếu cố một chút, thể cho chúng cùng một bàn ạ?”
“Tôi thấy chúng ồn ào quậy phá, chắc là thể thích ứng . Chúng cũng cần bạn bè phù hợp với , cô yên tâm . Nếu Tiểu Ngọc quen, sẽ sắp xếp chỗ .”
Thầy Lâm khi khai giảng xem qua thông tin học sinh, nhà liệt sĩ nên điều tra một chút. Biết hai đứa nhỏ thường xuyên ru rú trong nhà, cũng chơi cùng bạn bè trong hẻm nhỏ, liền để cho chúng giao lưu kết bạn nhiều hơn.
Hơn nữa, Hạ Vũ Tường làm trai, nếu luôn cùng em gái thì dễ đặt trọng tâm việc chăm sóc em gái vì học tập.
Ông vẫn hy vọng cả hai em đều thể học hành t.ử tế, nếu tương lai thể thi đậu trung chuyên thì quá.
“A, ạ.”
Trần Thanh gì.
Ai dám êm cãi lời thầy giáo chứ?
Dù thì cô cũng dám!
Hạ Vũ Tường khiếp sợ, dì nhỏ của sức chiến đấu yếu nhớt như từ bao giờ thế?
Thế là đanh mặt với thầy giáo: “Thưa thầy, em gái em quen, cho em cùng em ạ.”
Trần Thanh trộm buông tay chịu thua với Hạ Viễn.
Hạ Viễn khẽ: “Không , để thằng bé tự giải quyết.”
Dưới sự kiên trì của thầy Lâm, Hạ Vũ Tường bắt tách khỏi em gái, mặt mũi nháy mắt xụ xuống.
Trẻ con trong lớp tê tâm liệt phế, phiền c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-144-lop-truong-ba-dao.html.]
Cũng may bên cạnh chính là Mao Mao. Mao Mao cứ ríu rít chuyện, phiền đến mức Hạ Vũ Tường gầm lên: “Câm miệng!”
Mao Mao suýt chút nữa thì dọa .
Đám trẻ con xung quanh thấy Hạ Vũ Tường, đồng t.ử chấn động. Người hung dữ quá!
Ải Cước Hổ học cùng lớp với Hạ Vũ Tường, cùng một con hẻm, chạy nhanh chia sẻ với : “Cậu siêu hung dữ, còn một bà dì nhỏ càng hung dữ hơn, giống hệt phù thủy !”
Phù thủy Trần Thanh: “……”
Tôi cảm ơn nhé.
Hạ Vũ Tường: “Cậu cũng câm miệng !”
Ải Cước Hổ rụt cổ, yên lặng im tiếng, báo hại bố là Ải Đông Qua tát cho một cái gáy.
Hạ Vũ Tường vẫn khó chịu như cũ.
Ồn ào ồn ào, phiền c.h.ế.t !
Mắt thầy Lâm sáng lên, lập tức bổ nhiệm Hạ Vũ Tường làm lớp trưởng: “Em quản lý các bạn cho nhé.”
Hạ Vũ Tường cảnh cáo từng đứa một, cũng mặc kệ những đứa trẻ đó lóc t.h.ả.m thiết thế nào, lạnh mặt hù dọa: “Đứa nào còn nữa đến lúc đó tao bắt làm nhiều bài tập nhất!”
Cậu suy dinh dưỡng, nhưng mấy ngày nay Trần Thanh cho ăn thịt uống sữa mạch nha, ngợm bình thường hơn nhiều, mặt cuối cùng cũng chút thịt.
Hơn nữa chiều cao của vốn dĩ cao hơn bạn cùng lứa, mặt một đứa trẻ con trông cứ như ác bá.
Sợ tới mức đám trẻ con rúc hết lòng bố .
Tiểu Ngọc đồng cảm với bọn họ. Anh trai cô bé ở phía hung dữ, cô bé ở phía dỗ dành: “Không nha.”
Bị Hạ Vũ Tường mắng, bọn họ ít nhất còn thể một chút, nhưng Tiểu Ngọc lớn lên ngọc tuyết đáng yêu, gương mặt phúng phính, đôi mắt sáng lấp lánh, còn b.í.m tóc xinh và quần áo đẽ, bọn họ liền nữa.
Bọn họ kết bạn với Tiểu Ngọc.
Còn bé trai lập tức : “Cậu về nhà làm em gái tớ .”
Hạ Vũ Tường lập tức g.i.ế.c một đường hồi mã thương: “Mày tiếp tục !”
Bé trai òa lên nức nở.
Trần Thanh mà đỡ trán.
Mao Kiến Quốc : “Có Vũ Tường ở đây, cần lo lắng Tiểu Ngọc bắt nạt.”
Trần Thanh gượng: “Vâng.”
Cô hy vọng hình tượng của Hạ Vũ Tường cũng thể hơn một chút.
Tiểu học năm nhất làm ác bá .
Lâm Chủ nhiệm (thầy Lâm) vô cùng thích thú!
Ông thấy Hạ Vũ Tường đ.á.n.h , chỉ là hung dữ với bọn trẻ mà thể dọa chúng nó im bặt, trong lòng vô cùng hài lòng. Đây đúng là kỳ tài làm giáo viên nha!