Niên Đại Xuyên Sách: Từ Mở Màn Địa Ngục Đến Nuôi Dưỡng Đại Lão - Chương 136: Muốn phát tài

Cập nhật lúc: 2026-04-16 08:56:33
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu nhóc lặng lẽ và cơm miệng, chờ ba ăn xong, chống cằm ngáp ngắn ngáp dài. Bọn họ thật là lề mề, phiền c.h.ế.t !

Hạ Vũ Tường tính tình nóng nảy, dứt khoát dậy làm việc khác. Cậu thực sự ghét cái kiểu ăn chuyện bát quái .

Trần Thanh cũng thực sự kinh ngạc sự chăm chỉ của Hạ Vũ Tường: “Anh trai cháu thật lợi hại.”

Từ khi dần dần hòa nhập thế giới , bản tính của cô cũng lộ . Cô ít khi giao việc cho Hạ Vũ Tường, về cơ bản đều là nhóc tự tìm việc để làm. Mà lạ cái là, lúc nào cũng tìm việc để làm!

Giống như hiện tại, đang bóc vỏ lạc.

Tiểu Ngọc : “Lát nữa cháu cũng làm. Nhà chúng dạo dùng dầu nhiều quá, chỉ thể mang một túi lạc cửa hàng nông sản nhờ ép dầu lạc thôi.”

“Được .”

Hai em đều chăm chỉ.

Tiểu Ngọc nhanh nhẹn thu dọn bát đũa.

Trần Thanh cũng trở về phòng, cô ngẩn . Thế tính là cả nhà đều chăm chỉ ?

Không !

Chờ cô trả hết nợ, cô ườn mặc kệ đời một thời gian.

Cô tính toán tiền lương khi phát, cộng tổng cộng 95.5 đồng. cần trả cho Hạ Viễn 20 đồng, mua sữa mạch nha và văn phòng phẩm cho hai đứa nhỏ mất 7 đồng dự tính, tiền củi gạo mắm muối tương dấm trong nhà một tháng ít nhất cũng cần 15 đồng.

Tính tính , ôi trời đất ơi, cô chỉ còn 53.5 đồng. Tiền lương phát phát cũng chẳng khác là mấy.

Trần Thanh che mặt, giường lẩm bẩm: “Bao giờ mới thể phát tài đây?”

Tại truyện niên đại văn, nữ chính hệ thống, bàn tay vàng, còn cô thì cái gì cũng ? Ngày mai làm, tan tầm còn làm nghề tay trái mới thể miễn cưỡng duy trì cuộc sống.

“Không công bằng!”

“Thế quá công bằng!”

“Tôi phát đại tài! Khi nào thì ông trời mới rớt tiền xuống cho đây!”

……

Hạ Vũ Tường đang bóc lạc nhàn nhạt hỏi: “Dì nhỏ của em phát điên cái gì thế?”

Tiểu Ngọc tức giận: “Anh mắng dì nhỏ, dì nhỏ chỉ là làm quá mệt mỏi thôi.”

Hạ Vũ Tường cong ngón tay, gõ gõ đầu cô bé: “Em đúng là đồ nhớ ăn nhớ đánh.”

“Em mới , là mắt .” Tiểu Ngọc đặt m.ô.n.g phịch xuống chiếc ghế gấp nhỏ, cầm lấy cái kẹp gỗ dài dẹt để kẹp lạc. Vỏ lạc nhanh nứt , hạt lạc nhẹ nhàng rơi xuống.

Hạ Vũ Tường: “Dầu lạc vội, em xem Ải Cước Hổ xách nước thế nào .”

Từ khi Ải Cước Hổ bán bố ruột , cứ tìm cơ hội là kiếm tiền.

Cậu lớn lên chắc nịch, sức lực lớn, việc múc nước với việc khó.

“Hạ Vũ Tường, Tiểu Ngọc, đến lúc đó các cũng học lớp một ?”

“Ừ.” Hạ Vũ Tường lạnh nhạt gật đầu.

Tiểu Ngọc hỏi: “Cậu cũng học ?”

“Học chứ, bố tớ đăng ký cho tớ , chỉ là học thì thể ngày nào cũng chơi nữa.”

Ải Cước Hổ thở dài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/nien-dai-xuyen-sach-tu-mo-man-dia-nguc-den-nuoi-duong-dai-lao/chuong-136-muon-phat-tai.html.]

Vô cùng sầu não.

Tiểu Ngọc cũng thở dài thườn thượt.

Rất là tán thành.

Hạ Vũ Tường: “……”

Hai cái đồ lười biếng .

Hạ Vũ Tường sắc trời dần tối, bắt đầu bận rộn xách nước.

Trần Thanh vẫn như cũ là cuối cùng tắm rửa. Chờ cô rửa mặt đ.á.n.h răng xong xuôi, cô quyết định ngày mai sẽ dậy sớm.

Bởi vì cô Cung Tiêu Xã tranh mua sữa mạch nha!

Trời mới hửng sáng, Trần Thanh liền giống như du hồn bay tới Cung Tiêu Xã, ngáp ngắn ngáp dài xếp hàng ở cửa.

Ngày phát lương vĩnh viễn là thời khắc sức mua mạnh nhất. Nhìn dòng đông nghịt, Trần Thanh cũng thể bước qua ngạch cửa Cung Tiêu Xã trong giờ làm .

Sự thật chứng minh —— thể!

Trần Thanh từ bỏ, chờ Cung Tiêu Xã hàng về, cô đến mua .

Vội vã về phía xưởng máy móc, Trần Thanh một nữa đến đơn vị đúng giờ sát nút.

Lưu Chủ nhiệm thấy cô tới, vẫy tay với cô: “Lại đây một chút.”

“Sao thế ạ?” Trần Thanh lời qua.

Lưu Chủ nhiệm từ trong ngăn kéo lấy một xấp báo chí: “Lâm Chủ nhiệm thương, xin nghỉ một tuần. Các đồng chí bên Phụ liên lo liệu hết việc, nhiệm vụ làm báo bảng như cũ rơi xuống đầu chúng . Báo bảng cô xem mà làm , nhưng nhớ kỹ là xoay quanh tư tưởng trung tâm.”

“Lâm Chủ nhiệm bà chứ ạ?”

“Nghe gì đáng ngại, chủ yếu là chọc tức thôi.” Lưu Chủ nhiệm chắp tay lưng, lời thấm thía: “Lâm Chủ nhiệm đặt nhiều kỳ vọng báo bảng, cô làm cho đấy nhé.”

Trần Thanh vẻ mặt một lời khó hết.

xuống phân phối nhiệm vụ.

Biểu cảm của trong văn phòng đều cho lắm.

Trước tổ trưởng, bọn họ sống những ngày tháng tiêu sái. Hiện giờ Trần Thanh lên làm tổ trưởng, giao cho bọn họ nhiệm vụ nặng nề như , bọn họ mới làm.

Xưởng máy móc lớn, những nơi cần báo bảng lên tới mười bảy chỗ!

Viết báo bảng là chuyện cực kỳ phiền toái, giai đoạn còn chuẩn nội dung.

Mấu chốt là Trần Thanh còn yêu cầu, thể làm qua loa lấy lệ như , giải quyết vấn đề nam nữ đại phòng hiện nay.

Bọn họ làm gì cái tâm tư ?

Một hai đều sầm mặt làm việc.

Chỉ Điền Mộng Nhã là thái độ tích cực.

Còn về phần Hồ Thái Hồng, thiên về kiểu nước chảy bèo trôi, thấy các đồng nghiệp làm việc mặn nhạt, cũng sẽ làm chim đầu đàn.

Trần Thanh lật xem báo chí, một ngọn lửa giận bùng lên trong lòng!

Trước cô là cấp , bọn họ thích làm gì thì làm, liên quan gì đến cô.

giờ cô làm tổ trưởng, bọn họ còn lười đến mức mạng , thì nhiệm vụ chẳng lẽ một làm hết !

Cô tích cực chắt lọc nội dung quan trọng báo, còn bọn họ thì cứ tụ tập chuyện bát quái, hi hi ha ha, coi nhiệm vụ cô giao gì!

Loading...